Tôi từng tin rằng trên đời này, thứ đáng sợ nhất không phải ma quỷ.
Mà là lòng tham.
Và đêm tôi đặt cược mạng sống của mình, tôi mới hiểu… có những canh bạc không bao giờ được phép tham gia.
Tên tôi là Hoàng, ba mươi ba tuổi. Tôi không phải tay cờ bạc chuyên nghiệp, cũng chẳng phải con nghiện đỏ đen. Tôi chỉ là một thằng đàn ông nợ nần ngập đầu sau khi công ty phá sản. Ngân hàng siết nhà. Vợ bế con về ngoại. Điện thoại mỗi ngày nhận hàng chục cuộc gọi đòi nợ.
Tôi cần tiền.
Và khi một người bạn cũ tên Phúc nhắn tin cho tôi về “một ván cược đặc biệt”, tôi đã không suy nghĩ đủ lâu trước khi đồng ý.
Phúc từng là tay chơi có tiếng. Hắn biến mất vài năm rồi đột nhiên quay lại với xe sang, đồng hồ đắt tiền và nụ cười bí hiểm.
“Chỉ một đêm thôi,” hắn nói khi đón tôi bằng chiếc xe đen bóng loáng. “Nếu thắng, mày có đủ tiền trả hết nợ. Nếu thua… thì cũng chẳng còn gì để mất.”
Tôi cười gượng. Câu nói đó nghe như đùa, nhưng ánh mắt hắn không hề có chút hài hước.
Chiếc xe đưa tôi ra ngoại ô thành phố, đến một biệt thự cũ kỹ nằm lọt thỏm giữa rừng cây. Không biển hiệu. Không bảo vệ. Nhưng bên trong sáng đèn.
Bước vào phòng khách, tôi thấy bốn người khác đã ngồi sẵn quanh một chiếc bàn tròn.
Một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, ăn mặc sang trọng nhưng ánh mắt đầy mệt mỏi.
Một gã thanh niên gầy nhom, tay run run không ngừng.
Một ông lão tóc bạc, khuôn mặt bình thản đến khó hiểu.
Và một người đàn ông mặc vest đen, đứng phía sau bàn.
Phúc vỗ vai tôi.
“Chào mừng đến với canh bạc.”
Tôi ngồi xuống. Bàn tròn bằng gỗ sẫm màu, giữa bàn đặt một chiếc hộp kim loại nhỏ và một xấp thẻ bài úp xuống.
Người đàn ông mặc vest lên tiếng, giọng đều đều:
“Luật chơi rất đơn giản. Mỗi người rút một lá bài. Trong năm lá, có một lá đặc biệt.”
Ông ta dừng lại.
“Ai rút trúng lá đó… sẽ tham gia vòng cuối.”
“Vòng cuối là gì?” – Tôi hỏi.
Ông ta mỉm cười.
“Một trò chơi may rủi.”
Không ai cười theo.
Chúng tôi lần lượt rút bài.
Khi tôi lật lá của mình lên, tim tôi khựng lại.
Lá bài trắng.
Giữa nền trắng là một ký hiệu đỏ như vết máu loang.
Người đàn ông vest đen nhìn tôi.
“Chúc mừng.”
Bốn người còn lại lật bài.
Chỉ có tôi trúng.
Phúc không hề tỏ ra ngạc nhiên.
“Đừng lo,” hắn nói nhỏ. “Cơ hội sống là năm mươi – năm mươi.”
“Cơ hội sống?” – Tôi nhíu mày.
Người đàn ông vest mở chiếc hộp kim loại.
Bên trong hộp là một khẩu súng ngắn lạnh ngắt.
Ổ đạn xoay tròn.
Chỉ có một viên đạn.
Tôi bật dậy.
“Đây là trò điên rồ gì vậy?”
Ông ta vẫn bình thản.
“Canh bạc công bằng. Nếu anh sống, số tiền trong vali kia là của anh. Nếu không… gia đình anh sẽ nhận được gấp đôi.”
Tôi quay sang Phúc.
Hắn nhìn tôi, ánh mắt lạ lẫm.
“Mày bảo chỉ là bài bạc.”
“Đây cũng là bài bạc.” – Hắn nhún vai. “Chỉ khác tiền cược.”
Tôi muốn bỏ đi.
Nhưng hai cánh cửa phía sau đã đóng lại.
Người đàn ông vest đẩy khẩu súng về phía tôi.
“Anh có quyền từ chối. Nhưng khoản nợ của anh… chúng tôi biết rất rõ.”
Tôi hiểu.
Đây không chỉ là lời đề nghị.
Đây là ép buộc.
Tay tôi run khi cầm khẩu súng. Kim loại lạnh buốt.
Ổ đạn được xoay một vòng.
Âm thanh “lách cách” khô khốc cắt ngang bầu không khí.
“Đặt lên thái dương. Bóp cò.” – Giọng ông ta vang lên đều đều.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Tôi nghe rõ nhịp tim mình.
Tôi nghĩ đến vợ. Nghĩ đến con.
Rồi tôi nhắm mắt.
Bóp cò.
Tách.
Không có gì xảy ra.
Tôi thở hắt ra, chân mềm nhũn.
Một tràng vỗ tay vang lên.
“Chúc mừng anh vượt qua vòng đầu.”
“Vòng đầu?” – Tôi thì thào.
Người đàn ông vest mỉm cười rộng hơn.
“Luật có một thay đổi nhỏ. Sau mỗi lượt, số viên đạn sẽ tăng lên.”
Ông ta mở ổ đạn.
Thêm một viên nữa.
Tôi chết lặng.
“Đây là gian lận!” – Tôi hét lên.
“Không,” ông ta đáp. “Đây là canh bạc. Anh có thể dừng lại. Nhưng anh sẽ ra về tay trắng… và với những người đang chờ ngoài kia.”
Tôi hiểu ý ông ta.
Những chủ nợ.
Tôi nhìn khẩu súng.
Hai viên đạn. Sáu ô.
Tôi vẫn còn cơ hội.
Tôi tự nhủ vậy.
Tôi bóp cò lần nữa.
Tách.
Lại không có gì.
Mồ hôi chảy ướt lưng áo.
Nhưng tôi vẫn sống.
Ông ta thêm viên thứ ba.
Tôi dần nhận ra mọi thứ không hề bình thường.
Những con số về xác suất lúc này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Căn phòng dường như tối hơn.
Những người xung quanh không hề chớp mắt.
Như thể họ không phải người.
Tôi bóp cò lần thứ ba.
Tách.
Vẫn không nổ.
Rồi tôi nghe thấy một tiếng động khác lạ.
Tiếng cười khẽ.
Phát ra từ… chính tôi.
Tôi mở mắt.
Những người xung quanh bỗng dưng biến mất không dấu vết.
Chỉ còn lại mình tôi lặng lẽ ngồi trước chiếc bàn.
Chiếc vali tiền đặt ngay trước mặt.
Khẩu súng nằm trên tay tôi.
Ổ đạn mở toang.
Trống rỗng.
Không có viên nào cả.
Tôi bật cười.
“Trò bịp.”
Tôi với tay mở vali.
Bên trong không phải tiền.
Là những tấm ảnh.
Ảnh tôi.
Ở nhiều thời điểm khác nhau.
Đứng trước biệt thự.
Ngồi trong xe Phúc.
Cầm khẩu súng lên đầu.
Và… một tấm ảnh cuối cùng.
Tôi nằm gục trên bàn, máu chảy xuống sàn.
Vết đạn trên thái dương.
Tôi nhìn khẩu súng.
Run rẩy.
Ổ đạn vẫn trống.
Nhưng khi tôi đưa súng lên lắc nhẹ…
Từ trong khẩu súng vang lên tiếng kim loại chạm vào nhau khe khẽ.
Một viên đạn.
Chưa bao giờ được bắn.
Một giọng nói bất ngờ cất lên ngay phía sau lưng tôi.
“Canh bạc thật sự không phải là súng.”
Tôi quay lại.
Phúc đứng đó.
Nhưng khuôn mặt hắn méo mó, tái nhợt.
“Là lựa chọn của mày.”
“Lựa chọn gì?” – Tôi gào lên.
“Mày đã bóp cò ngay cả khi không còn ai ép.”
Tôi nhớ lại.
Lần bóp cò thứ ba.
Tôi đã không chờ ai ra lệnh.
Tôi tự làm.
Căn phòng bắt đầu rung chuyển.
Tường nứt ra.
Bóng tối tràn vào.
Phúc lùi dần vào bóng đêm.
“Chúng tao chỉ tạo ra hoàn cảnh,” hắn nói. “Quyết định luôn là của mày.”
Tôi nhìn khẩu súng.
Chỉ còn một viên đạn.
Và lần này… tôi không biết nó đang ở ô nào.
Căn phòng sụp đổ xung quanh.
Tiếng cười rộ lên, vọng lại từ khắp bốn bề.
Tôi nhắm mắt.
Bóp cò.
Người ta tìm thấy tôi sáng hôm sau trong căn biệt thự hoang đã bị bỏ trống nhiều năm.
Không có bàn tròn.
Không có vali tiền.
Không có ai tên Phúc trong hồ sơ.
Chỉ có tôi, nằm giữa sàn nhà bụi bặm.
Một khẩu súng gỉ sét bên cạnh.
Viên đạn đã được bắn.
Cảnh sát kết luận tôi tự sát.
Họ nói đó là hậu quả của nợ nần.
Nhưng họ không biết điều này.
Trước khi mất ý thức hoàn toàn, tôi nhìn thấy trên trần nhà một dòng chữ.
Viết bằng thứ gì đó sẫm màu.
“Ván cược chưa kết thúc.”
Và khi bạn nghe câu chuyện này, nếu một ngày có ai đó mời bạn tham gia một “canh bạc công bằng”…
Hãy nhớ.
Cái giá không bao giờ là tiền.
Mà là chính lựa chọn của bạn.










