Ma đầu bò

Ma đầu bò

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 11

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Ma đầu bò

Đánh giá post

Tôi từng nghĩ những câu chuyện về ma đầu bò chỉ là cách người lớn dọa trẻ con không được đi đêm.

Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng ven sông thuộc Nam Định. Từ nhỏ đã nghe bà kể về “đầu bò mặt ngựa” – quỷ sai dưới âm phủ, chuyên đi bắt hồn những kẻ có tội. Nhưng lớn lên, học đại học trên thành phố, tôi dần coi đó là chuyện mê tín. Thời buổi này rồi, ai còn tin mấy thứ đó nữa?

Cho đến khi tôi trở về làng, và tận mắt nhìn thấy nó.

Tôi tên Lâm, ba mươi mốt tuổi. Là kỹ sư xây dựng, làm cho một công ty tư nhân chuyên nhận thầu công trình nhỏ ở tỉnh. Ba tôi mất sớm vì tai nạn sông nước. Mẹ tôi ở lại quê, sống một mình trong căn nhà cũ sát bờ sông.

Tháng đó, công ty tôi trúng thầu dự án san lấp một bãi đất ven sông – chính là khu đất bỏ hoang gần nghĩa địa cũ của làng. Người trong làng phản đối, nói đó là “đất âm”, không nên động vào. Nhưng chủ đầu tư chỉ cười.

“Tụi trẻ bây giờ còn tin mấy thứ đó à?”

Tôi cũng cười theo.

Chính tôi là người phụ trách giám sát thi công.

Ngày đầu tiên đào móng, máy xúc va phải một thứ gì đó cứng dưới lòng đất.

Công nhân dừng lại, đào thủ công.

Họ moi lên một chiếc sọ trâu đã mục, sừng vẫn còn nguyên, cong vút và sắc.

“Chắc xương trâu hồi xưa chôn làm lễ,” một bác thợ nói.

Tôi bảo đem đi chỗ khác, tiếp tục làm.

Nhưng khi máy xúc hoạt động lại, động cơ đột ngột tắt phụt. Dù đã kiểm tra đủ thứ, nó vẫn không khởi động được.

Đêm đó, tôi ngủ lại lán công trình.

Khoảng gần hai giờ sáng, tôi tỉnh dậy vì tiếng móng guốc nện xuống nền đất.

Xem Thêm:  Tiếng khóc trong đêm

Cộp… cộp… cộp…

Chậm rãi. Nặng nề.

Tôi bật dậy, kéo cửa lán nhìn ra.

Dưới ánh trăng lờ mờ, tôi thấy một bóng đen cao lớn đứng giữa bãi đất.

Thân người lực lưỡng, khoác áo dài sẫm màu.

Trên cổ… là một cái đầu bò.

Cặp sừng cong nhọn, đôi mắt đen sâu không phản chiếu ánh sáng.

Nó đứng im, nhìn thẳng về phía tôi.

Tôi cứng đờ.

Rồi nó bước một bước.

Mặt đất như rung nhẹ.

Tôi giật mình đóng sập cửa lán, tim đập như muốn vỡ lồng ngực.

Tôi tự nhủ mình mơ ngủ.

Nhưng sáng hôm sau, trước cửa lán in rõ hai vết móng guốc hằn sâu trên đất ẩm.

Tôi không kể cho ai.

Công trình tiếp tục.

Nhưng tai nạn bắt đầu xảy ra.

Một công nhân trượt chân ngã xuống hố móng, gãy chân. Một người khác bị máy cẩu va trúng, phải nhập viện. Tất cả đều nói trước khi xảy ra sự cố, họ nghe thấy tiếng thở nặng nhọc sau lưng.

Phập… phập…

Tôi bắt đầu thấy lạnh sống lưng mỗi khi ở lại công trường một mình.

Có hôm đang kiểm tra bản vẽ, tôi cảm giác có ai đó đứng sát sau lưng. Hơi thở nóng và tanh như mùi chuồng gia súc lâu ngày.

Tôi quay lại.

Chỉ có khoảng không.

Mẹ tôi bắt đầu mơ những giấc mơ kỳ lạ.

Bà nói thấy ba tôi về, đứng ngoài sân, phía sau lưng ông là một con vật to lớn, đầu bò, mắt đỏ như than.

“Đừng cho nó đào,” ba tôi nói trong mơ. “Đất đó không phải của người sống.”

Tôi gắt lên: “Mẹ đừng tin mấy thứ đó.”

Nhưng trong lòng tôi bắt đầu dao động.

Một tối, khi công nhân đã về hết, tôi quyết định ở lại để xem rõ.

Tôi đặt một chiếc camera nhỏ giữa bãi đất.

Gần nửa đêm, sương bắt đầu dày đặc.

Rồi tôi nghe tiếng ấy.

Cộp… cộp…

Xem Thêm:  Xem bói bé đỏ

Tôi nấp sau đống vật liệu, tim đập thình thịch.

Từ trong màn sương, nó bước ra.

Lần này, tôi nhìn rõ hơn.

Thân người cao gần hai mét, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da xám tái. Đầu bò to và nặng, cặp sừng nhọn hoắt như có thể xuyên thủng bất cứ thứ gì.

Mỗi bước chân của nó để lại dấu móng cháy đen trên đất.

Nó dừng lại ngay vị trí đào lên chiếc sọ trâu hôm trước.

Rồi nó chậm rãi xoay đầu, hướng thẳng ánh nhìn về phía tôi.

Tôi nín thở.

“Người động… người trả,” một giọng trầm vang lên trong đầu tôi.

Không phải nghe bằng tai.

Mà là vang thẳng trong óc.

Tôi lùi lại, giẫm phải một cành cây khô.

Rắc.

Nó biến mất khỏi vị trí cũ.

Và trong khoảnh khắc tiếp theo, nó đã đứng sừng sững ngay trước mặt tôi.

Nhanh đến mức tôi không kịp thấy nó di chuyển.

Đôi mắt đen hun hút dán chặt vào tôi không rời.

Tôi không thở nổi.

“Mày đào,” giọng nói vang lên.

Tôi lắp bắp: “Tôi chỉ làm theo hợp đồng…”

“Sai… là sai.”

Một bàn tay to lớn, móng dài và cứng như sắt, chộp lấy cổ tôi.

Tôi bị nhấc bổng khỏi mặt đất.

Không khí bị rút khỏi phổi.

Trong khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy phía sau lưng nó là hàng dài những bóng người lờ mờ – có cả gương mặt của công nhân bị tai nạn.

Và… ba tôi.

Ba nhìn tôi, ánh mắt buồn bã.

Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện.

Công nhân phát hiện tôi ngất giữa công trường, cổ in rõ năm vết bầm như móng vuốt.

Chủ đầu tư quyết định tạm dừng thi công vì “vấn đề an toàn”.

Nhưng sâu trong lòng, tôi hiểu mọi chuyện vẫn chưa dừng lại.

Đêm nào tôi cũng nghe tiếng móng guốc quanh nhà.

Con chó nhà tôi sủa điên loạn, rồi một hôm lăn ra chết không rõ lý do.

Xem Thêm:  Mục sư

Mẹ tôi khóc.

“Con xin nó đi,” bà nói. “Xin tha.”

Tôi quyết định quay lại bãi đất một mình.

Tôi mang theo chiếc sọ trâu đã đào lên, đặt lại đúng vị trí cũ.

“Tôi xin lỗi,” tôi nói lớn giữa màn đêm. “Tôi sẽ không động vào nữa.”

Gió nổi lên.

Sương cuộn lại.

Nó xuất hiện.

Lần này gần hơn bao giờ hết.

Đôi mắt không còn giận dữ, mà lạnh lẽo.

“Máu đã đổ.”

Tôi run rẩy. “Tôi sẽ lập miếu. Tôi sẽ cúng. Tôi sẽ chuộc lỗi.”

Nó cúi đầu sát mặt tôi.

Hơi thở tanh và nóng.

“Chuộc… bằng mạng.”

Tôi hiểu.

Không phải ai đó.

Là tôi.

Tôi nhắm mắt.

Nhưng thay vì bị siết cổ, tôi nghe tiếng nước sông ào ào phía sau.

Một lực vô hình kéo tôi lùi lại.

Tôi mở mắt.

Ba tôi đứng giữa tôi và nó.

“Đủ rồi,” giọng ba vang lên, trầm và dứt khoát.

Ma đầu bò gầm lên, tiếng gầm rung chuyển cả bãi đất.

Rồi nó lao tới.

Tôi chỉ kịp thấy cặp sừng hạ thấp.

Một âm thanh va đập sắc lạnh bất ngờ xé toạc không gian tĩnh lặng.

Ánh sáng lóe lên.

Tôi bị hất văng xuống mép sông.

Khi tôi gượng dậy, bãi đất trống trơn.

Chỉ còn chiếc sọ trâu nằm im, nứt làm đôi.

Và dưới chân tôi… là hai vết móng guốc cháy đen, dẫn thẳng xuống lòng sông.

Sáng hôm sau, người ta tìm thấy xác tôi trôi cách đó vài cây số.

Họ nói tôi trượt chân ngã xuống sông.

Mẹ tôi không tin.

Bà kể rằng đêm đó, bà nghe tiếng móng guốc quanh nhà lần cuối.

Rồi im bặt.

Còn tôi…

Tôi vẫn đứng bên bờ sông mỗi đêm.

Chờ xem ai sẽ là người tiếp theo dám động vào mảnh đất ấy.

Và khi họ đào lên thứ không thuộc về mình…

Tôi sẽ bước ra từ màn sương.

Với cái đầu bò cúi thấp.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Ma đầu bò" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Ma đầu bò" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !