Tôi bắt đầu để ý đến nó vào một buổi tối rất bình thường.
Không phải tiếng động lạ.
Không phải bóng người thoáng qua.
Chỉ là… một ánh nhìn.
Cảm giác bị nhìn chằm chằm vốn không xa lạ với tôi. Tôi làm nghề nhiếp ảnh tự do, thường xuyên phải quan sát người khác, tìm khoảnh khắc họ sơ hở nhất để bấm máy. Nhưng lần này thì ngược lại. Tôi không phải người quan sát.
Tôi là đối tượng.
Tên tôi là Duy, ba mươi tuổi. Tôi sống một mình trong căn chung cư tầng mười hai, đối diện là một tòa nhà văn phòng đã bỏ hoang nhiều năm. Ban ngày, những ô cửa kính tối om phản chiếu bầu trời xám xịt. Ban đêm, cả khối bê tông đó chìm trong bóng tối như một cái xác khổng lồ.
Tôi từng nghĩ nó chỉ là một phần của khung cảnh.
Cho đến khi tôi nhận ra… có thứ gì đó trong đó đang nhìn lại mình.
Mọi chuyện bắt đầu khi tôi chỉnh sửa ảnh trước cửa sổ. Thói quen của tôi là kéo rèm sang hai bên để lấy ánh sáng tự nhiên ban ngày và để thành phố làm nền khi làm việc ban đêm.
Tối hôm đó, khoảng gần 1 giờ sáng, tôi vô tình ngẩng lên.
Bên kia đường, trong tòa nhà bỏ hoang, có một ô cửa sáng đèn.
Tôi khựng lại.
Tòa nhà đó đã bị cắt điện từ lâu.
Tôi nheo mắt nhìn kỹ.
Nguồn sáng ấy không hề đến từ bóng đèn huỳnh quang quen thuộc. Nó vàng nhạt, yếu ớt, như ánh đèn bàn cũ kỹ.
Và ngay giữa khung cửa, có một bóng người.
Đứng yên.
Hướng thẳng về phía tôi.
Tôi nổi da gà.
Hai tòa nhà đứng khá gần nhau, chỉ cách một khoảng hẹp. Nếu có ống kính tele, tôi hoàn toàn có thể nhìn rõ bên kia.
Nhưng tôi không lấy máy ảnh.
Tôi chỉ nhìn.
Và bóng người kia cũng vậy.
Chúng tôi đứng đối diện nhau gần một phút.
Rồi đèn tắt phụt.
Cửa sổ chìm vào bóng tối.
Tôi tự cười nhạt.
Có thể là bảo vệ, có thể ai đó vào trú tạm.
Tôi cố hợp lý hóa mọi thứ.
Nhưng đêm hôm sau, khi tôi vừa kéo rèm ra, ô cửa đó lại sáng.
Vẫn vị trí cũ.
Vẫn bóng người đó.
Lần này, tôi chắc chắn hắn cao, gầy, đứng thẳng đơ như tượng.
Không hề cử động.
Tôi lấy máy ảnh, lắp ống kính dài nhất mình có.
Zoom tối đa.
Khung hình hiện rõ hơn.
Căn phòng trống trơn.
Không bàn ghế.
Không đồ đạc.
Chỉ có bức tường loang lổ và bóng người đứng sát cửa kính.
Thế nhưng điều làm sống lưng tôi tê buốt chính là…
Khuôn mặt hắn.
Không có mắt.
Chỉ là hai hốc tối sâu hun hút.
Tôi buông máy ảnh.
Khi tôi nhìn lại bằng mắt thường, căn phòng bên kia tối om.
Không còn ánh đèn.
Không còn bóng người.
Kể từ hôm đó, nỗi ám ảnh bắt đầu bám riết lấy tôi.
Ban ngày, tôi thấy ánh nhìn đó trong gương thang máy. Trong màn hình máy tính tắt. Trong những tấm ảnh tôi chụp.
Như thể nó không chỉ ở bên kia tòa nhà.
Mà đã bước vào không gian của tôi.
Tôi thử đóng rèm suốt ngày.
Dù xung quanh trống rỗng, cảm giác bị dõi theo vẫn không biến mất.
Rõ ràng hơn khi tôi quay lưng về phía cửa sổ.
Một buổi chiều, tôi quyết định sang tòa nhà đối diện.
Cổng sắt khóa chặt, nhưng một bên đã hoen gỉ đủ để tôi lách qua.
Bên trong mùi ẩm mốc nồng nặc.
Hành lang tối, bụi phủ dày trên sàn.
Thang máy ngừng hoạt động, tôi phải leo cầu thang bộ.
Tầng mười hai.
Tôi dừng lại trước căn phòng có ô cửa đối diện nhà mình.
Cửa không khóa.
Tôi đẩy vào.
Phòng trống.
Đúng như trong ảnh.
Nhưng trên nền bụi dày, có dấu chân.
Một hàng duy nhất.
Đi từ cửa vào sát cửa sổ.
Và dừng lại.
Không có dấu quay ra.
Tôi nuốt khan.
Tôi bước tới cửa sổ.
Nhìn sang căn hộ của mình.
Rèm đang kéo.
Nhưng tôi biết rõ bàn làm việc của mình ở đâu.
Tôi tưởng tượng cảnh mình ngồi đó… và bị nhìn.
Đột nhiên, phía sau tôi có tiếng động.
Rất khẽ.
Như tiếng chân kéo lê.
Tôi quay phắt lại.
Không ai.
Nhưng trên lớp bụi, ngay sau lưng tôi…
Trên nền đất xuất hiện thêm một dãy dấu chân lạ.
Mới tinh.
Hướng về phía tôi.
Tim tôi đập điên loạn.
Tôi lùi lại.
Và va vào kính.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy phản chiếu của mình.
Nhưng phía sau tôi, trong tấm kính…
Có một bóng người đứng sát lưng.
Cao, gầy.
Hai hốc mắt đen ngòm.
Tôi quay lại lần nữa.
Căn phòng trống rỗng.
Khi tôi nhìn xuống sàn, hàng dấu chân đã kéo dài thêm.
Chúng không còn dừng ở cửa sổ nữa.
Chúng dẫn ra cửa.
Rời khỏi phòng.
Tôi lao ra hành lang.
Cầu thang tối đen.
Tiếng bước chân vang lên phía dưới.
Chậm rãi.
Nặng nề.
Như thể có ai đó đang leo lên.
Từng bước một.
Tôi bỏ chạy.
Xuống cầu thang.
Nhưng càng chạy, tôi càng nghe rõ tiếng bước chân phía sau.
Không nhanh.
Chỉ đều đặn.
Biết chắc tôi không thể thoát.
Tôi về đến căn hộ, đóng sập cửa, khóa chặt.
Thở dốc.
Tôi tự nhủ mình hoang tưởng.
Cho đến khi tôi nhìn về phía cửa sổ.
Rèm đã mở.
Tôi chắc chắn mình đã kéo lại trước khi đi.
Bên kia tòa nhà, ô cửa tối om.
Nhưng trong kính cửa sổ nhà tôi…
Có một bóng người.
Đứng phía sau tôi.
Không phải phản chiếu.
Vì nó không làm theo động tác của tôi.
Tôi từ từ quay đầu.
Phòng khách trống.
Nhưng khi tôi nhìn lại vào kính…
Khoảng cách giữa nó và tôi đã gần hơn.
Chỉ còn nửa bước.
Tôi cảm thấy hơi thở lạnh buốt sau gáy.
Một tiếng nói khe khẽ chợt vang lên trong tâm trí tôi.
“Anh thích nhìn người khác mà.”
Tôi muốn hét.
Nhưng cổ họng cứng đờ.
Bóng người trong kính nghiêng đầu.
Hai hốc mắt đen sâu như nuốt chửng ánh sáng.
“Giờ đến lượt tôi.”
Đèn trong phòng vụt tắt.
Căn hộ chìm vào bóng tối.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân… ngay trong phòng mình.
Không còn ở xa.
Không còn bên kia đường.
Mà ở đây.
Rất gần.
Tôi lần mò bật đèn điện thoại.
Ánh sáng yếu ớt quét qua phòng khách.
Không ai.
Nhưng khi tôi lia ánh sáng lên tường…
Bóng của tôi đổ dài.
Và phía sau bóng tôi…
Có thêm một cái bóng khác.
Không có đầu.
Chỉ là thân người cao gầy.
Đứng sát.
Tôi quay lại.
Lần này, tôi nhìn thấy nó thật sự.
Đứng ngay sau lưng tôi.
Khuôn mặt trắng bệch.
Hai hốc mắt sâu hun hút.
Không chớp.
Không cử động.
Chỉ nhìn.
Tôi lùi lại.
Nhưng lưng đã chạm tường.
Ánh nhìn đó không chứa giận dữ.
Không chứa thù hằn.
Chỉ là sự quan sát lạnh lẽo.
Như tôi từng nhìn người khác qua ống kính.
Tôi hiểu ra.
Nó không đến để giết.
Nó đến để thay thế.
Tôi cảm thấy cơ thể mình nặng dần.
Chân tay tê cứng.
Tầm nhìn mờ đi.
Tôi vẫn mở mắt.
Nhưng tôi không điều khiển được cơ thể nữa.
Tôi thấy mình bước về phía cửa sổ.
Mở rèm.
Bên kia tòa nhà, ô cửa sáng lên.
Và trong khung cửa đó…
Là tôi.
Đứng bất động.
Nhìn thẳng sang căn hộ của mình.
Còn trong căn hộ này…
Có thứ gì đó ở phía bên kia… đang nhìn ngược lại tôi.
Nếu một đêm nào đó bạn cảm thấy có ánh mắt dõi theo từ bên kia cửa kính…
Đừng nhìn lại quá lâu.
Vì có thể, bạn không chỉ đang bị quan sát.
Mà đang được chọn.









