Tôi chưa từng tin vào những câu chuyện bịt miệng bằng lời cảnh báo kiểu “đừng mở nó ra”. Đối với tôi, càng bị cấm đoán thì càng đáng để kiểm chứng. Có lẽ vì vậy mà tôi đã tự tay mở thứ đáng lẽ phải bị khóa lại mãi mãi.
Tôi tên Hoàng, hai mươi chín tuổi, làm nghề quay dựng video tự do. Sáu tháng trước, tôi chuyển về sống cùng chị gái – chị Lan – sau khi chị ly hôn. Chị có một bé trai bảy tuổi tên Bin. Thằng bé ít nói từ sau vụ tai nạn giao thông cướp đi ba nó. Nó không khóc nhiều, chỉ hay nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó trong nhà như thể đang lắng nghe.
Ngôi nhà chúng tôi thuê nằm ở cuối con hẻm cụt. Mức thuê thấp đến khó tin nếu so với không gian rộng rãi của căn nhà. Chủ nhà chỉ dặn một câu duy nhất trước khi giao chìa khóa:
“Dưới tầng hầm có một cánh cửa sắt cũ. Đừng động vào.”
Tôi cười. Nhà cũ nào chẳng có thứ gì đó đáng sợ để dọa người thuê mới.
Tầng hầm thấp và ẩm, mùi mốc bốc lên như đất ướt lâu năm. Và ở cuối bức tường là một cánh cửa sắt lớn, màu nâu đỏ vì rỉ, bản lề dày như cổ tay người lớn. Ổ khóa đã bị tháo, chỉ còn một thanh chốt trượt ngang.
Trên mặt cửa có những vết cào dài, xiên xẹo.
Tôi hỏi chị Lan về nó. Chị nói khi dọn tới đã thấy vậy. Chủ cũ bảo đó chỉ là phòng chứa đồ. Nhưng suốt ba năm, không ai mở.
Tôi không tin có chuyện gì bí ẩn cả. Tôi nghĩ cùng lắm là một căn phòng bỏ hoang.
Đêm đầu tiên, tôi nghe tiếng kim loại cọ vào nhau.
Ken két.
Rất khẽ.
Tôi tưởng do gió.
Thế nhưng tầng hầm lại kín mít, không hề có lấy một ô cửa thông ra ngoài.
Sáng hôm sau, Bin hỏi tôi một câu rất nhỏ:
“Cậu có nghe nó gọi không?”
Tôi cười xòa. “Gọi gì cơ?”
“Nó nói… mở ra.”
Tôi nhìn thằng bé lâu hơn bình thường. Ánh mắt nó không giống đang bịa chuyện.
Tối hôm đó, tiếng động rõ hơn. Không còn là ken két nhẹ nữa, mà là tiếng chốt sắt rung lên từng hồi.
Cạch. Cạch. Cạch.
Chị Lan nghĩ có chuột lớn. Tôi xuống tầng hầm kiểm tra.
Cánh cửa vẫn đóng. Nhưng thanh chốt đã lệch khỏi vị trí ban đầu vài centimet.
Tôi chắc chắn mình không đụng vào nó.
Tôi kéo mạnh thanh chốt về đúng vị trí, nghe tiếng kim loại rít lên chói tai. Khi tôi quay lưng bước đi, tôi thề rằng mình nghe thấy một tiếng thở dài rất khẽ phía sau.
Đêm thứ ba, Bin mơ thấy ác mộng. Nó gào khóc giữa đêm, chỉ tay về phía sàn nhà phòng ngủ.
“Nó đang ở dưới đó!”
Tôi và chị Lan nhìn nhau.
Phòng của Bin nằm ngay phía trên tầng hầm.
Tôi bắt đầu mất ngủ. Tiếng cào cấu vang lên vào khoảng 2 giờ sáng mỗi đêm. Không nhanh, không dồn dập, mà đều đặn. Như ai đó kiên nhẫn thử độ bền của kim loại.
Tôi đặt camera xuống tầng hầm.
Sáng hôm sau, tôi mở file ghi hình.
Từ 1 giờ 57 đến 2 giờ 03 sáng, camera nhiễu sóng hoàn toàn.
Trước khi nhiễu, khung hình bình thường. Sau khi nhiễu, thanh chốt đã trượt ra thêm một đoạn nữa.
Tôi không nói với chị Lan.
Nhưng tôi bắt đầu mơ thấy một căn phòng tối. Trong đó có một người đứng quay lưng về phía tôi. Và phía sau lưng người đó… là một cánh cửa giống hệt cánh cửa dưới tầng hầm.
Đêm thứ năm, tôi quyết định thức trắng.
2 giờ đúng.
Tiếng động bắt đầu.
Không còn là cào cấu.
Mà là tiếng đập.
Rầm.
Rầm.
Rầm.
Cả tầng hầm rung lên.
Tôi cầm đèn pin, tim đập dồn dập, bước xuống.
Cánh cửa sắt đang phồng nhẹ theo từng nhịp va đập từ bên trong.
Thanh chốt rung bần bật.
Tôi ghé mắt nhìn qua kẽ hở mảnh như lưỡi dao giữa hai cánh cửa khép chặt.
Bên trong tối đen.
Nhưng tôi nghe thấy tiếng thở.
Không phải một người.
Nhiều người.
Tôi lùi lại.
Và rồi tôi nghe tiếng Bin sau lưng mình.
“Cậu ơi… nó nói nếu mở ra, ba sẽ về.”
Tôi quay phắt lại.
Thằng bé đứng trên bậc thang, mắt mở to vô hồn.
“Ba nào?”
“Nó nói ba đang ở trong đó.”
Chị Lan chạy xuống, kéo Bin lên phòng. Tôi ở lại một mình với tiếng thở dồn dập phía sau cánh cửa.
Tôi không tin.
Nhưng tôi cũng không thể chịu nổi tiếng đập đó thêm.
Tôi kéo thanh chốt.
Tiếng kim loại trượt qua nhau vang vọng trong tầng hầm như một lời tuyên án.
Tôi mở cửa.
Bên trong không phải phòng chứa đồ.
Chỉ là một hành lang hẹp, tối, dài hun hút.
Tường bê tông ướt sũng, sàn nhà có dấu chân bùn mới.
Dấu chân trẻ con.
Tôi quay lại nhìn cầu thang.
Không thấy Bin.
“Bin!”
Không có tiếng trả lời.
Tôi bước vào hành lang.
Cánh cửa phía sau tự đóng lại.
Sập.
Tôi giật mình quay lại.
Không có tay nắm phía trong.
Tôi bị kẹt.
Hành lang dài hơn tôi tưởng. Không khí đặc quánh, nồng mùi kim loại và thứ gì đó tanh ngọt.
Ở cuối hành lang là một căn phòng tròn.
Chính giữa căn phòng đặt một chiếc ghế sắt lạnh lẽo, trơ trọi như chờ sẵn ai đó.
Trên ghế… là một người đàn ông quay lưng lại.
Chiếc áo sơ mi trắng trên người hắn loang lổ những vệt máu đã sẫm màu theo thời gian.
“Bin?” tôi gọi khẽ.
Người đó từ từ quay đầu.
Không phải Bin.
Là tôi.
Khuôn mặt giống hệt tôi.
Nhưng mắt đen kịt.
Miệng mở rộng đến mức không tự nhiên.
Phiên bản đó mỉm cười.
“Cuối cùng cũng có người thay.”
Phía sau lưng tôi, tiếng bước chân vang lên chậm rãi, nặng nề và rất gần.
Rất nhiều bước chân.
Tôi quay lại.
Hành lang đã đầy những bóng người méo mó, mặt không rõ hình dạng, da xám bệch như bị ngâm nước lâu ngày.
Tất cả đều có đôi mắt trống rỗng.
Tất cả đang nhìn tôi.
Tiếng “bíp” vang lên trong đầu tôi – giống hệt âm thanh monitor trong bệnh viện.
Bíp.
Bíp.
Bíp.
Tôi hiểu.
Đây không phải căn phòng dưới tầng hầm.
Đây là thứ bị nhốt sau cánh cửa.
Và cánh cửa không phải để giữ thứ bên trong.
Mà để giữ thứ bên ngoài khỏi bước vào.
Phiên bản kia đứng dậy khỏi ghế.
Cơ thể nó giãn ra, méo mó, rồi khôi phục lại hình dạng tôi.
“Ở ngoài kia có chỗ trống,” nó nói, giọng tôi nhưng méo mó. “Mỗi ngôi nhà đều cần một người ở dưới này.”
Những bóng người phía sau bắt đầu tiến lại gần.
Tiếng “bíp” trở nên điên cuồng.
Tôi lao về phía hành lang, nhưng lối đi biến dạng như cao su kéo giãn. Bức tường phồng lên, rồi thở ra.
Tôi vấp ngã.
Một bàn tay lạnh ngắt chạm vào cổ chân tôi.
Rồi nhiều bàn tay khác.
Tôi hét lên.
Đột nhiên, tất cả im bặt.
Tôi mở mắt.
Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang nằm sóng soài trên nền xi măng ẩm lạnh của tầng hầm.
Cánh cửa sắt đóng kín.
Thanh chốt còn nguyên.
Chị Lan lay tôi dậy, hốt hoảng.
“Em ngất xỉu dưới này! Em làm gì vậy?”
Bin đứng phía sau chị.
Thằng bé nhìn tôi rất lâu.
Rồi nó mỉm cười.
Giống hệt nụ cười của tôi trong căn phòng kia.
Tối hôm đó, tôi soi gương.
Gương phản chiếu đúng khuôn mặt tôi.
Nhưng chậm hơn tôi một nhịp.
Khi tôi nhíu mày, nó đã nhíu mày từ trước.
Khi tôi chớp mắt, nó vẫn mở mắt nhìn tôi.
Rồi âm thanh kim loại nghiến vào nhau rít lên trong bóng tối, sắc và khô như tiếng một thanh chốt đang bị kéo.
Ken két.
Không phải từ tầng hầm.
Mà từ bên trong lồng ngực tôi.
Tôi đặt tay lên ngực.
Nhịp tim tôi không còn đều.
Giống như tiếng ai đó đang thử kéo một thanh chốt từ bên trong.
Và tôi hiểu ra quá muộn.
Tôi đã không mở cánh cửa.
Cánh cửa đã mở tôi.










