Tôi vốn không tin bói toán.
Những lá bài, quẻ xăm, hay mấy câu phán số mệnh với tôi chỉ là chiêu trò đánh vào tâm lý người yếu lòng. Tôi làm nghề thiết kế đồ họa tự do, sống bằng deadline và tiền chuyển khoản, không phải bằng niềm tin mơ hồ vào “căn số”.
Nhưng con người ta chỉ cần một lần rơi xuống đáy, là bắt đầu bấu víu vào bất cứ thứ gì.
Tôi tên Trí, hai mươi chín tuổi. Ba tháng trước, tôi chia tay người yêu sau bảy năm gắn bó. Cùng lúc đó, công ty lớn nhất ký hợp đồng dài hạn với tôi tuyên bố phá sản. Tiền tiết kiệm cạn dần. Mẹ tôi ở quê thì phát hiện bệnh tim.
Mọi thứ dồn dập đến mức tôi không kịp thở.
Chính trong lúc ấy, Linh – cô bạn đồng nghiệp cũ – nhắn cho tôi một địa chỉ.
“Ông thử xem bói bé đỏ đi,” Linh viết. “Kỳ lắm. Không cần nói gì, nó vẫn biết hết.”
Tôi đọc xong, bật cười. “Bé đỏ là cái gì?”
“Một đứa bé. Tầm sáu, bảy tuổi. Nhưng nó chưa bao giờ là một kẻ bình thường.
Câu đó khiến tôi khựng lại.
Địa chỉ nằm trong một con hẻm nhỏ ở ngoại thành. Căn nhà cấp bốn sơn vàng đã bong tróc, trước cửa treo đầy những dải vải đỏ phấp phới.
Người mở cửa là một người phụ nữ trung niên, gầy và cao, tóc búi chặt sau gáy. Bà ta nhìn tôi từ đầu đến chân rồi gật đầu.
“Vào đi. Bé đang đợi.”
Tôi chưa kịp nói mình là ai.
Bên trong nhà tối và nồng mùi nhang. Ở giữa phòng là một chiếc bàn thấp phủ khăn đỏ. Sau bàn, một đứa bé gái mặc váy đỏ ngồi khoanh chân.
Tóc nó đen, dài, buông xõa. Da trắng bệch. Môi đỏ như vừa bôi son.
Nó ngẩng lên nhìn tôi.
Ánh mắt ấy… không giống ánh mắt trẻ con.
“Anh đến vì mất tiền. Và vì một người phụ nữ,” nó nói, giọng trong veo.
Tôi sững lại.
Tôi chưa hề nói gì.
Người phụ nữ trung niên – chắc là mẹ nó – khẽ mỉm cười. “Bé không bao giờ sai.”
Tôi ngồi xuống, tim đập nhanh hơn.
“Anh không tin đúng không?” con bé hỏi.
Tôi cười gượng. “Tôi chỉ tò mò.”
Nó nghiêng đầu. “Anh sắp mất thêm một thứ nữa.”
Một cơn ớn lạnh bò dọc theo sống lưng khiến tôi gai người.
“Mất gì?”
Con bé không trả lời. Nó chỉ đưa tay đặt lên lá bài trước mặt.
“Tối nay anh sẽ mơ. Đừng mở cửa.”
Tôi bật cười. “Mơ thì liên quan gì đến cửa?”
Nó nhìn thẳng vào tôi. Không chớp mắt.
“Nếu mở cửa, anh sẽ không còn là anh nữa.”
Tối đó, tôi cố quên đi buổi xem bói. Tôi tự trấn an mình rằng tất cả chỉ là trò đọc vị tâm lý.
Nhưng khi đêm xuống, tôi bắt đầu thấy bất an.
Tầm hai giờ sáng, tôi bật dậy khỏi giấc ngủ chập chờn.
Có tiếng gõ cửa.
Cộc. Cộc. Cộc.
Nhịp gõ chậm và đều.
Tôi nằm im, tim đập mạnh.
Nhà tôi ở chung cư tầng mười. Giờ này không ai gõ cửa.
Tiếng gõ lại vang lên.
Cộc. Cộc.
Rồi một giọng trẻ con vang lên bên ngoài.
“Anh ơi… mở cửa cho em vào.”
Tôi lạnh toát.
Giọng ấy giống hệt giọng con bé mặc váy đỏ.
Tôi nhớ lời nó: Đừng mở cửa.
Tôi siết chặt chăn.
Tiếng gõ chuyển thành tiếng cào nhẹ lên cánh cửa gỗ.
“Anh không tin em sao?”
Mồ hôi ướt lưng áo.
Tôi chẳng rõ mình đã nằm bất động như thế bao lâu. Cuối cùng, tiếng động im bặt.
Sáng hôm sau, tôi mở cửa.
Trên mặt gỗ có những vết xước dài, như bị móng tay cào.
Tôi quay lại căn nhà trong hẻm.
Người phụ nữ trung niên nhìn tôi, không ngạc nhiên.
“Anh mở cửa chưa?”
Tôi lắc đầu.
Con bé ngồi sau bàn đỏ, cười nhẹ.
“Anh ngoan lắm.”
Tôi bực bội. “Rốt cuộc chuyện này là sao? Cô bé là ai?”
Người phụ nữ đáp thay: “Bé có căn. Bé nhìn thấy những thứ người khác không thấy.”
Tôi quay sang con bé. “Cô bé biết gì về tôi?”
Nó nghiêng đầu. “Anh không phải con một.”
Tôi khựng lại.
Tôi từng có một người em trai. Nó chết đuối khi sáu tuổi. Chuyện đó chỉ gia đình tôi biết.
Tôi chưa từng kể với Linh.
“Em anh… vẫn ở gần anh,” con bé nói khẽ.
Bầu không khí trong phòng bất chợt hạ nhiệt, lạnh buốt đến khó thở.
“Đừng nói linh tinh!” tôi gắt.
Con bé mỉm cười.
“Anh nghĩ em chết đuối thật sao?”
Tôi bỏ về.
Đêm đó, tôi lại mơ.
Tôi đứng bên bờ sông quê cũ. Nước đục ngầu. Em trai tôi đứng giữa dòng, nhìn tôi.
“Anh không kéo em lên,” nó nói.
“Tao không kịp!” tôi hét.
Nó cười. Nhưng miệng nó mở rộng quá mức, kéo dài đến tận mang tai.
“Anh không muốn kéo.”
Tôi tỉnh dậy, thở dốc.
Bên ngoài cửa phòng ngủ, có tiếng bước chân nhỏ.
Tôi bắt đầu mất ngủ. Công việc rối loạn. Tôi hay nghe thấy tiếng trẻ con cười trong nhà.
Một tối, tôi nhận được tin nhắn từ Linh.
“Ông biết chưa? Bé đỏ vừa mất.”
Tôi chết lặng.
“Mất là sao?”
“Nghe nói ngã cầu thang. Chết tại chỗ.”
Tay tôi run lên.
“Thế còn người mẹ?”
“Biến mất.”
Tôi nhìn quanh căn phòng.
Trên bàn làm việc, một dải vải đỏ nằm đó.
Tôi chắc chắn mình chưa từng mang nó về.
Đêm ấy, tiếng gõ cửa trở lại.
Nhưng lần này không chỉ một nhịp.
Cộc. Cộc. Cộc. Cộc.
Dồn dập hơn.
“Anh mở cửa đi,” giọng trẻ con vang lên, nhưng trầm và méo mó hơn trước.
Tôi lùi lại.
Cánh cửa rung lên.
Rồi… từ khe cửa phía dưới, một vệt đỏ chảy vào phòng.
Tôi không thở nổi.
Tiếng cười quái dị dội khắp căn hộ, vang lên từ mọi phía.
“Anh nghĩ em chết thật sao?”
Cánh cửa bật mở.
Không có ai đứng đó.
Nhưng phía cuối hành lang, một bóng nhỏ mặc váy đỏ đang quay lưng lại phía tôi.
Tóc dài chạm sàn.
Nó từ từ quay đầu.
Gương mặt ấy đã méo mó, không còn giữ được hình dạng ban đầu. Da nứt ra từng mảng. Đôi mắt đen đặc như hố sâu.
“Anh đã đến xem bói. Anh đã xin biết tương lai.”
Tôi lắp bắp: “Tao không xin gì cả!”
Nó cười.
“Ai cũng xin. Chỉ là không dám thừa nhận.”
Tôi cảm thấy cổ mình bị siết chặt bởi một lực vô hình.
Cơ thể bị kéo lê về phía cửa.
“Anh sắp mất thêm một thứ,” nó thì thầm.
Tôi cố vùng vẫy.
“Là gì?”
Nó áp sát mặt tôi.
“Hồn.”
Hàng xóm kể rằng đêm đó họ nghe tiếng tôi đập cửa gào thét.
Khi bảo vệ phá cửa vào, căn hộ trống trơn.
Không có dấu vết đánh nhau.
Chỉ có một dải vải đỏ buộc lơ lửng giữa phòng.
Và trên sàn, bằng những vệt móng tay cào xước, là một dòng chữ nguệch ngoạc:
“Đừng mở cửa.”









