Bức tranh thần quỷ

Bức tranh thần quỷ

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 7

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Bức tranh thần quỷ

Đánh giá post

Tôi không tin vào lời nguyền.

Là một người làm nghề thẩm định và phục chế tranh cổ, tôi quen với những câu chuyện thêu dệt xung quanh các tác phẩm nghệ thuật. Người ta thường gán cho chúng linh hồn, ma lực, thậm chí là thần thánh hay quỷ dữ. Nhưng với tôi, tranh chỉ là màu sắc, bố cục và lịch sử.

Cho đến khi tôi nhận phục chế bức tranh ấy.

Tôi tên Duy, 35 tuổi, làm việc cho một phòng tranh tư nhân ở Hà Nội. Công việc của tôi là xác minh nguồn gốc, kiểm tra chất liệu, và nếu cần thì phục hồi những bức tranh cũ kỹ trước khi đem ra đấu giá.

Một buổi chiều cuối thu, ông chủ gọi tôi vào phòng riêng. Trên bàn là một kiện gỗ dài, được niêm phong cẩn thận.

“Tranh mới về,” ông nói. “Nguồn từ một gia đình ở vùng núi phía Bắc. Họ bảo bức này… có vấn đề.”

Tôi bật cười. “Vấn đề gì? Mối mọt à?”

Ông chủ không cười. “Họ nói ai treo nó trong nhà đều gặp chuyện.”

Tôi nhún vai. “Mê tín thôi.”

Ông nhìn tôi rất lâu, rồi gật đầu. “Cậu mang về xưởng kiểm tra đi.”

Tôi mở kiện gỗ ngay trong xưởng phục chế.

Bức tranh được bọc nhiều lớp vải đỏ sẫm. Khi lớp vải cuối cùng được tháo ra, tôi hơi khựng lại.

Đó là một bức tranh sơn dầu cỡ lớn.

Trung tâm bức tranh là một thực thể nửa người nửa thú, thân hình cao gầy, da xám tro. Hai tay dài quá mức, móng vuốt cong như lưỡi liềm. Phía sau nó là một quầng sáng mờ, giống hào quang của thần thánh… nhưng méo mó, tối đục.

Điều khiến tôi rùng mình là đôi mắt.

Xem Thêm:  Nhà ga ma chó

Hai hốc mắt sâu thẳm, nhưng bên trong không phải tròng đen hay tròng trắng. Chỉ là khoảng tối xoáy sâu như nuốt ánh sáng.

Ở phía dưới bức tranh, rất nhỏ, có dòng chữ bằng mực đen đã phai:

“Người nhìn thấy ta, ta cũng nhìn thấy.”

Tôi tự trấn an mình. Chỉ là nghệ thuật siêu thực.

Tối đó, tôi mang bức tranh về xưởng riêng phía sau nhà để tiện làm việc.

Tôi dựng nó dựa vào tường, bật đèn bàn và bắt đầu kiểm tra lớp sơn.

Mùi sơn cũ ngai ngái. Bề mặt tranh có những vết rạn nứt do thời gian.

Nhưng càng nhìn lâu, tôi càng có cảm giác… bố cục không hoàn toàn tĩnh.

Quầng sáng sau lưng thực thể dường như lan rộng hơn so với lúc ban chiều.

Tôi lắc đầu, tự trách mình tưởng tượng.

Đêm đầu tiên.

Tôi ngủ ngay trong xưởng.

Khoảng 2 giờ sáng, tôi tỉnh giấc vì cảm giác bị nhìn chằm chằm.

Căn phòng chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ le lói vệt trăng bạc xuyên qua khung cửa.

Tôi quay đầu về phía bức tranh.

Trong bóng tối, đôi mắt của thực thể dường như phát sáng nhàn nhạt.

Tôi bật đèn.

Mọi thứ trở lại bình thường.

Chắc do phản chiếu ánh trăng, tôi nghĩ.

Nhưng khi tôi tiến lại gần…

Tôi nhận ra một điều.

Vị trí cái đầu của thực thể đã nghiêng sang trái.

Buổi tối tôi nhớ rất rõ – nó nghiêng sang phải.

Tôi bắt đầu chụp ảnh bức tranh mỗi ngày để so sánh.

Ngày thứ hai, cánh tay trái của nó dài hơn một chút.

Ngày thứ ba, nền phía sau xuất hiện thêm những bóng người mờ nhạt, như những linh hồn đang bò ra khỏi bóng tối.

Xem Thêm:  Kẻ vẫy xe lúc 2 giờ 17

Tôi phóng to ảnh lên máy tính.

Những bóng người ấy không có khuôn mặt.

Tất cả đều hướng về phía trung tâm – nơi thực thể đứng.

Và thực thể… đang nhìn thẳng ra ngoài khung hình.

Như nhìn tôi.

Tôi quyết định hỏi lại ông chủ về nguồn gốc bức tranh.

Ông thở dài. “Gia đình đó nói tổ tiên họ từng là thầy cúng. Bức tranh được vẽ sau một nghi lễ gọi là ‘thỉnh thần’.”

“Thần gì?”

Ông lắc đầu. “Họ không biết. Chỉ biết sau khi treo tranh trong nhà, người con trai cả bắt đầu nói chuyện một mình. Rồi mất tích.”

“Và họ vẫn giữ tranh?”

“Không. Họ đóng kiện lại, để trong kho suốt mười năm.”

Tôi cười nhạt. “Chắc trùng hợp.”

Nhưng khi cúp máy, tôi nhận ra tay mình đang run.

Đêm thứ tư.

Tôi không ngủ.

Tôi đặt camera đối diện bức tranh.

Khoảng 3 giờ 17 phút, đèn trong xưởng chớp tắt.

Camera bắt đầu nhiễu sóng.

Bức tranh trong khung hình rung nhẹ.

Tôi nhìn trực tiếp.

Thực thể trong tranh đang tiến gần hơn mép khung.

Không phải do ảo giác.

Một bàn tay của nó đã chạm đến viền gỗ.

Sơn ở vị trí đó… ướt.

Như mới vẽ.

Tôi lùi lại.

Một giọng nói mơ hồ khẽ rì rầm ngay trong tâm trí tôi.

“Ngươi gọi ta.”

“Tôi không gọi ai cả!” tôi hét lên.

Đôi mắt trong tranh xoáy sâu hơn.

Quầng sáng phía sau nó lan ra, phủ kín nền tranh.

Những bóng người phía sau bắt đầu chuyển động.

Họ bò, trườn, vươn tay về phía trước.

Về phía tôi.

Tôi vớ lấy con dao rọc giấy, định rạch nát bức tranh.

Nhưng khi lưỡi dao chạm vào mặt vải…

Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra.

Xem Thêm:  Cái đầu trong bụi tre đầu làng

Không phải sơn.

Là máu.

Tiếng cười trầm thấp vang lên, không phải từ tranh… mà từ khắp căn phòng.

Tôi lùi lại, vấp ngã.

Camera rơi xuống sàn.

Trong khoảnh khắc ánh sáng nhấp nháy, tôi thấy…

Thực thể không còn trong tranh.

Khung vải trống rỗng.

Phía sau lưng tôi có tiếng thở.

Lạnh buốt.

Tôi quay chậm lại.

Nó đứng đó.

Cao gần chạm trần nhà.

Da xám tro, móng vuốt dài, đôi mắt tối đen như hai hố sâu.

Quầng sáng méo mó sau lưng nó tỏa ra thứ ánh sáng nhờ nhợ khiến bóng tôi in dài trên tường.

“Ngươi nhìn ta đủ lâu,” nó nói. “Đến lượt ta nhìn ngươi.”

Tôi cố bò về phía cửa.

Nhưng những bóng người từ trong tranh – giờ đã tràn ra sàn – nắm lấy chân tôi.

Họ thì thầm cùng một câu:

“Ở lại…”

Sáng hôm sau, hàng xóm nghe thấy tiếng đổ vỡ từ xưởng.

Họ phá cửa.

Bên trong không có tôi.

Chỉ có bức tranh dựng giữa phòng.

Nguyên vẹn.

Thực thể đứng ở trung tâm.

Nhưng giờ đây, phía sau nó, giữa đám bóng người mờ ảo…

Có thêm một khuôn mặt mới.

Gương mặt đó… trùng khít với tôi đến rợn người.

Đôi mắt mở to.

Miệng há ra như đang cố kêu cứu.

Dòng chữ dưới tranh không còn là:

“Người nhìn thấy ta, ta cũng nhìn thấy.”

Mà là:

“Người ở lại, sẽ thay ta nhìn.”

Nếu một ngày bạn bước vào phòng tranh và thấy bức tranh ấy…

Nếu bạn cảm giác đôi mắt trong đó đang dõi theo mình…

Đừng nhìn quá lâu.

Vì có thể bạn không chỉ đang quan sát một tác phẩm nghệ thuật.

Mà đang đứng trước cánh cửa.

Và thứ bên trong… đang chờ bạn nhìn nó đủ lâu.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Bức tranh thần quỷ" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Bức tranh thần quỷ" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !