Ám ảnh

Ám ảnh

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 6

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Ám ảnh

Đánh giá post

Tôi không tin vào ma quỷ.

Tôi tin vào stress, vào sang chấn tâm lý, vào những thứ có thể giải thích bằng khoa học. Ít nhất, đó là điều tôi vẫn luôn nói với bệnh nhân của mình.

Tôi là Khải, ba mươi hai tuổi, bác sĩ tâm lý lâm sàng. Công việc của tôi là lắng nghe những nỗi sợ vô hình của người khác và chỉ cho họ thấy rằng chúng không có thật.

Cho đến khi tôi bắt đầu có một… bệnh nhân đặc biệt.

Cô ấy tên Linh.

Hai mươi sáu tuổi. Nhân viên thiết kế đồ họa. Được người nhà đưa đến vì mất ngủ kéo dài và hoảng loạn vô cớ.

Ngay buổi đầu tiên, Linh đã nói với tôi một câu khiến tôi chú ý:

“Có người đang sống trong nhà em. Nhưng họ không phải người.”

Tôi không ngạc nhiên. Hoang tưởng dạng nhẹ không hiếm.

Tôi hỏi cô ấy: “Em thấy họ khi nào?”

“Không phải thấy,” cô lắc đầu. “Em cảm nhận được.”

Linh mô tả rất chi tiết.

Mỗi tối, khoảng 3 giờ 17 phút, cô tỉnh giấc. Không có tiếng động. Không có bóng người. Chỉ có cảm giác… có ai đó đứng sát giường, cúi xuống nhìn cô.

Không chạm vào.

Chỉ nhìn.

“Em không dám mở mắt,” cô nói, tay siết chặt gấu áo. “Vì em biết… nếu em mở, nó sẽ ở ngay trước mặt.”

Tôi ghi chép cẩn thận. Hội chứng bóng đè kết hợp lo âu.

Tôi kê thuốc an thần nhẹ, hướng dẫn cô kỹ thuật thở và yêu cầu ghi lại nhật ký giấc ngủ.

Mọi thứ rất bình thường.

Cho đến buổi thứ ba.

Linh đến trễ.

Mặt cô tái nhợt, quầng thâm rõ rệt.

“Bác sĩ,” cô thì thầm. “Nó biết em kể chuyện cho anh.”

Tôi hơi mỉm cười trấn an.

“Em nghĩ vậy vì sao?”

“Vì đêm qua… nó nói tên anh.”

Tôi ngừng viết.

“Anh Khải.”

Cô nhấn mạnh từng chữ.

Một cảm giác lạnh len lỏi dọc sống lưng tôi.

Tôi chưa từng nói với cô địa chỉ nhà riêng.

Chưa từng nói chi tiết cá nhân ngoài tên trên bảng.

Xem Thêm:  Chuyến tàu sau nửa đêm

Tôi tự nhủ đó chỉ là suy diễn.

Nhưng tối hôm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi tỉnh giấc lúc 3 giờ 17 phút sáng.

Không vì tiếng động.

Không phải vì bóng tối… mà vì cảm giác có ánh mắt nào đó dõi theo từng cử động của tôi.

Căn phòng tối om.

Tôi nằm bất động.

Tim đập nhanh hơn bình thường.

Tôi tự trấn an: ám thị tâm lý. Tôi đã nghe quá nhiều về “3 giờ 17 phút”.

Nhưng rồi tôi nghe thấy.

Một nhịp thở.

Rất khẽ.

Không phải của tôi.

Ngay sát bên giường.

Tôi bật đèn ngủ.

Không có ai.

Tôi cười gượng. Não bộ có thể tạo ra ảo giác rất thuyết phục.

Nhưng khi tôi nhìn về phía ghế đặt cạnh giường…

Chiếc ghế đã bị xoay.

Hướng thẳng về phía tôi.

Tôi chắc chắn trước khi ngủ nó quay về phía bàn làm việc.

Những ngày sau đó, mọi thứ dần tệ hơn.

Tôi bắt đầu nghe tiếng bước chân trong hành lang căn hộ vào lúc rạng sáng.

Camera an ninh không ghi lại gì.

Tôi bắt đầu thấy bóng người lướt qua cửa kính phòng khám.

Khi mở cửa kiểm tra, không có ai.

Linh cũng thay đổi.

Nỗi sợ trong cô dường như đã biến mất, thay vào đó là một sự bình thản khó hiểu.

Cô ấy… bình thản.

“Bác sĩ thấy nó chưa?” cô hỏi trong buổi thứ năm.

“Tôi không thấy gì cả,” tôi đáp, dù tim đang đập mạnh.

Cô mỉm cười.

“Nó không muốn làm hại anh. Nó chỉ muốn anh hiểu.”

“Hiểu điều gì?”

“Rằng anh không phải người quan sát.”

Câu nói đó bám theo tôi suốt cả tuần.

Tôi bắt đầu mơ.

Trong giấc mơ, tôi đứng trong phòng ngủ của mình, nhìn bản thân đang nằm trên giường.

Bên cạnh “tôi” là một bóng đen cao gầy.

Không có mặt.

Chỉ là khoảng tối dày đặc.

Nó cúi xuống, sát tai tôi đang ngủ, và thì thầm.

Nhưng tôi – người đang đứng nhìn – không nghe được nội dung.

Tôi tỉnh dậy đúng 3 giờ 17.

Mồ hôi ướt lưng.

Và lần này, tôi không bật đèn ngay.

Xem Thêm:  Trò chơi tử thần

Tôi mở mắt trong bóng tối.

Chậm rãi.

Tôi muốn chứng minh mình không sợ.

Trần nhà hiện ra trước mắt.

Yên tĩnh.

Rồi từ từ, tôi cảm nhận được trọng lượng.

Nệm lún xuống bên cạnh.

Như có ai đó vừa ngồi lên.

Hơi thở lạnh phả vào má tôi.

Một âm thanh thì thầm chợt trỗi dậy ngay trong tâm trí tôi:

“Cuối cùng anh cũng mở mắt.”

Tôi không nhìn thấy gì.

Nhưng tôi biết nó ở đó.

Rất gần.

Tôi cố cử động, nhưng cơ thể nặng trĩu.

Không phải bóng đè.

Vì tôi hoàn toàn tỉnh táo.

“Anh thích phân tích người khác,” giọng nói thì thầm. “Anh có bao giờ tự hỏi… ai đang phân tích anh không?”

Tôi muốn hét lên.

Nhưng cổ họng nghẹn cứng.

Bỗng nhiên, mọi thứ biến mất.

Tôi ngồi bật dậy.

Đèn vẫn tắt.

Không có ai.

Nhưng trên gương tủ quần áo đối diện giường…

Có một dòng chữ mờ, như được vẽ bằng hơi nước:

“ĐẾN LƯỢT ANH.”

Ngày hôm sau, Linh không đến buổi hẹn.

Tôi bấm số liên tục, nhưng đầu dây bên kia chỉ là những hồi chuông vô vọng.

Địa chỉ cô để lại là một căn hộ cũ ở ngoại ô.

Tôi lái xe đến đó.

Căn nhà bỏ trống.

Hàng xóm nói không ai ở đó suốt nhiều tháng.

Tôi chìa ảnh Linh.

Họ lắc đầu.

Chưa từng thấy cô gái này.

Tôi quay về phòng khám.

Mở hồ sơ bệnh án.

Tập hồ sơ của Linh… biến mất.

Không chỉ mất giấy tờ.

Mà trong hệ thống máy tính cũng không còn dữ liệu.

Như thể cô chưa từng tồn tại.

Tôi dần không còn tin vào chính bản thân mình nữa.

Có phải tôi đã tự tạo ra cô?

Có phải tất cả chỉ là biểu hiện rối loạn do căng thẳng?

Tôi quyết định xem lại camera phòng khám.

Tôi tua lại đoạn ghi hình buổi thứ ba – ngày cô nói nó biết tên tôi.

Trong video, tôi ngồi một mình.

Đối diện tôi… không có ai.

Tôi nhận ra mình đang lẩm bẩm với một căn phòng trống rỗng.

Mồ hôi túa ra lạnh buốt.

Xem Thêm:  Quỷ ám

Tôi tua tiếp.

Buổi thứ nhất.

Thứ hai.

Thứ tư.

Tất cả đều chỉ có tôi.

Ngồi, gật đầu, ghi chép… trước chiếc ghế trống.

Nhưng trong một khung hình thoáng qua, khi tôi cúi xuống nhặt bút rơi…

Có thứ gì đó xuất hiện trên ghế.

Một bóng đen mờ.

Không rõ hình dạng.

Nhưng có hai hốc tối sâu hun hút.

Đang nhìn thẳng vào camera.

Và trong khoảnh khắc đó, nó mỉm cười.

Đêm nay, tôi lại tỉnh giấc lúc 3 giờ 17.

Tôi không còn bật đèn nữa.

Tôi biết nó ở đây.

Không phải ngoài hành lang.

Không phải bên giường.

Mà trong tôi.

Tôi cảm nhận được suy nghĩ của mình… không hoàn toàn thuộc về tôi nữa.

Có thứ gì đó chen vào giữa những ý nghĩ.

Thì thầm.

Phân tích.

Đánh giá.

Tôi bước vào phòng tắm.

Nhìn vào gương.

Khuôn mặt tôi tái nhợt.

Mắt thâm quầng.

Thứ khiến sống lưng tôi buốt lạnh chính là…

Ánh mắt trong gương không khớp với tôi.

Tôi nghiêng đầu.

Nó không nghiêng theo.

Nó nhìn tôi như một bệnh nhân.

Như một trường hợp thú vị.

Rồi môi trong gương khẽ mấp máy.

“Tiến triển tốt.”

Tôi lùi lại.

Gương vỡ tung.

Mảnh kính rơi xuống sàn.

Trong từng mảnh vỡ nhỏ, tôi thấy khuôn mặt mình lặp lại.

Và rồi tôi thấy, tất cả họ đều nở một nụ cười giống hệt nhau.

Không phải nụ cười của tôi.

Tôi hiểu rồi.

Linh chưa từng là bệnh nhân.

Cô ấy là cách nó bước vào.

Nó cần tôi tin rằng mình đang kiểm soát tình hình.

Nó cần tôi nghĩ mình là người quan sát.

Nhưng thực ra, ngay từ đầu…

Tôi mới là đối tượng.

Nếu bạn từng cảm thấy có ý nghĩ nào đó không hoàn toàn là của mình…

Nếu bạn từng tỉnh giấc vào một giờ cố định mà không rõ lý do…

Có lẽ đó không đơn thuần chỉ là áp lực hay mệt mỏi.

Có thể ai đó đang ngồi bên trong tâm trí bạn.

Quan sát.

Ghi chép.

Chờ đến lượt bạn nhận ra.

Và khi bạn nhận ra…

Có lẽ đã quá muộn.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Ám ảnh" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Ám ảnh" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !