Tôi nhận việc ở chung cư Minh An vào một ngày mưa.
Chung cư cao mười hai tầng ấy được dựng lên trên phần đất từng là dãy tập thể cũ đã bị thiêu rụi. Người ta bảo nơi này từng có một vụ hỏa hoạn lúc nửa đêm, lửa bốc từ tầng 7. Không rõ bao nhiêu người chết. Hồ sơ thất lạc.
Tôi không quan tâm. Tôi chỉ cần việc.
Ngay trong đêm đầu tiên bước vào ca trực, quản lý lặng lẽ đặt vào tay tôi một tờ giấy trắng khổ A4.
“Đọc kỹ. Thuộc lòng. Không được làm sai.”
Tôi nghĩ đó là nội quy an ninh bình thường.
Tôi đã nhầm.
NỘI QUY CA ĐÊM (23h – 5h)
- Thang máy chỉ có 12 tầng. Nếu bảng hiển thị xuất hiện tầng 7, tuyệt đối không bước ra.
- Sau 1 giờ sáng, nếu có cư dân gọi cửa phòng bảo vệ, hãy nhìn qua camera trước khi mở. Nếu camera không ghi nhận ai đứng ngoài, không được mở cửa dù nghe tiếng gõ.
- Không sử dụng bộ đàm trong khoảng 2h17 – 2h23.
- Nếu nghe chuông báo cháy lúc 3 giờ đúng, không được chạy lên tầng 7.
- Nếu thấy hành lang tầng 7 sáng đèn, hãy quay mặt đi và đếm từ 1 đến 30. Tuyệt đối không nhìn vào cuối hành lang.
Tôi bật cười.
“Ở đây từng có chuyện gì à?”
Quản lý chỉ nhìn tôi rất lâu.
“Chỉ cần nhớ luật.”
Đêm đầu tiên trôi qua yên ổn.
Đêm thứ hai cũng vậy.
Cho đến đêm thứ ba.
23 giờ 48 phút, thang máy tự chạy xuống sảnh. Không có ai trong cabin. Tôi nghĩ có ai đó bấm nhầm.
Cửa mở.
Bảng điện tử nhấp nháy.
6… 8…
Số 7 hiện lên đúng một giây.
Rồi biến mất.
Tôi nhớ điều luật số 1. Không có tầng 7.
Tôi nhìn bảng danh sách cư dân. Quả thật, sau tầng 6 là tầng 8.
Tôi tự trấn an: lỗi hệ thống.
1 giờ 12 phút.
Có tiếng gõ cửa phòng bảo vệ.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Ba tiếng đều nhau.
Tôi nhìn lên màn hình camera.
Không có ai.
Chỉ hành lang trống rỗng, ánh đèn vàng đục.
Tiếng gõ lại vang lên.
Cộc. Cộc. Cộc.
Nhịp đều hơn. Gần hơn.
Tôi không mở cửa.
Khoảng năm phút sau, tiếng gõ dừng lại.
Tôi tưởng mình đã vượt qua đêm đó.
Tôi lại nhầm.
2 giờ 17 phút.
Bộ đàm trên bàn đột nhiên rè lên.
Tôi chưa kịp chạm vào, nó tự phát ra tiếng nói.
“… lên đây…”
Giọng khàn khàn như ai đó đang bị khói bóp nghẹt cổ họng.
“… cháy rồi…”
Tôi nhìn đồng hồ.
2:17.
Điều luật số 3.
Không sử dụng bộ đàm trong khoảng thời gian này.
Tôi lùi lại.
Bộ đàm tiếp tục.
“… sao anh không lên tầng 7…”
Tim tôi đập mạnh.
Tôi chưa từng nói với ai về tầng 7.
Giọng nói ấy… nghe giống hệt tôi.
Đúng 2 giờ 23 phút, bộ đàm tắt hẳn.
Căn phòng im phăng phắc.
3 giờ đúng.
Chuông báo cháy vang lên.
Tiếng còi rít lên sắc lạnh, cắt phăng sự tĩnh lặng đặc quánh của màn đêm.
Đèn hành lang trên bảng điều khiển nhấp nháy đỏ.
Tầng 7.
Tôi nuốt nước bọt.
Điều luật số 4: không được chạy lên tầng 7.
Nhưng nếu thật sự có cháy thì sao?
Tôi cầm bình chữa cháy.
Tôi do dự đúng ba giây.
Rồi bước vào thang máy.
Tôi không bấm tầng 7.
Thang máy vẫn dừng lại.
Cửa mở.
Khói tràn vào cabin.
Mùi khét của nhựa cháy và thịt cháy xộc thẳng vào mũi.
Bảng điện tử không hiển thị số tầng.
Chỉ có một con số đỏ rực.
- 7
Hành lang dài hun hút.
Đèn sáng trắng.
Không có lửa.
Không có người.
Chỉ có vết cháy đen loang lổ trên tường như dấu tay.
Ở cuối hành lang, có một bóng người đứng quay lưng về phía tôi.
Điều luật số 5.
Nếu thấy hành lang tầng 7 sáng đèn, hãy quay mặt đi và đếm từ 1 đến 30. Tuyệt đối không nhìn vào cuối hành lang.
Tôi lẽ ra phải quay đi.
Nhưng tôi đã lên đây rồi.
“Tôi đây! Có ai không?”
Bóng người không cử động.
Tôi bước thêm một bước.
Nó từ từ quay đầu lại.
Khuôn mặt cháy sém.
Da nứt toác.
Nhưng đôi mắt… vẫn nguyên vẹn.
Đôi mắt đó quen thuộc đến mức tôi lạnh sống lưng.
Đó là tôi.
Phiên bản của tôi với đồng phục bảo vệ cũ, ngực áo cháy xém.
Nó mỉm cười.
“Anh đã đến trễ mười năm.”
Tôi lùi lại.
Cả hành lang bỗng biến dạng.
Tường cháy.
Trần sập.
Tiếng người la hét vang lên tứ phía.
Tôi nhận ra những khuôn mặt trong ngọn lửa.
Là cư dân hiện tại.
Là quản lý.
Là… chính tôi.
Tôi tỉnh dậy trong phòng bảo vệ.
Đồng hồ 5 giờ sáng.
Quản lý đứng trước mặt.
“Anh ngủ quên à?”
Tôi run rẩy hỏi:
“Tầng 7… trước đây xảy ra chuyện gì?”
Ông ta im lặng.
Rồi nói nhỏ:
“Người bảo vệ trực đêm mười năm trước đã tự ý chạy lên tầng 7 khi chuông báo cháy giả vang lên. Anh ta mở cửa thoát hiểm, gió lùa khiến lửa bùng mạnh hơn. Hơn ba mươi người chết.”
Tôi thấy cổ họng khô lại.
“Người đó tên gì?”
Quản lý nhìn tôi.
“Anh không nhớ à?”
Tôi quay sang tấm bảng nhân viên treo trên tường.
Bên cạnh tên tôi là một tấm ảnh cũ.
Chụp một người bảo vệ khác.
Khuôn mặt giống hệt tôi.
Ngày mất: 12/7 – mười năm trước.
Tôi nhìn xuống tay mình.
Da tôi đen sạm.
Có mùi khét.
Ngoài sảnh, thang máy ding một tiếng.
Bảng điện tử hiện lên:
- 7
Sáng hôm đó, họ tuyển một bảo vệ mới.
Quản lý đưa cho cậu ta một tờ giấy A4.
“Đọc kỹ. Thuộc lòng. Không được làm sai.”
Tôi đứng ở cuối hành lang tầng 7.
Chờ người tiếp theo bước lên.








