Câu chuyện bắt đầu vào một buổi tối mùa đông, khi cơn gió lạnh lẽo thổi qua từng ngóc ngách của thành phố. Những đèn đường mờ nhạt chỉ đủ soi sáng những bóng hình vội vã đi qua, và trong không khí ngập tràn mùi ẩm ướt, tôi nhận được một tin nhắn từ một người không quen biết.
“Chúng ta sẽ gặp nhau vào lúc 8 giờ tối, tại quán cà phê bên đường, bàn gần cửa sổ. Tôi sẽ đợi bạn.”
Lúc đầu, tôi không nghĩ nhiều, chỉ là một cuộc hẹn hò thông qua một ứng dụng hẹn hò mà tôi đã tham gia vài tuần trước. Người gửi tin nhắn không hề để lại tên, chỉ cho biết một số chi tiết rất mơ hồ về bản thân. Nhưng có một điều kỳ lạ là tôi lại không cảm thấy sự lo lắng, chỉ có một chút tò mò và háo hức về cuộc gặp gỡ.
Tôi đến quán cà phê lúc 8 giờ kém 15 phút, như đã hẹn. Không gian trong quán khá ấm cúng, với những ngọn đèn vàng ấm áp và âm nhạc nhẹ nhàng phát ra từ loa. Tôi nhìn xung quanh, không thấy ai có vẻ như là người hẹn của mình. Đưa mắt một vòng, tôi nhận ra một người đàn ông đang ngồi ở một bàn gần cửa sổ, khuôn mặt anh ta bị che khuất bởi chiếc mũ rộng và chiếc khăn quàng cổ.
Tôi tiến lại gần và ngồi xuống, đối diện với người đàn ông đó. Anh ta không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi đưa cho tôi một ly cà phê. “Bạn đến đúng giờ,” anh ta nói, giọng trầm và đều đều. Tôi cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng không để lộ ra ngoài. Cuộc trò chuyện bắt đầu khá tự nhiên, về những sở thích, công việc, cuộc sống.
Thế nhưng, có một điều khiến tôi cảm thấy bất an: mặc dù anh ta không hề ngừng nói, nhưng đôi mắt anh ta lại không nhìn vào tôi. Những câu chuyện cứ như thế tiếp diễn, và tôi bắt đầu cảm thấy không thoải mái, như thể có điều gì đó không ổn.
Tôi không thể giải thích được cảm giác đó, nhưng có một điều là tôi không thể rời khỏi cuộc trò chuyện. Cảm giác như có một lực hút nào đó khiến tôi cứ phải ngồi lại, dù tôi biết là nên rời đi. Đến khi tôi nhìn xuống chiếc bàn, tôi mới nhận ra một điều kỳ lạ: tách cà phê của tôi không hề vơi. Dù tôi đã uống gần hết, nhưng tách vẫn đầy, như thể nó tự động được lấp đầy mỗi lần tôi uống.
Khi tôi nhìn lên, người đàn ông đó đã ngừng nói. Anh ta đang nhìn tôi, không phải bằng ánh mắt bình thường, mà là ánh mắt lạnh lùng và đầy sự xa cách. Đột nhiên, tôi cảm thấy mình không còn là người duy nhất trong quán. Có ai đó đang quan sát tôi, nhìn tôi từ đằng sau, từ những chiếc gương phản chiếu. Tôi quay lại nhìn, nhưng không có ai.
Đầu óc tôi bắt đầu rối bời, những suy nghĩ không thể lý giải làm tôi chóng mặt. Tôi gật đầu, nói một câu gì đó về việc mình cần phải đi, nhưng người đàn ông không phản ứng. Anh ta chỉ nhìn tôi, và trong giây phút đó, tôi nhận ra một điều khủng khiếp: khuôn mặt của anh ta không hề rõ ràng. Không phải là anh ta đã thay đổi diện mạo, mà là khuôn mặt của anh ta không có gì ngoài một lớp sương mờ ảo, như thể nó không tồn tại.
Tôi đứng dậy, cảm giác như một tảng đá đè lên ngực. Tôi muốn chạy, nhưng chân tôi không thể nhúc nhích. Tôi cảm thấy bị mắc kẹt trong không gian đó, giữa những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, dưới ánh đèn mờ ảo. Một cảm giác như thể tôi đã bị cuốn vào một cái bẫy, một cái bẫy mà tôi không thể thoát ra.
Khi tôi quay lại, người đàn ông đã không còn ngồi ở bàn. Chiếc ghế trống rỗng, và ngay lập tức, tôi cảm nhận được một điều kỳ lạ: mọi ánh sáng trong quán cà phê dường như vụt tắt. Bóng tối nuốt chửng mọi thứ. Tôi đứng bất động, không dám nhúc nhích.
Một tiếng động vang lên từ phía sau, giống như có ai đó bước đi, nhưng tôi không thể thấy rõ ai. Tôi quay lại, và tôi thấy một bóng hình mờ ảo, là người đàn ông đó, nhưng không phải là anh ta, ít nhất là không phải là người tôi đã nói chuyện.
Tôi không còn đủ thời gian để suy nghĩ nữa. Sự sợ hãi tràn ngập trong tôi, và tôi lập tức lao ra khỏi quán. Nhưng khi tôi vừa bước ra ngoài, tôi nhận ra một điều đáng sợ: tôi không thể nhớ đường về nhà. Mọi thứ xung quanh tôi trở nên mơ hồ, như thể tôi đã bị lạc vào một không gian khác. Những con phố trở nên xa lạ, và tôi không thể nhớ mình đã đi đâu.
Đến khi tôi chạy tới một góc phố, tôi dừng lại thở hổn hển, và nhìn xung quanh. Tôi thấy một bóng người đứng cách tôi không xa, bóng dáng quen thuộc. Là người đàn ông đó. Anh ta không còn mặc chiếc mũ rộng và khăn quàng nữa, nhưng khuôn mặt anh ta vẫn là một lớp sương mờ ảo, không thể nhìn rõ. Anh ta chỉ đứng đó, nhìn tôi bằng đôi mắt sâu thẳm, như thể đã chờ đợi tôi từ lâu.
Tôi cố gắng gọi một chiếc taxi, nhưng chẳng có chiếc nào qua. Không còn ai ngoài tôi và người đó. Cuối cùng, tôi nhận ra, tôi không thể thoát khỏi cái bóng hình ấy, không thể thoát khỏi cuộc hẹn hò giấu mặt mà mình đã vô tình bước vào.









