Vong nhi

Vong nhi

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 12

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Vong nhi

Đánh giá post

Có những âm thanh không nên tồn tại trong căn phòng của một người đàn ông sống một mình.

Tiếng bước chân trẻ con giữa đêm.
Tiếng cười khúc khích vang lên sát mép giường.
Và tiếng gọi… “Ba ơi” … dù tôi chưa từng có con.

Tôi tên Lâm, ba mươi hai tuổi, làm môi giới bất động sản. Công việc của tôi khiến tôi quen với việc đi xem nhà, ký hợp đồng, chốt cọc. Tôi không tin vào tâm linh. Tôi tin vào hợp đồng có chữ ký và tiền chuyển khoản đúng hạn.

Cho đến khi tôi gặp Hạnh.

Hạnh hai mươi lăm tuổi, hiền lành, ít nói. Cô làm nhân viên văn phòng, sống một mình ở thành phố. Chúng tôi quen nhau chưa đầy một năm thì Hạnh có thai.

Đó là chuyện ngoài dự tính.

Tôi chưa sẵn sàng làm cha. Tôi đang chuẩn bị một thương vụ lớn, cần tiền xoay vòng, cần thời gian. Một đứa trẻ lúc đó với tôi là gánh nặng.

Tôi đã nói những câu mà đến bây giờ tôi vẫn không dám nhắc lại.

“Em còn trẻ.”
“Chúng ta chưa đủ điều kiện.”
“Để sau này đi…”

Hạnh khóc rất nhiều. Nhưng cuối cùng, cô đồng ý.

Ngày cô vào bệnh viện, tôi bận họp.

Tôi không có mặt khi đứa bé bị lấy ra khỏi cơ thể mẹ nó.

Sau đó, Hạnh thay đổi.

Cô ít nói hơn. Hay giật mình. Đêm ngủ thường bật dậy giữa chừng, ôm bụng khóc.

Chúng tôi chia tay hai tháng sau đó.

Lý do là “không hợp”.

Thật ra là tôi không chịu nổi ánh mắt cô nhìn mình.

Ánh mắt của một người mẹ đã mất con.

Xem Thêm:  Đi khuya lắm cũng có ngày gặp chuyện

Ba tháng sau khi chia tay, tôi bắt đầu nghe tiếng khóc.

Ban đầu tôi nghĩ là con nhà hàng xóm.

Tiếng khóc rất nhỏ. Mỏng. Như tiếng mèo con.

Nhưng nó vang lên đúng 3 giờ 17 phút sáng mỗi đêm.

Đúng giờ.

Không sớm không muộn.

Tôi kiểm tra xung quanh. Hỏi bảo vệ chung cư. Không ai nghe thấy gì.

Đêm thứ tư, tiếng khóc không còn ở ngoài cửa.

Nó ở trong phòng.

Ngay dưới gầm giường.

Tôi nín thở.

Tiếng khóc ngắt quãng, nghẹn lại như không đủ hơi.

“Ba…”

Tôi bật đèn.

Không có gì.

Nhưng dưới sàn nhà, ngay cạnh chân giường, xuất hiện một vệt nước nhỏ. Như dấu chân bé xíu vừa đi qua.

Tôi gọi cho Hạnh.

Cô không bắt máy.

Tôi tìm đến căn hộ cũ của cô. Chủ nhà bảo cô đã chuyển đi, không để lại địa chỉ.

Đêm đó, tôi mơ thấy một căn phòng bệnh viện trắng toát.

Hạnh nằm trên giường, mắt nhắm nghiền.

Bên cạnh cô là một bọc vải nhỏ.

Tôi bước lại gần.

Bọc vải tự mở ra.

Bên trong… không có mặt.

Chỉ là một khối thịt đỏ hỏn, chưa thành hình, nhưng từ đó phát ra tiếng khóc.

Tôi tỉnh dậy trong mùi tanh nồng.

Trên ngực tôi, in hằn một dấu tay nhỏ xíu.

Mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn khi tôi bắt đầu nhìn thấy nó.

Ban đầu chỉ là bóng mờ trong gương.

Một hình hài thấp bé đứng sau lưng tôi.

Tôi quay lại — không có ai.

Nhưng khi nhìn lại vào gương, cái bóng vẫn còn.

Nó không có mắt.

Chỉ có hai hốc tối đen.

Bụng phình to bất thường.

Da nhăn nhúm như chưa kịp thành hình.

Xem Thêm:  Hơi thở cuối cùng

“Ba ơi…”

Âm thanh ấy cất lên sát bên tai, gần đến mức tôi cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo lướt qua da.

Tôi ngã khuỵu xuống sàn.

Tôi bắt đầu tìm hiểu về vong nhi.

Người ta nói những đứa trẻ chưa kịp chào đời nếu không được siêu độ sẽ quanh quẩn bên cha mẹ.

Tìm hơi ấm.

Tìm sự thừa nhận.

Tìm một cái tên.

Tôi chưa từng đặt tên cho nó.

Tôi chưa từng gọi nó là con.

Có một đêm, tôi đã chạm đến giới hạn chịu đựng của mình.

Tôi thắp nhang, bày mâm nhỏ giữa phòng.

Tôi run rẩy nói:

“Nếu con ở đây… ba xin lỗi.”

Căn phòng lặng đi.

Rồi từ góc tường, một vệt đen trườn ra.

Chậm.

Nặng nề.

Nó bò bằng bốn chi.

Cái đầu to hơn thân.

Miệng mở rộng đến mang tai.

Nhưng không có răng.

Chỉ có khoảng trống đen ngòm.

Nó dừng lại trước mặt tôi.

Ngẩng đầu lên.

“Ba… đặt tên cho con đi…”

Tôi khóc.

“An,” tôi nói. “Con tên là An.”

Nó nghiêng đầu.

Rồi bật cười.

Tiếng cười không giống trẻ con.

Khàn.

Vỡ vụn.

“An… chết… rồi…”

Tôi chết lặng.

Cái bóng sau lưng nó tách ra.

Cao lớn hơn.

Dài ngoằng.

Không phải chỉ có một.

Từ góc phòng, từ trần nhà, từ dưới gầm giường — hàng chục hình hài nhỏ bé trườn ra.

Tất cả đều nhìn tôi.

“Ba…”

“Ba…”

“Ba…”

Tiếng gọi chồng chéo, vang dội đến mức tôi muốn nổ tung đầu.

Tôi lùi lại sát tường.

“Không… chỉ có một…”

Một giọng nói khác vang lên.

Rất quen.

“Anh nghĩ chỉ có một sao?”

Hạnh đứng ở cửa phòng.

Xem Thêm:  Hồi dương

Nhưng khuôn mặt cô tái nhợt, mắt thâm quầng.

“Em…”

“Anh nghĩ mình là người duy nhất thuyết phục người khác bỏ con à?”

Tôi không hiểu.

Hạnh bước vào.

Phía sau cô là bóng của một người đàn ông khác.

Rồi một người nữa.

Tôi chợt hiểu.

Chúng không chỉ thuộc về riêng tôi.

Những đứa trẻ chưa kịp sinh, bị bỏ rơi, bị chối từ… tụ lại.

Không chỉ vì tôi.

Nhưng tôi đã mở cửa.

Căn phòng tối sầm.

Những vong nhi bò lên người tôi.

Lạnh buốt.

Nặng trĩu.

Chúng kéo tôi xuống sàn.

Tôi không thở nổi.

Giữa cơn hỗn loạn, tôi nghe thấy tiếng Hạnh khóc.

“Em không muốn thế này…”

Tôi cố với tay về phía cô.

“Cứu anh…”

Nhưng Hạnh lùi lại.

“Anh phải nhìn chúng.”

Một bàn tay bé xíu đặt lên má tôi.

Không lạnh nữa.

Mà nóng rực.

“Ba ở lại với con…”

Tôi có cảm giác cơ thể mình đang bị lôi tuột xuống một vực sâu vô hình.

Xuống dưới nền nhà.

Xuống sâu hơn.

Tối hơn.

Sáng hôm sau, người ta phát hiện tôi chết trong căn hộ.

Nguyên nhân: ngạt thở.

Không có dấu vết xâm nhập.

Không có thương tích.

Chỉ có một điều lạ.

Trên bụng tôi, in đầy những dấu tay nhỏ xíu.

Và trên tường phòng khách, bằng thứ chất lỏng màu sẫm, có một dòng chữ nguệch ngoạc:

“Ba ở đây.”

Người ta lau sạch nó.

Nhưng đêm xuống, dòng chữ lại hiện ra.

Và nếu bạn sống một mình…

Nếu một đêm bạn nghe thấy tiếng khóc mỏng như tiếng mèo con dưới gầm giường…

Đừng vội bật đèn.

Vì có thể, ai đó chỉ đang chờ bạn gọi nó một tiếng…

“Con.”

Nghe audio Oneshot kinh dị "Vong nhi" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Vong nhi" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !