Căn hầm rùng rợn

Căn hầm rùng rợn

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 8

Nghe truyện audio Căn hầm rùng rợn

Đánh giá post

Tôi không phải kiểu người tò mò đến mức tự chuốc họa vào thân.

Ít nhất, tôi vẫn luôn nghĩ vậy.

Cho đến khi tôi nhìn thấy cánh cửa dẫn xuống căn hầm của ngôi nhà ấy.

Ngôi nhà nằm ở cuối con dốc, tách biệt hẳn khỏi khu dân cư. Tôi thuê nó vì giá rẻ bất thường và vì cần một nơi yên tĩnh để hoàn thành bản thiết kế cuối cùng cho dự án công ty. Chủ nhà là một người đàn ông trung niên ít nói. Khi giao chìa khóa, ông ta chỉ dặn đúng một câu:

“Đừng xuống hầm.”

Ông ta nói với giọng điềm nhiên như đang nhắc tôi đừng quên khóa cửa. Không hề có sự đe dọa, không chút bí hiểm. Chính sự bình thản ấy mới khiến câu nói đó bám lấy tôi.

Tôi tên Minh, hai mươi chín tuổi, kiến trúc sư. Tôi quen với những không gian kín, những kết cấu phức tạp. Với tôi, mọi thứ đều có thể đo đạc, tính toán và giải thích bằng logic.

Vậy nên, khi phát hiện căn nhà có một lối đi bí mật sau tủ bếp, tôi không nghĩ đến ma quỷ. Tôi nghĩ đến… bản vẽ sai lệch.

Cánh cửa hầm được giấu kỹ sau một tấm ván gỗ. Bản lề cũ kêu ken két khi tôi vô tình đẩy vào. Một luồng khí lạnh ẩm phả thẳng lên mặt, mang theo mùi đất mục và thứ gì đó tanh nhẹ như kim loại gỉ.

Tôi nhớ lời dặn.

Và tôi đóng cửa lại.

Tối hôm đó, tôi nằm trên giường nhưng không ngủ được. Không phải vì sợ. Chỉ là cảm giác có thứ gì đó… đang chờ tôi ở dưới kia.

Khoảng gần 2 giờ sáng, tôi nghe thấy tiếng động.

Cộc.
Cộc.
Cộc.

Như tiếng gõ đều đặn vào mặt gỗ.

Tôi bật dậy. Tim đập nhanh hơn mức bình thường, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo. Có thể là ống nước. Có thể là gió.

Tiếng gõ lại vang lên.

Lần này rõ hơn. Và phát ra từ phía… nhà bếp.

Tôi cầm theo đèn pin, bước ra khỏi phòng ngủ. Căn nhà tối om, chỉ có ánh sáng trắng nhạt từ đèn pin quét qua tường. Mỗi bước chân tôi đều vang lên hơi rỗng.

Xem Thêm:  Hơi thở cuối cùng

Khi đến bếp, tôi đứng khựng lại.

Tấm ván che cửa hầm… đang hé mở.

Tôi chắc chắn mình đã đóng nó.

Một khoảng tối đặc quánh lộ ra phía sau khe cửa. Từ đó, hơi lạnh len lỏi ra ngoài như một thứ sống.

Tiếng gõ dừng lại.

Thay vào đó là tiếng… kéo lê.

Như có ai đó đang lê vật nặng trên nền xi măng.

Tôi nuốt khan. Lý trí bảo tôi quay về phòng, khóa cửa, chờ đến sáng. Nhưng sự tò mò – và cả cảm giác khó chịu vì bị thách thức – khiến tôi cúi xuống, kéo mạnh tấm ván ra.

Cánh cửa hầm hiện rõ.

Tôi bật đèn pin, rọi xuống.

Cầu thang hẹp, dốc đứng, dẫn xuống một không gian tối om. Tường hai bên loang lổ, ẩm mốc. Không có công tắc đèn.

Tôi bước xuống.

Mỗi bậc thang kêu cót két như phản đối quyết định của tôi.

Không khí bên dưới đặc quánh, lạnh hơn hẳn bên trên. Mùi tanh nồng hơn, lẫn với mùi ẩm mốc lâu năm.

Khi đặt chân xuống nền hầm, tôi nhận ra căn phòng này rộng hơn tôi nghĩ. Trần thấp. Tường bê tông thô. Giữa căn phòng trống trải đặt một chiếc bàn gỗ mục màu thời gian.

Trên bàn… có vết trầy xước dày đặc.

Như thể ai đó đã cào cấu bề mặt trong hoảng loạn.

Đèn pin của tôi chợt chập chờn.

Tôi vỗ nhẹ vào thân đèn.

Ánh sáng ổn định lại – và chiếu thẳng vào bức tường đối diện.

Trên đó là những dòng chữ.

Chằng chịt. Nghiêng ngả. Viết bằng thứ gì đó sẫm màu.

“Tôi vẫn còn ở đây.”

“Tôi không được phép rời đi.”

“Nó đang nghe.”

Tôi bước lại gần. Tim đập mạnh.

Những dòng chữ không phải sơn.

Là máu.

Đã khô, sẫm lại.

Một tiếng động vang lên ngay phía sau tôi.

Cạch.

Như tiếng cửa đóng.

Tôi quay phắt lại.

Cầu thang vẫn ở đó. Nhưng bóng tối phía trên dày đặc hơn, như thể ánh sáng không thể chạm tới.

Xem Thêm:  Nhà ma xó

“Có ai ở đó không?” – Tôi lên tiếng, giọng khàn đi.

Không ai trả lời.

Chỉ có tiếng thở.

Rất khẽ.

Ngay sát bên tai tôi.

Tôi xoay người lần nữa, đèn pin lia vòng quanh.

Không có ai.

Nhưng trên nền xi măng, ngay chỗ tôi vừa đứng… xuất hiện thêm một vệt dài.

Như dấu vết bị kéo đi.

Dẫn về góc phòng tối nhất.

Đèn pin lại chập chờn.

Lần này, ánh sáng tắt hẳn.

Bóng tối ập xuống.

Trong khoảng không đặc quánh ấy, tôi nghe rõ từng nhịp tim mình.

Rồi tiếng kéo lê vang lên. Gần hơn. Nặng nề hơn.

Tôi lùi lại, tay quờ quạng tìm cầu thang. Nhưng thay vì bậc gỗ, tay tôi chạm vào… tường.

Tường lạnh và ướt.

Cầu thang… không còn ở sau lưng tôi nữa.

Bất chợt, một hơi lạnh buốt lướt qua sau gáy khiến tôi rùng mình.

“Tại sao anh xuống đây?”

Giọng nói thì thầm, méo mó, như phát ra từ nhiều cổ họng cùng lúc.

Tôi cố gào lên, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt, không phát ra nổi âm thanh nào.

“Anh đã được cảnh báo.”

Một vật gì đó lướt qua mắt cá chân tôi.

Tôi ngã nhào xuống nền.

Đèn pin bỗng sáng trở lại.

Và trong ánh sáng yếu ớt ấy, tôi nhìn thấy nó.

Một hình người bò sát mặt đất.

Cơ thể gầy trơ xương. Da tái nhợt. Hai chân cong quặp như đã gãy từ lâu. Nó không đi được – nó kéo mình bằng hai cánh tay dài bất thường.

Khuôn mặt nó ngẩng lên.

Không có mắt.

Trước mặt tôi chỉ còn hai khoảng tối sâu thẳm, đen đặc như không đáy.

Miệng nó mở rộng, rách đến tận mang tai.

“Nó không cho tôi đi.”

Tôi chao đảo lùi về sau, đầu óc quay cuồng như sắp ngã quỵ.

“Cái gì không cho anh đi?” – Tôi run rẩy hỏi.

Nó chậm rãi quay đầu về phía góc phòng tối nhất.

Ở đó… bóng tối dày đặc hơn bất kỳ nơi nào khác.

Rồi tôi thấy.

Một thứ cao lớn đang đứng trong bóng tối.

Không rõ hình dạng.

Chỉ thấy những đường viền méo mó như cơ thể không cố định.

Xem Thêm:  Đám cưới ma

Nó không di chuyển.

Và dù không dám nhìn thẳng, tôi vẫn biết rõ… nó đang dõi theo từng cử động của tôi.

Cảm giác ấy xuyên thẳng qua da thịt.

Hình người dưới đất bắt đầu gào lên.

“Đừng nhìn nó!”

Nhưng đã quá muộn.

Thứ trong bóng tối nghiêng đầu.

Và mọi âm thanh trong phòng biến mất.

Không còn tiếng thở. Không còn tiếng tim.

Chỉ có một khoảng trống khổng lồ trong đầu tôi.

Rồi ký ức của tôi… bắt đầu rơi rụng.

Tôi quên mình là ai.

Quên vì sao xuống đây.

Quên cả tên mình.

Thứ đó bước ra khỏi bóng tối.

Mỗi bước chân không phát ra tiếng động, nhưng nền xi măng nứt ra dưới nó.

Khi nó đứng trước mặt tôi, tôi mới hiểu vì sao căn hầm này tồn tại.

Không phải để nhốt người.

Mà để nhốt nó.

Và cánh cửa không phải để ngăn nó ra ngoài.

Mà để ngăn người khác… xuống thế chỗ.

Hình người bò dưới đất bắt đầu tan rã như khói.

Trước khi biến mất, nó nhìn tôi.

Trong hốc mắt đen sâu ấy, tôi thấy chính mình.

Gầy trơ xương.

Bò trên nền xi măng.

Kéo lê cơ thể.

“Không…” – Tôi thì thào.

Nhưng thứ kia đã vươn tay chạm vào trán tôi.

Lạnh buốt.

Ý thức tôi bị xé toạc.

Khi tôi mở mắt, tôi đang nằm dưới nền hầm.

Cơ thể đau nhức.

Hai chân… không còn cảm giác.

Tôi cố cử động – nhưng chỉ có thể kéo mình bằng hai tay.

Tôi nhìn lên.

Trên đầu là cầu thang.

Ở miệng hầm, một người đàn ông trẻ đứng đó.

Có lẽ là người thuê nhà mới.

Anh ta nhìn xuống, vẻ mặt tò mò.

Tôi cố hét lên.

Nhưng cổ họng chỉ phát ra tiếng khò khè méo mó.

Tấm ván gỗ phía trên khép lại.

Cánh cửa đóng sầm.

Bóng tối bao trùm.

Và trong góc phòng, tôi thấy nó.

Thứ cao lớn kia.

Đang đứng im.

Chờ đợi.

Chờ đến khi có người tiếp theo… bước xuống.

Tiếng kéo lê lại vang lên trong căn hầm rùng rợn.

Lần này…

Là của tôi.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Căn hầm rùng rợn" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Căn hầm rùng rợn" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !