Bệnh nhân kỳ lạ

Bệnh nhân kỳ lạ

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 18

Nghe truyện audio Bệnh nhân kỳ lạ

Đánh giá post

Tôi tên Hoàng, ba mươi tuổi, bác sĩ nội trú năm thứ hai tại khoa Cấp cứu của một bệnh viện tỉnh.

Tôi đã quen với máu, với tiếng khóc, với những ca tai nạn bê bết lúc nửa đêm. Tôi cũng quen với việc phải bình tĩnh trước những tình huống mà người bình thường chỉ nhìn thôi đã muốn ngất.

Nhưng có một ca trực… khiến tôi không còn tin vào những gì mình học suốt sáu năm đại học nữa.

Đêm đó là ca trực của tôi và Lan – điều dưỡng chính của khoa. Lan hơn tôi hai tuổi, làm ở đây gần sáu năm. Cô ấy điềm tĩnh, cẩn thận, và cực kỳ ghét mấy câu chuyện mê tín trong bệnh viện.

Bệnh viện tỉnh về đêm có một bầu không khí rất khác ban ngày. Hành lang dài hun hút, ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt, mùi thuốc sát trùng nồng hắc trộn lẫn mùi mồ hôi và kim loại.

Khoảng 1 giờ 36 phút sáng, cửa cấp cứu bật mở.

Hai người đàn ông khiêng vào một bệnh nhân nam.

“Bác sĩ! Cứu em tôi!”

Người được khiêng vào khoảng hai mươi lăm tuổi, gầy, da tái xanh, mắt nhắm nghiền. Trên người anh ta không có vết thương rõ ràng, nhưng nhịp tim trên monitor lúc đó chỉ còn 38.

Tôi và Lan lập tức đặt bệnh nhân lên băng ca, nối monitor, đo huyết áp.

Huyết áp tụt nghiêm trọng.

Nhưng điều khiến tôi lạnh sống lưng là… thân nhiệt của anh ta.

31 độ C.

Quá thấp với một người còn sống.

Tôi hỏi người nhà:

“Anh ấy bị gì trước khi ngất?”

Người anh trai run giọng:

“Nó nói… có người gọi nó ngoài đồng. Nửa đêm nó đi ra xem… rồi ngất.”

Tôi thoáng cau mày.

“Có dùng rượu, ma túy gì không?”

“Không! Nó bình thường lắm!”

Xem Thêm:  Lạc trong rừng

Tôi không hỏi thêm. Lúc đó, điều quan trọng là giữ mạng bệnh nhân.

Chúng tôi đưa anh ta vào phòng cấp cứu riêng.

Trong lúc đặt nội khí quản, tôi cảm thấy da anh ta lạnh bất thường. Không phải kiểu lạnh do hạ thân nhiệt thông thường, mà là cái lạnh khô, cứng như chạm vào đá.

Khi tôi vén áo bệnh nhân lên để đặt điện cực, tôi khựng lại.

Trên ngực anh ta có những vết bầm tím lạ.

Không giống vết va đập.

Mà giống… dấu tay.

Năm dấu ngón tay in rõ.

Nhưng không phải một bàn tay.

Mà rất nhiều.

Chồng chéo lên nhau.

Như thể có nhiều người từng nắm chặt lấy ngực anh ta.

Lan nhìn thấy cũng tái mặt.

“Anh thấy không…?”

Tôi gật đầu, nhưng cố giữ bình tĩnh.

“Có thể do người nhà bế xốc.”

Dù chính tôi biết lời giải thích đó vô lý.

Khoảng 2 giờ 12 phút.

Bệnh nhân đột ngột mở mắt.

Đôi mắt mở trừng trừng.

Không chớp.

Tròng trắng đục ngầu.

Tôi cúi xuống:

“Anh nghe tôi nói không?”

Miệng anh ta mấp máy.

Không phát ra tiếng.

Bất ngờ, anh ta chộp lấy cổ tay tôi.

Những ngón tay siết chặt đến mức cơn đau buốt lan thẳng lên tận vai.

Môi anh ta mấp máy rõ hơn.

Tôi ghé sát tai.

Một giọng khàn khàn thoát ra:

“Đừng để họ vào.”

Tôi sững lại.

“Ai?”

Mắt anh ta đảo nhanh về phía cửa phòng cấp cứu.

Rồi monitor kêu bíp dài.

Nhịp tim tụt thẳng xuống.

Chúng tôi ép tim.

Sốc điện.

Ba lần.

Không đáp ứng.

2 giờ 26 phút.

Bệnh nhân tử vong.

Sau khi người nhà được đưa ra ngoài, tôi và Lan ở lại hoàn tất thủ tục.

Tôi kéo tấm vải trắng phủ lên mặt bệnh nhân.

Ngay lúc đó…

Tiếng gõ cửa vang lên.

Xem Thêm:  Chết lần hai

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Tôi nhìn Lan.

“Có ai nữa à?”

Lan lắc đầu.

“Giờ này không có ca nào.”

Tiếng gõ lại vang lên.

Chậm rãi.

Đều đặn.

Tôi bước ra mở cửa.

Hành lang trống trơn.

Ánh đèn chớp nhẹ một cái.

Tôi quay vào phòng.

Lan đang đứng chết lặng.

“Anh… anh nhìn đi.”

Tôi nhìn theo hướng cô ấy chỉ.

Tấm vải trắng… đang nhúc nhích.

Như có ai đó bên dưới đang thở.

Tôi tiến lại gần.

Tấm vải từ từ phồng lên.

Rồi xẹp xuống.

Phồng lên.

Xẹp xuống.

Nhịp đều như hô hấp.

Tôi giật tấm vải ra.

Thi thể nằm yên.

Nhưng môi anh ta… cong lên thành một nụ cười rất khẽ.

Một linh cảm bất an dần len lỏi trong đầu tôi.

Khi tôi quay sang Lan…

Cô ấy đang nhìn chằm chằm vào góc phòng.

“Anh thấy không?”

“Thấy gì?”

Lan không trả lời.

Cô ấy từ từ lùi lại.

“Có người đứng ở đó.”

Tôi nhìn theo.

Góc phòng chỉ có bóng tối.

Nhưng tôi có cảm giác rõ ràng.

Có thứ gì đó đang đứng chen giữa khoảng không đó.

Quan sát chúng tôi.

Đột nhiên, toàn bộ ánh đèn trong phòng vụt tắt.

Chỉ còn vệt sáng nhợt nhạt từ hành lang lặng lẽ tràn qua khe cửa.

Giữa màn tối đặc quánh, tôi nghe rõ tiếng chân ai đó đang tiến lại gần.

Không phải của tôi.

Không phải của Lan.

Mà là tiếng bước chân thứ ba.

Chậm.

Kéo lê.

Tiến gần giường bệnh.

Lan nắm chặt tay tôi.

“Hoàng…”

Giọng cô ấy run.

Tôi bật đèn pin điện thoại.

Ánh sáng quét qua giường.

Thi thể không còn ở đó.

Giường trống.

Tấm vải rơi xuống sàn.

Tim tôi như ngừng đập.

Cánh cửa phòng cấp cứu từ từ khép lại.

Cạch.

Tôi lao ra hành lang.

Và tôi thấy anh ta.

Bệnh nhân.

Xem Thêm:  Bóng đè

Đang đứng ở cuối hành lang.

Lưng quay về phía tôi.

Da anh ta xám ngoét.

Cổ nghiêng sang một bên.

Giống hệt tư thế lúc nằm trên giường.

Anh ta từ từ quay đầu lại.

Mắt mở to.

Miệng mở rộng.

Không có lưỡi.

Trước mặt tôi chỉ còn là một hố đen sâu thẳm không thấy đáy.

Và từ trong khoảng tối đó…

Có những bàn tay thò ra.

Rất nhiều bàn tay.

Giống hệt những dấu bầm trên ngực anh ta.

Chúng vươn ra.

Hướng về phía chúng tôi.

Lan hét lên.

Đèn ngoài hành lang chớp tắt liên hồi như sắp lịm hẳn.

Tiếng monitor trong phòng phía sau vang lên bíp… bíp… dù không còn bệnh nhân nào.

Anh ta cất giọng.

Không phải một giọng.

Mà là nhiều giọng chồng lên nhau.

“Đã vào rồi.”

Tôi không hiểu.

Cho đến khi tôi cảm thấy bàn tay Lan siết chặt lấy tay mình… rồi đột ngột buông ra.

Tôi quay lại.

Lan đứng bất động.

Mắt mở trừng.

Miệng mấp máy.

“Hoàng… họ đứng sau anh…”

Tôi không dám quay lại.

Nhưng tôi nghe thấy.

Rất nhiều tiếng thở.

Ngay sát gáy mình.

Sáng hôm sau, người ta tìm thấy tôi ngất trước cửa phòng cấp cứu.

Lan biến mất.

Camera hành lang không ghi lại bất kỳ hình ảnh nào về bệnh nhân rời khỏi phòng.

Chỉ có một đoạn lúc 2 giờ 32 phút.

Tôi lặng người, trơ trọi giữa dãy hành lang dài hun hút.

Giơ tay ra như đang nói chuyện với ai đó.

Còn phía sau lưng tôi…

Là khoảng không.

Tôi xin nghỉ việc một tuần.

Nhưng đêm qua.

Lúc tôi đứng trước gương trong phòng tắm…

Tôi thấy sau lưng mình.

Có một người đứng.

Cổ nghiêng.

Mắt trắng dã.

Và trên ngực tôi…

Sáng nay xuất hiện những vết bầm tím.

Năm ngón tay.

Chồng lên nhau.

Giống hệt anh ta.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Bệnh nhân kỳ lạ" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Bệnh nhân kỳ lạ" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !