Tôi tên Tín, sống ở một làng nhỏ giữa đồi núi, nơi mà câu chuyện ma quái vẫn thường được kể lại mỗi khi màn đêm buông xuống. Mọi người trong làng tôi đều có một nỗi sợ mơ hồ, một điều gì đó mà họ không dám nói ra nhưng ai cũng biết—Bà Kẹ. Người ta bảo rằng bà ta đã sống ở đây từ rất lâu, trong một ngôi nhà cũ nát bên cạnh khu rừng sâu. Những ai dám bước vào khu rừng ấy đều không bao giờ quay lại. Họ bảo rằng bà Kẹ là ác linh, chuyên bắt cóc trẻ con và gieo rắc sự chết chóc cho những ai dám dám chống lại bà.
Tôi không phải là người dễ tin vào những câu chuyện hoang đường. Tôi là một người thực tế, với những lý lẽ rõ ràng và những giải thích hợp lý. Nhưng tôi đã sai, sai một cách đau đớn và không thể quay lại.
Chuyện xảy ra vào một đêm mưa tầm tã, khi tôi cùng một nhóm bạn kéo nhau đi chơi trong rừng. Chúng tôi nghe câu chuyện về bà Kẹ từ nhỏ, nhưng chẳng ai thực sự tin vào nó. Lần này, tôi cùng nhóm bạn quyết định sẽ vào khu rừng nơi bà Kẹ sống, để xem liệu những lời đồn có phải chỉ là huyền thoại hay không. Chúng tôi mang theo đèn pin, một chút bia rượu, và tâm trạng hứng thú như thể chúng tôi sắp sửa khám phá ra một bí mật nào đó.
Càng đi sâu vào trong rừng, không khí càng trở nên nặng nề. Mặc dù là đêm, nhưng không gian xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường, như thể mọi âm thanh trong rừng đều bị chặn lại. Đột nhiên, tôi cảm thấy có điều gì đó không đúng. Những cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và lá cây mục nát. Nhưng dưới làn gió ấy, tôi cảm thấy lạnh buốt, như thể có ai đó đang đứng sau lưng mình.
“Chúng ta dừng lại thôi,” tôi nói, không kìm được cảm giác bất an đang dâng lên trong lòng. Nhưng nhóm bạn tôi lại cười lớn, bảo tôi chỉ là “sợ hão”. Và rồi chúng tôi tiếp tục bước đi, cho đến khi chúng tôi đến gần một ngôi nhà hoang.
Ngôi nhà ấy nhìn thật kỳ lạ. Không có cửa, không có cửa sổ, và dường như đã bị bỏ hoang từ rất lâu. Những bức tường nứt vỡ, những chiếc cột nhà mòn mục. Mọi thứ xung quanh đều tối tăm, chỉ có một ánh sáng yếu ớt từ những chiếc đèn pin của chúng tôi chiếu sáng.
Bất chợt, từ trong ngôi nhà, có tiếng bước chân vang lên, tiếng động kỳ lạ như ai đó đang di chuyển trong bóng tối. Tôi cảm thấy tim mình đập thình thịch, và cả nhóm đều ngừng lại, nhìn nhau đầy hoang mang. Một trong số bạn tôi quyết định bước vào trong ngôi nhà, nhưng tôi không thể cản nổi họ. Khi cậu ta bước vào, tiếng bước chân bỗng dừng lại.
Rồi, một tiếng cười vang lên.
Nhưng đó không phải là tiếng cười của người bạn tôi. Đó là tiếng cười khẽ, u ám, như thể đến từ một nơi rất xa. Tôi quay lại nhìn nhóm bạn, nhưng họ đều đứng bất động, mắt trừng trừng nhìn vào ngôi nhà. Mọi thứ xung quanh bỗng trở nên im lặng đến ngạt thở.
“Chạy thôi!” Tôi hét lên, nhưng đôi chân tôi như không còn cảm giác. Mắt tôi mờ dần, và bóng tối xung quanh tôi dường như vây kín lại. Tôi cảm nhận được cái gì đó đang lởn vởn quanh mình. Một luồng hơi lạnh lẽo như tỏa ra từ trong ngôi nhà, khiến da tôi nổi gai ốc.
Khi tôi quay lại, ngôi nhà bỗng nhiên sáng lên, và tôi nhìn thấy một hình bóng đứng giữa khung cửa. Đó là một bà lão, với mái tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo, và đôi mắt trống rỗng. Bà Kẹ. Ánh mắt của bà nhìn tôi như thể muốn hút lấy linh hồn tôi, và tôi không thể thở được, không thể di chuyển.
“Con không thể trốn được đâu,” giọng bà khàn đặc vang lên.
Tôi cố gắng lùi lại, nhưng đôi chân tôi không nghe theo. Những bóng đen bắt đầu vây quanh, và tôi cảm thấy mình như đang bị kéo vào một vực thẳm. Trong giây phút tuyệt vọng, tôi cảm thấy bàn tay lạnh giá của bà Kẹ chạm vào vai mình, và một cảm giác đau đớn lan ra khắp cơ thể.
Khi tôi tỉnh lại, tôi không còn ở trong rừng nữa. Mọi thứ xung quanh tôi giờ đây trở nên hoàn toàn xa lạ.
Tôi nằm trong một căn phòng u ám, không cửa sổ, không ánh sáng. Chỉ có tiếng gió thổi ngoài cửa sổ cũ kỹ. Tôi không biết đã bao lâu trôi qua, nhưng tôi cảm thấy mình đã thay đổi. Tôi cảm thấy mình không còn là người tôi từng biết nữa. Tôi nhìn vào gương, và nhận ra rằng khuôn mặt mình đã trở nên nhợt nhạt, đôi mắt trống rỗng như bà Kẹ.
Còn về bà Kẹ, bà ta không bao giờ rời bỏ tôi. Bà ta đã chiếm lấy linh hồn tôi, kéo tôi vào thế giới tối tăm mà tôi không thể thoát ra.
Và tôi hiểu rằng, không ai có thể thoát khỏi sự ám ảnh của Bà Kẹ. Một khi bà ta đã nhìn thấy bạn, bạn sẽ chẳng bao giờ được yên.










