Ác linh dưới đáy hồ

Ác linh dưới đáy hồ

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Audio truyện ma

 Lượt nghe : 15

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Ác linh dưới đáy hồ

Đánh giá post

Tôi không sợ nước.

Trước đây, tôi vẫn luôn tin là như thế.

Tôi lớn lên ở một thị trấn nhỏ miền núi, nơi có một cái hồ nhân tạo nằm lọt thỏm giữa rừng thông. Người ta gọi nó là hồ Mắt Đen. Nước hồ quanh năm sẫm màu, không phản chiếu rõ bầu trời, như thể ánh sáng chiếu xuống đều bị nuốt chửng.

Hồi nhỏ, tôi và thằng bạn thân – Nam – từng nhiều lần lén người lớn ra đó bơi. Chúng tôi thách nhau lặn sâu xem ai chạm được đáy trước. Nhưng chưa bao giờ đứa nào chạm tới.

Bởi vì dưới đó… lạnh một cách kỳ lạ.

Và có lần, tôi đã cảm thấy có thứ gì đó chạm vào chân mình.

Tôi vẫn tự nhủ đó chỉ là rong rêu.

Cho đến mùa hè năm tôi mười sáu tuổi, Nam chết đuối.

Người ta tìm thấy xác nó nổi cách bờ chỉ vài mét. Không có dấu hiệu vùng vẫy. Không có vết thương. Như thể nó tự nguyện chìm xuống.

Tôi là người cuối cùng nhìn thấy Nam còn sống.

Và trước khi nhảy xuống hồ hôm đó, nó đã nói với tôi một câu mà tôi không bao giờ quên:

“Tối qua tao nghe có người gọi tên tao dưới nước.”

Mười hai năm sau, tôi quay lại thị trấn.

Tôi làm quay phim tài liệu, chuyên săn những câu chuyện kỳ bí. Khi nghe tin hồ Mắt Đen sắp bị san lấp để xây khu nghỉ dưỡng, tôi quyết định thực hiện một phóng sự cuối cùng về nó.

Đi cùng tôi có Hương – biên tập viên, và Tuấn – thợ lặn chuyên nghiệp được thuê để quay cảnh dưới đáy hồ.

Xem Thêm:  Tò mò giết chết con mèo

Đêm đầu tiên, chúng tôi dựng lều bên bờ.

Gió thổi nhẹ, mặt hồ phẳng lặng như một tấm kính đen.

“Anh từng bơi ở đây thật à?” Hương hỏi.

“Ừ,” tôi đáp. “Hồi nhỏ.”

Tôi không kể cho cô ấy nghe về Nam.

Tầm hai giờ sáng, tôi choàng tỉnh khỏi giấc ngủ.

Không phải vì tiếng động.

Không phải vì tiếng động… mà vì cảm giác có ai đó đang dõi mắt vào mình.

Tôi mở mắt.

Lều tối om.

Nhưng bên ngoài, có ánh sáng mờ nhạt – như ánh trăng phản chiếu trên mặt nước.

Tôi kéo khóa lều.

Mặt hồ không còn phẳng lặng.

Nó gợn sóng nhẹ, dù không có gió.

Và tôi nghe thấy.

Tiếng gọi.

“Minh…”

Giọng khàn, trầm, như vọng lên từ sâu thẳm.

Tôi đứng chết lặng.

Đó là giọng Nam.

Sáng hôm sau, tôi không kể cho ai nghe.

Tuấn mặc đồ lặn, chuẩn bị xuống nước.

“Tôi sẽ gắn camera dưới đáy,” anh ta nói. “Nếu có gì bất thường, tôi kéo dây báo hiệu.”

Tôi nhìn mặt hồ.

Nó đen hơn hôm qua.

Tuấn nhảy xuống.

Nước khép lại trên đầu anh ta.

Chúng tôi theo dõi hình ảnh truyền về màn hình.

Ban đầu chỉ là nước đục và rong rêu.

Rồi càng xuống sâu, ánh sáng càng yếu.

Không khí trong phòng đột ngột lạnh buốt, nhiệt độ tụt xuống bất thường.

“Lạnh thật,” Tuấn nói qua bộ đàm.

Camera rung nhẹ.

Rồi tôi thấy.

Một hình bóng.

Xem Thêm:  Thế giới bên kia mặt kính

Dưới đáy hồ, có thứ gì đó đứng thẳng.

Không phải cá.

Không phải cây.

Là một hình người.

Tuấn dừng lại.

“Anh có thấy không?” Hương thì thầm.

Hình bóng đó… từ từ ngẩng đầu.

Camera nhiễu sóng.

Tiếng rè rè vang lên.

Rồi Tuấn hét.

Một tiếng hét bị bóp nghẹt.

Màn hình tối đen.

Dây tín hiệu căng giật mạnh.

Chúng tôi kéo lên.

Chỉ có bộ đồ lặn rỗng tuếch.

Không có Tuấn bên trong.

Lực lượng chức năng đã lục soát khu vực suốt hai ngày liền.

Không thấy xác.

Không thấy dấu vết.

Tôi biết họ nghĩ chúng tôi dàn dựng.

Nhưng tôi không rời đi.

Tôi cần biết sự thật.

Đêm thứ ba, tôi một mình ra bờ hồ.

Mặt nước tĩnh lặng.

Tôi cởi áo, bước xuống.

Nước lạnh buốt.

Mỗi bước đi, bùn lún dưới chân như giữ lại.

Tôi lặn xuống.

Ánh sáng mờ dần.

Tai ù đi.

Và rồi tôi chạm tới đáy.

Lạnh.

Không phải cái lạnh của nước.

Mà là cái lạnh của… thứ gì đó sống.

Tôi mở mắt dưới nước.

Trước mặt tôi là Nam.

Giống hệt ngày nó chết.

Mắt mở trừng trừng.

Miệng mấp máy.

“Ở lại với tao…”

Tôi cố bơi lên.

Nhưng tay chân nặng trĩu.

Từ bóng tối, nhiều bàn tay vươn ra.

Khuôn mặt Tuấn lẫn trong đó.

Và những gương mặt khác – có lẽ là những người mất tích trước đây.

Họ không bơi.

Họ đứng.

Đứng dưới đáy hồ.

Như thể nơi đó là đất liền.

Tôi bị kéo xuống.

Nước tràn vào phổi.

Đến giây phút cuối cùng ấy, tôi mới thực sự vỡ lẽ.

Xem Thêm:  Lời thì thầm dưới lòng đất

Hồ này không sâu.

Nó là cánh cửa.

Và mỗi năm, nó cần một người ở lại.

Tôi tỉnh dậy trên bờ.

Hương lay tôi.

“Anh bất tỉnh dưới nước! May mà tôi thấy kịp.”

Tôi ho sặc sụa.

Tôi còn sống.

Chúng tôi rời khỏi thị trấn ngay hôm sau.

Phóng sự bị hủy.

Hồ Mắt Đen vẫn ở đó.

Nhưng từ ngày ấy, tôi không còn nghe tiếng gọi nữa.

Cho đến tối qua.

Tôi đang ở căn hộ thành phố.

Điện thoại rung.

Một số lạ gửi video.

Tôi mở ra.

Là đoạn quay từ camera của Tuấn.

Góc nhìn dưới đáy hồ.

Tôi thấy mình đang đứng đó.

Dưới nước.

Mắt mở.

Không thở.

Và phía sau tôi… là Nam.

Video kết thúc bằng tiếng thì thầm:

“Mày đã chạm đáy rồi.”

Tôi chạy vào phòng tắm.

Mở vòi nước.

Nước chảy.

Nhưng từ cống thoát sàn, bong bóng nổi lên.

Và tôi nghe thấy.

“Minh…”

Nước trong bồn rửa bất ngờ trào ngược lên, dâng cao từng chút một.

Đen kịt.

Lạnh buốt.

Tôi lùi lại.

Sàn nhà ướt sũng.

Những vết nước kéo dài như dấu tay.

Tiếng nước nhỏ giọt vang khắp căn hộ.

Tôi nhìn xuống tay mình.

Da nhợt nhạt.

Lạnh.

Như vừa ngâm dưới nước quá lâu.

Tôi hiểu rồi.

Tôi đã không được cứu.

Tôi đã được trả về.

Và thứ dưới đáy hồ… đã theo tôi lên.

Giờ đây, mỗi khi tôi nhắm mắt, tôi lại thấy mặt hồ.

Đen.

Sâu.

Và dưới đó, một chỗ trống vừa đủ cho tôi đứng.

Chờ người tiếp theo chạm đáy.

Nghe audio Audio truyện ma "Ác linh dưới đáy hồ" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Ác linh dưới đáy hồ" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !