Tiếng gió thổi rì rào qua những cánh đồng vắng, mang theo mùi hương ngai ngái của mùa thu. Nhìn từ xa, ngôi làng cổ nằm nép mình dưới chân núi, yên bình nhưng mang một cảm giác gì đó khó tả, vừa thân thuộc, vừa đầy bí ẩn.
Mùa này, dân làng đang rộn rã chuẩn bị cỗ cúng gia tiên – một nghi lễ mà từ lâu đã được truyền lại qua nhiều đời. Nhưng ít ai biết, đằng sau những mâm cỗ đầy ắp thịt, xôi và bánh, lại ẩn chứa những oan hồn không yên, đang chờ đợi một cơ hội để xuất hiện.
Lan – một cô gái trẻ vừa trở về từ thành phố – tình cờ nghe được lời mời tham dự cỗ gia đình bên ngoại. Nghe qua thì bình thường, nhưng chính ánh mắt thoáng lo sợ của bà ngoại khi nhắc đến những “vị khách vô hình” khiến Lan cảm thấy lòng mình se thắt.
Cô nhớ lại những câu chuyện bà kể hồi nhỏ, về những oan hồn từng xuất hiện trong nhà vào những dịp cỗ lớn, về những tiếng thì thầm trong đêm khiến người nghe rùng mình. Lúc đó Lan chỉ nghĩ đó là chuyện dân gian, nhưng giờ, đứng trước mâm cỗ bày ra rực rỡ dưới ánh đèn vàng nhạt, cô bỗng cảm thấy không khí nặng nề, như có bàn tay vô hình đặt lên vai mình.
Cỗ bắt đầu. Người lớn chuyện trò rôm rả, trẻ con chạy nhảy khắp sân, tiếng dao thớt va vào bát đĩa hòa với tiếng gió rít qua khung cửa sổ, tạo nên một bản nhạc kỳ lạ và rùng rợn. Lan ngồi yên, mắt dõi theo những vị khách vô hình mà bà ngoại thường nhắc. Ban đầu, chỉ là những cái nhíu mày, những ánh mắt thoáng qua mà cô cảm nhận được, nhưng rồi, cô nghe thấy tiếng thở dài mệt mỏi bên cạnh mình, dù xung quanh chỉ có không khí trống.
Những dấu hiệu kỳ lạ dồn dập hơn khi mâm cỗ được dọn lên. Một chiếc ghế trống bỗng nhiên nghiêng ngả như vừa có ai ngồi xuống, một bát xôi tự nhiên bị đẩy ra sát mép bàn. Lan cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, tim đập thình thịch. Cô lén quay sang bà ngoại, nhưng bà chỉ mỉm cười, ánh mắt pha chút lo âu. “Chúng nó đó, cứ ăn cỗ với chúng cho trọn lễ thôi, đừng sợ”, bà nói nhưng giọng run run như thầm cầu nguyện.
Đêm càng về khuya, tiếng động càng dữ dội. Những con chó trong làng sủa liên hồi, gió thổi mạnh khiến cánh cửa cọt kẹt liên tục. Lan nghe thấy tiếng cười nửa thật nửa hư, tiếng gọi tên mình từ những bóng tối quanh sân. Một vài người già trong làng nhìn nhau, mặt tái mét, rồi lập tức cúi gằm xuống, không ai dám mở miệng. Lan nhận ra rằng đây không chỉ là trò hoang đường nữa – oan hồn đang thực sự hiện diện.
Trong phút giây căng thẳng tột cùng, một chiếc ghế cuối bàn rung lên rồi ngã sập xuống. Lan thấy bóng người lướt qua, thấp thoáng dưới ánh đèn mờ, và rồi, mọi thứ lặng yên như chưa từng có gì xảy ra. Người trong nhà hối hả nhặt lại bát đĩa, cười gượng gạo để xua đi cảm giác sợ hãi.
Nhưng Lan biết, sự yên tĩnh này chỉ là tạm thời.Những oan hồn không đơn giản chỉ xuất hiện rồi biến mất; chúng vẫn sẽ theo dõi, vẫn sẽ chờ đợi những mâm cỗ tiếp theo, những con người vô tình bước vào thế giới của chúng.
Khi rời nhà bà ngoại, Lan ngoái nhìn căn nhà cũ giữa sân vắng, bóng đèn vàng nhạt vẫn chiếu lên những mảng tường sần sùi, in bóng những hình thù khó đoán. Cảm giác lạnh sống lưng vẫn không rời. Cô tự nhủ, không bao giờ quên được đêm ăn cỗ cùng oan hồn này – một đêm mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, mà bất cứ ai dũng cảm hay khờ dại cũng sẽ phải đối mặt.
Và trong gió đêm, Lan nghe tiếng thì thầm, một giọng nói thật gần mà cô biết chắc không thể đến từ con người: “Hẹn gặp lại…”










