Tôi là Thịnh, một người bình thường sống trong một thị trấn nhỏ nơi mọi thứ đều yên ả. Nhưng đó là trước khi tôi chứng kiến cái chết của ông nội mình. Trước đó, tôi luôn nghĩ rằng cái chết là một phần của cuộc sống, chỉ cần chấp nhận và tiếp tục đi. Nhưng không, tôi đã sai. Có những thứ mà khi đã chạm vào, bạn không thể dễ dàng rút lui được nữa.
Cái chết của ông tôi diễn ra vào một đêm khuya, khi trời đổ mưa rào như trút nước. Ông mắc bệnh tim từ lâu, nhưng không ai ngờ rằng ông sẽ ra đi một cách đột ngột như thế. Lúc đó tôi đang ngồi trong phòng, nghe tiếng mưa rơi bên ngoài, thì bỗng nhiên, điện trong nhà bị cắt đột ngột. Cả ngôi nhà bị bao phủ trong bóng đêm tăm tối. Tôi ra ngoài, định bật lại cầu dao, nhưng trước khi kịp làm gì, tôi nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ phòng ông nội.
Tôi vội vàng chạy vào, nhưng khi tôi mở cửa, chỉ thấy bóng tối dày đặc, không một tiếng động. Thậm chí, tôi không thể nhìn thấy ông mình nằm trên giường. Tôi gọi tên ông, nhưng không có phản hồi. Tôi bước vào gần hơn, và khi tôi chạm vào giường, tôi cảm nhận được sự lạnh lẽo kỳ lạ. Rồi tôi nhận ra, ông đã chết, mặt tái nhợt, mắt trợn ngược lên, nhưng trên khuôn mặt ông lại mang một biểu cảm khác – như thể có thứ gì đó đã lấy đi linh hồn của ông.
Kể từ đêm đó, tôi không thể ngủ yên. Mỗi đêm, tôi nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng, như thể ai đó đang đi qua cửa phòng tôi. Tôi tưởng mình đang tưởng tượng, nhưng rồi tiếng bước chân đó lại ngày càng rõ ràng hơn. Thậm chí, tôi còn thấy bóng một người đàn ông cao lớn đi qua trong bóng tối. Tôi nhìn rõ đôi mắt đỏ như máu, khuôn mặt méo mó, và cái nhìn đó – cái nhìn đầy thù hận.
Một tuần sau, tôi nhận được tin xấu. Ông nội của tôi không chỉ chết vì bệnh tim như chúng tôi tưởng. Có một nghi lễ tang lễ mà không ai trong gia đình tôi biết đến. Một nghi lễ đã kéo theo một linh hồn oán hận và không thể siêu thoát. Người ta gọi nó là trùng tang – một loại ác linh chiếm lấy thân xác của người đã khuất, khiến họ phải quay lại, không phải là để yên nghỉ, mà là để kéo theo những người khác xuống âm ti.
Cảm giác lạnh lẽo bao trùm lên tôi khi tôi biết rằng cái chết của ông không phải là sự kết thúc mà là sự bắt đầu của một cơn ác mộng. Ngôi nhà của tôi bắt đầu thay đổi. Mỗi đêm, bóng tối trong phòng tôi như có sự sống riêng. Những bức tường, cái cửa, thậm chí cả không gian xung quanh tôi dường như đều có một hơi thở, một sự hiện diện mà tôi không thể giải thích nổi.
Và rồi, một đêm, khi tôi đang ngồi một mình trong phòng, tôi nhìn thấy hình bóng ông nội tôi trong gương. Lúc ấy, tôi vẫn chưa thể nhận thức được điều gì đang diễn ra. Nhưng ông không phải là ông tôi như trước, mà là một hình thù dị dạng, với đôi mắt đỏ rực và làn da nhợt nhạt, bốc mùi thối rữa. Ông nhìn tôi, không phải bằng ánh mắt hiền lành, mà là bằng một cái nhìn đầy thù địch. Đôi môi ông mở ra, không phải là lời nói của ông tôi nữa, mà là một giọng nói khàn đặc, đầy oán hận.
“Con không thể thoát khỏi nơi này.”
Tôi chỉ có thể đứng đó, sợ hãi, không thể thốt ra lời. Cái bóng của ông trong gương dần dần lớn lên, như muốn nhấn chìm tôi vào trong đó. Tôi quay lại, định chạy trốn, nhưng khi vừa quay lại, tôi thấy mình đứng trước ông – một ông nội đã chết, nhưng không phải là ông của tôi nữa.
Ác linh đã chiếm lấy ông, và nó đang tìm cách lôi kéo tôi vào cuộc chơi của nó. Tôi không thể thoát ra được, không thể chạy trốn. Tôi chỉ có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo, sự chết chóc đang vây quanh mình. Mỗi đêm, tôi lại thấy ông đứng đó, nhìn tôi, và giọng nói khàn đặc vang lên:
“Con sẽ không thoát đâu. Đã đến lượt con rồi.”
Và tôi hiểu ra, ác linh trùng tang không chỉ đơn giản là một truyền thuyết. Nó là một ác linh tồn tại qua những nghi lễ cổ xưa, và một khi bị nó chiếm đoạt, bạn sẽ không còn đường quay lại.
Chỉ có một điều tôi có thể khẳng định bây giờ: không có sự yên nghỉ nào cho những linh hồn bị ác linh này chiếm lấy. Và tôi, một ngày nào đó, sẽ trở thành một phần của những linh hồn ấy.










