Cái nắng cuối thu kéo dài đến tận chiều, phủ lên con đường làng những mảng vàng nhạt. Ngay đầu xóm, một dãy nhà bỏ hoang bốc mùi ẩm mốc, trong đó nổi bật nhất là căn nhà số 10 – nơi dân làng ít ai dám bén mảng đến. Truyền thuyết kể rằng, căn nhà này đã chứng kiến quá nhiều bi kịch: người sống biến mất, tiếng khóc vang vọng giữa đêm, và những bóng hình thoáng qua cửa sổ mà mắt thường không nhìn thấy rõ.
Lan – cô gái trẻ vừa chuyển về sống cùng người cậu sau khi học xong đại học – nghe về căn nhà này lần đầu tiên từ bạn bè đồng nghiệp trong làng. Họ kể rằng, căn nhà số 10 luôn mở cửa vào ban đêm, nhưng không một ai bước vào mà trở về nguyên vẹn. Lan vừa thấy tò mò vừa có chút lo sợ, nhưng sự tò mò mạnh hơn. Cô tự nhủ: “Chắc chỉ là những câu chuyện dân gian, không có gì đáng sợ đâu.”
Nhưng đêm đầu tiên khi Lan đi dạo quanh xóm, ánh trăng hắt lên căn nhà số 10 như chiếu vào một khoảng trống sâu thẳm. Cô bỗng nghe tiếng cửa sột soạt mở ra, rồi đóng lại, mặc dù không có ai ở đó. Tim Lan đập nhanh, mồ hôi lạnh trào ra khi bước gần, và ánh mắt cô vô thức dõi theo những bóng tối dày đặc phía trong nhà. Một luồng khí lạnh bất ngờ tạt vào mặt, khiến Lan suýt ngã.
Tối hôm sau, cô quyết định phải vào bên trong, tìm hiểu sự thật. Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, một mùi ẩm mốc đặc quánh bao trùm, hòa cùng tiếng gió lùa qua các khe nứt, tạo nên âm thanh rùng rợn. Căn nhà tối om, những bức tường sần sùi in bóng những hình thù khó hiểu, và Lan cảm thấy như có đôi mắt vô hình đang dõi theo mọi cử chỉ của cô.
Khi đi vào sâu, cô nghe tiếng thì thầm, những lời không rõ ràng nhưng đầy mệnh lệnh, vang lên từ các phòng trống. Đèn pin của cô hắt sáng những hình ảnh kỳ lạ: tường loang lổ như có bàn tay in lên, đồ vật tự di chuyển, bầu không khí nặng nề khiến cô khó thở. Lan bỗng thấy một chiếc cầu thang dẫn lên tầng hai, nơi cửa phòng số 10 khép hờ. Cô tiến lên, mỗi bước chân như bị kéo nặng, và ngay khi chạm vào tay nắm cửa, một luồng gió lạnh từ bên trong thốc ra, đẩy cô lùi lại.
Trong phòng, những vật dụng cũ nát xếp chồng, nhưng ánh sáng yếu ớt từ đèn pin của Lan phản chiếu lên những gương mặt nhòe nhoẹt trong tấm gương cũ, trông như đang cười, nhưng không phải nụ cười của người sống. Một tiếng cười khẽ vang lên sau lưng, Lan quay lại, không thấy ai, nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn không hề mất. Từ đó, những bóng người thấp thoáng xuất hiện, đôi tay lạnh lẽo vươn ra, chạm vào cô mà không thấy hình dạng rõ rệt.
Càng lên tầng ba, những tiếng động càng dữ dội. Cánh cửa phòng cuối cùng rung lên, tấm rèm bay bổng như có luồng gió mạnh vô hình, và Lan nghe rõ tiếng bước chân nặng nề di chuyển xung quanh mình. Tim cô đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng bản năng sinh tồn thúc giục cô phải quan sát và tìm đường ra. Mỗi phòng, mỗi góc đều chứa những bóng dáng mơ hồ, tiếng thở dài, tiếng rên rỉ làm cô muốn hét lên, nhưng cổ họng tắc nghẹn.
Đêm dài dường như vô tận, và khi bình minh vừa ló dạng, căn nhà số 10 lại im lặng như chưa từng có gì xảy ra. Lan chạy ra ngoài, thở dốc, tay run, lòng vẫn chưa hết rùng mình. Nhưng ánh mắt cô vô thức liếc về cửa sổ tầng hai, nơi những bóng mờ vẫn còn vương vấn, nhắc nhở cô rằng, căn nhà số 10 chưa bao giờ buông tha ai, và những linh hồn bên trong sẽ còn chờ đợi những kẻ tò mò tiếp theo.
Và trong tiếng gió đầu tiên của buổi sáng, Lan nghe một giọng nói khẽ vang: “Hẹn gặp lại…”










