Tôi chưa từng tin vào chuyện búp bê bị quỷ ám. Với tôi, chúng chỉ là những món đồ chơi vô tri, được làm ra để trẻ con ôm ngủ và người lớn trưng bày cho đẹp nhà. Cho đến khi tôi mang “nó” về.
Tôi tên là Lâm, 32 tuổi, làm thiết kế nội thất tự do. Sau khi ly hôn, tôi dọn về sống một mình trong căn nhà cũ của bà ngoại để lại ở vùng ven thành phố. Nhà rộng, yên tĩnh, hơi cũ kỹ nhưng đủ để tôi bắt đầu lại.
Mọi chuyện vốn bình thường cho đến một buổi chiều cuối tháng mười, khi tôi ghé vào một cửa hàng đồ cổ nhỏ nằm nép mình trong con hẻm sâu.
Tôi không định mua gì. Chỉ là đi ngang, thấy tấm biển gỗ treo lủng lẳng trước cửa ghi “Thanh lý toàn bộ” nên tò mò bước vào.
Không gian bên trong tối và có mùi ẩm mốc của gỗ lâu năm. Đồ đạc xếp chồng lên nhau: đồng hồ quả lắc, ghế gỗ chạm trổ, khung ảnh cũ, và… búp bê.
Rất nhiều búp bê.
Nhưng có một con nằm riêng trên chiếc ghế gỗ nhỏ ở góc phòng.
Nó mặc váy ren trắng đã ngả màu cháo lòng, tóc vàng xoăn nhẹ, da sứ nhợt nhạt. Đôi mắt thủy tinh màu nâu đậm, trong đến mức có cảm giác đang nhìn thẳng vào tôi.
Tôi không biết vì sao mình lại tiến đến gần nó.
“Con đó không bán riêng.” – bà chủ tiệm, một người phụ nữ trung niên gầy gò, lên tiếng.
“Tôi chỉ xem thôi.” – tôi đáp.
“Xem thì được. Nhưng đừng mang về nhà.”
Tôi bật cười. “Chỉ là búp bê thôi mà.”
Bà ta nhìn tôi rất lâu, ánh mắt khó đoán. “Nó không thích ở một mình.”
Tôi nghĩ bà ta chỉ đang cố tạo không khí bí ẩn để nâng giá. Cuối cùng, tôi vẫn mua nó với mức giá rẻ bất ngờ.
Tôi đặt nó lên chiếc kệ gỗ trong phòng khách.
Đêm đầu tiên, tôi ngủ rất sâu.
Đêm thứ hai, tôi bắt đầu mơ.
Tôi mơ thấy mình đứng giữa căn phòng khách tối om. Chỉ có một nguồn sáng duy nhất chiếu vào chiếc kệ nơi con búp bê đặt.
Nó không còn ngồi yên.
Nó đứng.
Tôi nhớ rất rõ cảm giác trong mơ: tim đập mạnh, cổ họng khô khốc, chân như bị ghim xuống sàn.
Nó nghiêng đầu, nhìn tôi.
Rồi môi nó khẽ cong lên.
Tôi choàng tỉnh trong hoảng hốt, lưng áo ướt sũng vì mồ hôi lạnh.
Tôi tự trấn an: chỉ là ác mộng.
Nhưng khi bước ra phòng khách để uống nước, tôi khựng lại.
Con búp bê không còn ngồi thẳng như tôi đã đặt.
Đầu nó hơi nghiêng sang trái.
Tôi đứng lặng vài giây, rồi tự cười nhạt.
Có thể tôi nhớ nhầm.
Những ngày kế tiếp, tôi bắt đầu quan sát mọi thứ kỹ lưỡng hơn, không dám bỏ sót dù chỉ một chi tiết nhỏ.
Tôi sống một mình, nên tôi biết rõ vị trí mọi thứ trong nhà.
Nhưng con búp bê thì khác.
Có lần tôi đặt nó quay mặt ra cửa.
Sáng hôm sau, nó quay vào trong.
Có lần tôi thử xoay đầu nó sang phải.
Chiều về, đầu nó thẳng lại.
Tôi bắt đầu thấy khó chịu.
Tôi thử quay video timelapse suốt một đêm, đặt điện thoại đối diện chiếc kệ.
Sáng hôm sau, tôi mở lại video.
Suốt tám tiếng, không có gì xảy ra.
Con búp bê hoàn toàn bất động.
Tôi thở phào.
Cho đến khi video chạy đến phút cuối.
Màn hình đột ngột nhiễu nhẹ.
Trong đúng ba giây.
Khi hình ảnh trở lại bình thường, con búp bê đã quay mặt nhìn thẳng vào camera.
Tôi nhớ rất rõ, trước đó nó đang nhìn lệch sang bên.
Tôi tua lại.
Đoạn nhiễu vẫn ở đó.
Không có khung hình nào ghi lại khoảnh khắc nó xoay đầu.
Như thể… nó di chuyển giữa những khoảng trống mà máy quay không thể ghi nhận.
Đêm đó, tôi không ngủ.
Khoảng ba giờ sáng, tôi nghe thấy tiếng “cạch”.
Rất khẽ.
Giống như tiếng khớp gỗ cử động.
Tôi nằm im, tim đập dồn.
Tiếng đó lại vang lên.
“Cạch.”
Từ phòng khách.
Tôi không dám bước ra.
Nhưng tôi nghe rõ.
Có thứ gì đó đang di chuyển trên sàn gỗ.
Nhẹ. Chậm. Kéo lê.
Sáng hôm sau, tôi thấy con búp bê không còn trên kệ.
Nó nằm giữa phòng khách.
Ngửa mặt lên trần nhà.
Hai mắt mở to.
Tôi run tay khi nhặt nó lên.
Phía sau lưng váy nó, có một vết nứt nhỏ trên lớp sứ.
Tôi không nhớ trước đó nó có.
Tôi quyết định mang nó trả lại.
Cửa hàng đồ cổ đóng cửa.
Biển hiệu biến mất.
Hỏi người dân quanh đó, họ bảo nơi đó đã bỏ hoang nhiều năm.
Tôi lạnh sống lưng.
Tối hôm đó, tôi cất con búp bê vào hộp giấy, dán băng keo kín, để trong nhà kho.
Tôi nghĩ như vậy là xong.
Nhưng rồi tôi nhận ra, tất cả mới chỉ là khởi đầu.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu nghe thấy tiếng gõ từ trong nhà kho vào ban đêm.
Nhẹ. Đều.
“Cộc… cộc… cộc…”
Ban đầu thưa thớt.
Sau dày hơn.
Có đêm, tôi nghe rõ tiếng móng tay cào vào gỗ.
Tôi bị ám ảnh đến mức không dám lại gần nhà kho.
Rồi một buổi tối, khi tôi đang ngồi trước máy tính, điện trong nhà vụt tắt.
Cả căn nhà chìm vào bóng tối.
Tôi bật đèn pin điện thoại.
Một vệt sáng mỏng manh hắt lên bức tường phía đối diện.
Tôi thấy bóng của mình.
Và một cái bóng khác.
Nhỏ hơn.
Đứng sát phía sau tôi.
Tôi không dám quay lại.
Tim đập mạnh đến mức ù tai.
Bóng đó nghiêng đầu.
Giống hệt dáng con búp bê.
Tôi quay phắt lại.
Không có gì.
Nhưng phía sau gáy tôi, một luồng hơi lạnh thở khẽ.
Tôi lao ra khỏi nhà.
Đêm đó tôi ngủ ở khách sạn.
Sáng hôm sau, tôi trở về.
Cửa nhà kho mở toang.
Hộp giấy rách nát.
Con búp bê biến mất.
Tôi đứng chết lặng giữa căn nhà trống.
Tôi bắt đầu nghe tiếng bước chân theo mình.
Trong phòng tắm.
Trên cầu thang.
Ngay cả khi tôi khóa cửa phòng ngủ.
Một đêm, tôi tỉnh giấc vì cảm giác nặng trĩu trên ngực.
Tôi không cử động được.
Bóng tối bao phủ.
Tôi nghe tiếng khớp gỗ xoay kêu răng rắc.
Rồi một giọng nói rất nhỏ vang lên ngay sát mặt tôi.
“Anh mang tôi về mà…”
Tôi mở mắt.
Nó đang ngồi trên ngực tôi.
Gương mặt sứ nứt toác nhiều đường.
Từ những vết nứt đó, chất gì đó đen đặc rỉ ra.
Đôi mắt thủy tinh không còn màu nâu.
Chúng đen hoàn toàn.
Miệng nó mở rộng.
Rộng hơn cấu tạo của một con búp bê có thể.
Tôi cố hét lên nhưng không phát ra tiếng.
Nó cúi sát mặt tôi.
“Anh không được bỏ tôi một mình.”
Tôi cảm thấy lồng ngực mình lõm xuống.
Như có lực vô hình ép chặt.
Tiếng xương kêu răng rắc.
Tôi tưởng mình sẽ chết.
Bỗng nhiên… tôi tỉnh dậy.
Tôi đang nằm trên giường.
Mồ hôi đầm đìa.
Ban ngày ùa vào qua khung cửa sổ, phủ thứ ánh sáng nhợt nhạt khắp căn phòng.
Tôi thở dốc.
Chỉ là mơ.
Tôi bước ra phòng khách.
Chiếc kệ gỗ trống trơn.
Không có búp bê.
Tôi gần như bật cười, một tiếng cười nhẹ nhõm sau chuỗi giờ phút căng thẳng.
Cho đến khi tôi đi ngang qua gương.
Tôi khựng lại.
Trong gương, phía sau tôi, có một hình dáng nhỏ đứng sát.
Mặc váy trắng.
Đầu nghiêng.
Tôi quay lại.
Không có gì.
Tôi nhìn lại vào gương.
Nó vẫn ở đó.
Nhưng lần này… nó không còn đứng phía sau tôi.
Nó đang đứng ngay bên cạnh.
Và bàn tay sứ của nó… đang từ từ nắm lấy tay tôi.
Tôi không thể buông ra.
Tôi hiểu ra rằng mình không còn cách nào rời khỏi căn nhà này nữa.
Và mỗi đêm, khi tôi nhắm mắt, tôi nghe tiếng khớp gỗ cử động rất khẽ bên tai.
Nó không bao giờ ngủ.
Và có lẽ…
Tôi cũng sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.










