Cặp mắt đen trong bóng tối

Cặp mắt đen trong bóng tối

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 9

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Cặp mắt đen trong bóng tối

Đánh giá post

Tôi chưa từng ghét mèo.

Nhưng sau mùa mưa năm đó, chỉ cần nghe thấy tiếng móng cào lên mái tôn, tim tôi đã đập loạn như có ai bóp nghẹt từ bên trong.

Mọi chuyện bắt đầu bằng một cơn mưa đêm.

Hôm ấy tôi tan ca muộn. Con đường về nhà ngập nước, ánh đèn vàng hắt xuống mặt đường loang loáng như những vệt máu bị kéo dài. Tôi sống một mình trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ ở rìa thị trấn, khu dân cư thưa thớt, đêm xuống gần như không nghe thấy tiếng người.

Khi tôi mở cổng, tôi thấy nó.

Một con mèo đen ngồi ngay trước hiên nhà.

Bộ lông nó ướt sũng, bết lại vì mưa, nhưng đôi mắt thì sáng đến kỳ lạ. Không phải kiểu phản chiếu ánh đèn bình thường. Mà là thứ ánh sáng sâu hun hút, như có gì đó đang nhìn ngược lại tôi từ bên trong.

Tôi đứng khựng lại vài giây.

“Này, của ai vậy?” tôi lẩm bẩm.

Không có vòng cổ. Không tiếng kêu. Nó chỉ ngồi đó, đuôi quấn quanh chân, ánh mắt không rời khỏi tôi.

Tôi vốn không mê tín. Nhưng trong đầu vẫn thoáng qua lời bà ngoại từng nói: mèo đen không nên tự ý vào nhà, nhất là vào ban đêm.

Tôi bật cười vì sự ngớ ngẩn của chính mình. Rồi mở cửa.

“Muốn trú mưa thì vào.”

Con mèo không chạy vào ngay. Nó chậm rãi bước theo tôi, từng bước mềm như không chạm đất.

Tôi không biết rằng, từ khoảnh khắc ấy, căn nhà của tôi không còn là của riêng tôi nữa.

Đêm đầu tiên, nó không kêu một tiếng nào.

Tôi đặt cho nó một cái hộp giấy lót khăn cũ, để gần cửa bếp. Nó không ăn nhiều, chỉ liếm qua loa rồi ngồi nhìn tôi.

Nhìn rất lâu.

Đến mức tôi phải quay đi.

Tôi không thích cảm giác bị quan sát trong chính nhà mình.

Khoảng gần ba giờ sáng, tôi tỉnh giấc vì một tiếng động lạ.

Xem Thêm:  Đi khuya lắm cũng có ngày gặp chuyện

Cạch.

Như có ai đó xoay tay nắm cửa phòng tôi.

Tôi ngồi bật dậy.

Căn phòng chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn vệt sáng vàng nhạt từ đèn đường len qua khung cửa sổ.

Tiếng động lại vang lên.

Cạch.

Lần này rõ hơn.

Tôi bước xuống giường, tiến lại gần cửa. Tay nắm lạnh buốt.

Tôi mở cửa.

Hành lang trống không.

Nhưng cuối hành lang, ngay chỗ rẽ vào bếp, con mèo đen đang ngồi.

Nó không nhìn tôi.

Nó đang nhìn cánh cửa phòng ngủ.

Như thể… vừa rời khỏi đó.

Tôi bắt đầu để ý những chuyện nhỏ nhặt.

Đồ vật trong nhà đổi chỗ.

Chiếc ghế phòng khách quay sang hướng khác. Cánh cửa sổ vốn tôi khóa kỹ, sáng ra lại hé mở.

Tôi kiểm tra camera an ninh ngoài sân — thói quen từ khi sống một mình. Không có ai vào nhà.

Chỉ có tôi.

Và con mèo.

Tôi lắp thêm một camera trong phòng khách.

Đêm hôm sau, tôi xem lại đoạn ghi hình lúc rạng sáng.

Con mèo đứng giữa phòng.

Đúng 2 giờ 17 phút.

Nó nhìn thẳng vào ống kính.

Rồi từ từ… đứng lên bằng hai chân sau.

Tôi tua lại.

Có lẽ tôi nhìn nhầm.

Nhưng không.

Trong vài giây ngắn ngủi, nó thực sự nâng thân trước lên, lưng thẳng như người.

Rồi màn hình nhiễu sóng.

Khi hình ảnh trở lại, nó đã nằm cuộn tròn như bình thường.

Tôi tự trấn an rằng đó là lỗi camera.

Nhưng tối hôm đó, khi tôi đi ngang qua gương phòng khách, tôi thấy thứ khiến máu trong người mình đông lại.

Con mèo đang ngồi sau lưng tôi.

Trong gương, đôi mắt nó không phải màu vàng nữa.

Mà là màu đen đặc.

Không tròng trắng.

Không con ngươi.

Chỉ là một hố sâu không đáy.

Tôi quay phắt lại.

Mắt nó lại bình thường.

Mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát vào ngày thứ năm.

Hàng xóm nhà bên — bà Hòa, người sống một mình — được phát hiện chết trong phòng ngủ. Không dấu hiệu đột nhập. Không thương tích.

Xem Thêm:  Bóng ma trên giường

Chỉ có điều lạ là cửa phòng bà khóa từ bên trong.

Và bên cạnh thi thể, người ta thấy… lông mèo đen.

Tôi lạnh sống lưng.

Con mèo của tôi chưa từng ra khỏi nhà.

Ít nhất, tôi nghĩ vậy.

Đêm đó, tôi khóa tất cả cửa. Nhốt nó trong phòng bếp.

Khoảng hai giờ sáng, tôi nghe tiếng cào mạnh vào cửa phòng ngủ.

Cào liên tục. Gấp gáp.

Tôi không mở.

Tiếng cào dừng lại.

Rồi một giọng nói vang lên từ bên kia cánh cửa.

Giọng của bà Hòa.

“Cháu ơi… mở cửa cho bác…”

Tim tôi như ngừng đập.

Giọng nói run rẩy, yếu ớt, y hệt lúc bà từng nhờ tôi sửa hộ bóng đèn ngoài hiên.

Tôi lùi lại.

“Không thể nào…” tôi thì thầm.

Tiếng cào chuyển thành tiếng gõ.

Chậm. Đều.

“Cháu… lạnh quá…”

Tôi cắn chặt môi đến bật máu.

Con mèo không biết nói.

Con mèo không thể bắt chước giọng người chết.

Nhưng tiếng gọi bên ngoài không hề sai một nhịp thở.

Rồi đột ngột, mọi thứ im bặt.

Tôi không dám ngủ.

Khi trời hửng sáng, tôi mở cửa phòng.

Hành lang trống rỗng.

Nhưng cửa bếp mở toang.

Con mèo biến mất.

Tôi tìm thấy nó ngoài sân sau.

Nó ngồi trên bờ tường, nhìn về phía nghĩa trang nhỏ cách nhà tôi vài trăm mét.

Khi tôi đến gần, nó quay đầu.

Lần này, tôi nhìn rõ.

Ánh mắt nó không phản chiếu ánh sáng.

Chúng hút ánh sáng.

Tôi không biết mình đã nghĩ gì khi bế nó lên.

Có lẽ tôi muốn kết thúc tất cả.

Tôi mang nó đến nghĩa trang.

Đến ngôi mộ mới của bà Hòa.

Khi tôi đặt nó xuống, nó không chạy.

Chỉ nhìn tôi.

Rồi… miệng nó mở ra.

Không phải tiếng “meo”.

Mà là tiếng cười khàn khàn.

“Ngươi mở cửa cho ta.”

Giọng nói không vang ra từ miệng nó.

Xem Thêm:  Ám ảnh

Mà vọng thẳng vào đầu tôi.

Tôi lùi lại.

“Ngươi cho ta vào nhà.”

Đất dưới chân tôi bắt đầu rung nhẹ.

Từ ngôi mộ bên cạnh, một bàn tay thò lên.

Không phải của bà Hòa.

Là của một người đàn ông tôi không quen.

Rồi thêm một bàn tay nữa.

Tiếng đất vỡ ra.

Tiếng thở dốc.

Con mèo nhảy lên vai tôi.

Móng vuốt cắm sâu vào da thịt.

“Ta chỉ là cửa.”

Câu nói ấy khiến mọi mảnh ghép trong đầu tôi khớp lại.

Không phải nó giết người.

Nó mở đường.

Những thứ phía sau nó mới là kẻ đến sau cùng.

Tôi cố hất nó ra.

Nhưng móng vuốt nó siết chặt.

Một luồng hơi lạnh tê tái khẽ lướt sát vành tai tôi, khiến da thịt nổi gai ốc.

“Ngươi sẽ là nhà tiếp theo.”

Tôi không còn nhớ mình đã lao đi trong bao lâu, chỉ biết đôi chân chưa từng dừng lại.

Chỉ biết khi quay đầu lại, nghĩa trang chìm trong sương mù dày đặc.

Con mèo biến mất.

Tôi khóa cửa nhà suốt nhiều ngày.

Nhưng mỗi đêm, đúng 2 giờ 17 phút, tôi lại nghe tiếng cào trên mái tôn.

Tiếng bước chân nhẹ như không chạm đất trong hành lang.

Và sáng nào thức dậy, tôi cũng thấy cửa sổ mở hé, dù tối qua đã khóa.

Từ đó, tôi dần né tránh những tấm gương trong nhà, như sợ phải chạm mắt với thứ gì đó phía sau lưng mình.

Vì đôi khi, phía sau tôi, tôi thấy một bóng đen nhỏ ngồi im lặng.

Đôi mắt không còn màu vàng.

Chỉ là hai hố sâu nuốt chửng ánh sáng.

Tôi không biết nó đang ở ngoài kia.

Hay đã vào bên trong tôi từ đêm mưa đầu tiên.

Chỉ biết rằng…

Nếu một tối nào đó bạn thấy một con mèo đen ướt mưa ngồi trước cửa nhà mình —

Đừng bao giờ mời nó vào.

Vì có những thứ không tự ý xông vào.

Chúng chỉ chờ bạn mở cửa.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Cặp mắt đen trong bóng tối" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Cặp mắt đen trong bóng tối" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !