Bóng đè

Bóng đè

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 8

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Bóng đè

Đánh giá post

Tôi từng nghĩ “bóng đè” chỉ là một hiện tượng sinh lý.

Mấy bài viết khoa học giải thích rất rõ: cơ thể tỉnh nhưng não chưa thoát khỏi giấc ngủ REM, gây tê liệt tạm thời. Ảo giác. Hoang tưởng. Tất cả chỉ là trò của bộ não mệt mỏi.

Tôi tin điều đó.

Cho đến khi tôi chuyển về căn nhà của bà ngoại.

Tôi tên là Khải, ba mươi hai tuổi, làm biên tập viên cho một nhà xuất bản nhỏ. Sau khi bà mất, mẹ tôi nhờ tôi về quê dọn dẹp căn nhà cấp bốn đã bỏ trống gần một năm. Nhà nằm cuối con đường đất, phía sau là ruộng và một hàng tre rậm rạp. Ban ngày, nơi đó yên tĩnh đến dễ chịu. Ban đêm… yên tĩnh đến đáng ngại.

Tôi không mê tín. Tôi cũng không sợ ở một mình.

Đêm đầu tiên, tôi ngủ trong căn phòng cũ của bà.

Mùi gỗ ẩm, mùi nhang cũ và thứ gì đó ngai ngái của thời gian khiến tôi hơi khó chịu. Tôi mở cửa sổ cho thoáng, bật quạt rồi nằm xuống chiếc giường gỗ kẽo kẹt.

Khoảng gần sáng, tôi tỉnh dậy.

Tôi biết mình đã tỉnh, vì tôi nghe rõ tiếng dế kêu ngoài vườn, tiếng gió lùa qua khe cửa. Tôi muốn xoay người.

Nhưng tôi không thể.

Toàn thân tôi cứng đờ.

Hai tay như bị ghim chặt xuống nệm. Môi tôi hé ra nhưng cổ họng cứng đờ, chẳng thể thốt nổi một tiếng.

Tôi hiểu ra mình đang rơi vào trạng thái bóng đè.

“Bình tĩnh,” tôi tự nhủ. “Chỉ vài giây thôi.”

Rồi tôi cảm thấy có thứ gì đó đang ngồi lên bụng mình.

Nặng.

Rất nặng.

Hơi thở tôi bị ép lại. Lồng ngực như bị đá đè.

Tôi cố liếc mắt xuống.

Ban đầu chỉ là một khối đen mờ mờ. Nhưng dần dần, khi mắt quen với bóng tối, tôi thấy rõ hơn.

Xem Thêm:  Ác mộng trong đêm

Một bóng người.

Tóc dài rũ xuống che kín mặt.

Hai tay nó đặt lên ngực tôi.

Đó không phải thứ do trí óc bịa đặt.

Tôi cảm nhận được sức nặng của từng ngón tay lạnh buốt.

Tôi cố hét.

Âm thanh như mắc kẹt lại nơi cuống họng.

Rồi nó cúi sát xuống.

Mái tóc ướt lạnh quét qua má tôi.

Một giọng nói khàn khàn vang lên, không phải bằng tai, mà như trực tiếp trong đầu tôi:

“Trả lại…”

Tôi giật mạnh một cái.

Cơ thể bật dậy.

Căn phòng trống trơn.

Tôi ngồi thở hổn hển đến sáng.

Tôi tự trấn an mình bằng những lý giải quen thuộc. Stress. Thay đổi môi trường ngủ. Không có gì lạ.

Đêm thứ hai, tôi quyết định đặt điện thoại quay lại.

Tôi chìm vào giấc ngủ từ lúc nào chẳng rõ.

Lần này, tôi không tỉnh giữa chừng.

Tôi mở mắt và thấy mình… đang đứng trong phòng.

Tôi nhìn xuống.

Thân thể tôi vẫn bất động trên tấm nệm.

Mắt nhắm.

Bất động.

Tôi không hoảng loạn ngay. Cảm giác khi ấy giống như đang mơ. Mọi thứ hơi chậm, hơi méo mó.

Rồi tôi thấy nó.

Nó đang ngồi trên người tôi.

Rõ ràng.

Không còn là khối đen mơ hồ.

Đó là một người phụ nữ gầy guộc, da tái xám, tóc dài che kín khuôn mặt. Cổ cô ta có một vết bầm tím đậm như dấu dây siết.

Cô ta cúi sát xuống mặt “tôi” đang nằm.

Và tôi – phiên bản đang đứng – nghe rõ tiếng thì thầm:

“Đến lượt mày.”

Tôi lao tới.

Ngay khi chạm vào vai cô ta, mọi thứ sụp xuống như kính vỡ.

Tôi mở mắt.

Vẫn trên giường.

Không cử động được.

Và cô ta đang ở đó.

Lần này, gần hơn.

Tóc vén sang một bên.

Tôi nhìn thấy mắt cô ta.

Hai hốc mắt sâu thẳm, tối om, không hề có lòng trắng.

Xem Thêm:  Tiếng gọi giữa rừng thông

Chỉ là màu đen đặc.

Cô ta mỉm cười.

Nụ cười ngoác rộng, kéo dài đến sát mang tai.

Sáng hôm sau, tôi mở đoạn video.

Tôi thấy mình nằm im.

Rồi đúng 3 giờ 12 phút, cơ thể tôi cong lên, như có lực kéo mạnh từ phía trên. Ngực lõm xuống, như có ai đó ngồi đè.

Nhưng trong khung hình… không có ai.

Tôi tua lại nhiều lần.

Ở một khung hình duy nhất – chỉ một khung – tôi thấy lờ mờ bóng một mái tóc rũ xuống ngực mình.

Tôi đem chuyện hỏi bác Tư hàng xóm, người sống ở đây từ bé.

Nghe xong, bác im lặng rất lâu.

Rồi bác kể.

Hai mươi năm trước, có một người phụ nữ trẻ treo cổ trong căn phòng đó.

Chồng cô ta ngoại tình. Người ta đồn trước khi chết, cô ta bị chồng bóp cổ trong một trận cãi vã. Không ai chứng minh được. Người ta khép lại vụ việc bằng hai chữ: tự sát.

Cô ta chết trên chính cái xà ngang phía trên giường tôi đang nằm.

Tôi ngẩng lên nhìn.

Thanh xà gỗ cũ kỹ vẫn còn đó.

Tối hôm ấy, tôi không ngủ.

3 giờ 11.

Không có gì.

3 giờ 12.

Bầu không khí trong căn phòng chợt đặc quánh, như có thứ gì vô hình đè nặng lên ngực.

Tôi cảm thấy mí mắt mình trĩu lại dù cố mở to.

Một lực vô hình kéo tôi nằm xuống.

Tôi chống cự.

Nhưng cơ thể không nghe lời.

Tôi lại bị ghim chặt xuống nệm.

Cô ta không còn ngồi trên bụng tôi nữa.

Cô ta nằm sát bên cạnh.

Quay mặt về phía tôi.

Khoảng cách chỉ vài centimet.

Hơi thở lạnh lẽo phả thẳng vào môi tôi.

“Trả lại hơi thở cho tao.”

Tôi hiểu ra.

Cô ta không chỉ muốn đè tôi.

Cô ta muốn tôi… chết giống mình.

Hai bàn tay lạnh buốt siết chặt cổ tôi.

Xem Thêm:  Bức tranh thần quỷ

Lần này không phải ảo giác.

Tôi thấy gân tay mình nổi lên trong ánh trăng.

Không khí không vào được phổi.

Mắt tôi mờ dần.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy một điều kinh hoàng.

Gương đối diện giường phản chiếu hình ảnh chúng tôi.

Nhưng trong gương… người đang bóp cổ tôi không phải cô ta.

Là tôi.

Gương mặt tôi méo mó, mắt trợn ngược.

Còn cơ thể tôi trên giường… bất động.

Cô ta đứng phía sau tôi trong gương, mỉm cười.

Tôi không biết mình vùng vẫy thế nào.

Chỉ nhớ tiếng gỗ kêu răng rắc.

Thanh xà phía trên nứt ra.

Một tiếng “rầm” lớn vang lên.

Tôi bật dậy trên sàn.

Thanh xà gỗ rơi ngay bên cạnh giường.

Cổ tôi đau rát, in rõ năm dấu tay tím bầm.

Sáng hôm sau, bác Tư chạy sang vì nghe tiếng động.

Thấy vết bầm trên cổ tôi, bác tái mặt.

Tôi quyết định rời khỏi căn nhà ngay hôm đó.

Khi xe chở đồ lăn bánh, tôi nhìn lại lần cuối qua cửa sổ.

Tôi lờ mờ thấy một dáng người lấp ló sau tấm rèm cửa.

Tóc dài.

Đầu nghiêng sang một bên.

Nhưng thứ khiến tôi rợn người hơn tất thảy…

Không phải cô ta.

Mà là người đang nằm trên giường phía sau cô ta.

Một người đàn ông.

Mặt mũi tím tái.

Giống hệt tôi.

Vài tuần sau, tôi nghe tin căn nhà đã có người thuê mới.

Một cặp vợ chồng trẻ.

Đêm qua, lúc 3 giờ 12 phút, tôi giật mình tỉnh dậy trong căn hộ mới của mình ở thành phố.

Tôi không thể cử động.

Tôi cảm thấy nệm lún xuống.

Có ai đó nằm bên cạnh tôi.

Một giọng thì thầm quen thuộc vang lên sát tai:

“Chưa xong đâu.”

Và lần này… tôi biết.

Dù chuyển đi đâu.

Dù thay đổi bao nhiêu căn phòng.

Bóng đè không còn là hiện tượng sinh lý nữa.

Nó đã theo tôi.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Bóng đè" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Bóng đè" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !