Tôi không nhớ chính xác mình đã nhìn thấy nó lần đầu tiên khi nào.
Có thể là ngay khoảnh khắc tấm vải phủ được kéo xuống, hoặc có thể là vài giây sau đó, khi cả căn phòng lặng đi và tôi nghe rõ nhịp tim mình đập trong tai.
Chỉ biết rằng, từ giây phút ấy, tôi hiểu bức tranh đó không thuộc về thế giới này.
Tôi tên là Duy, hai mươi tám tuổi, họa sĩ tự do. Tôi sống một mình trong căn hộ cũ kỹ trên tầng bốn của một khu tập thể đã xuống cấp. Cuộc sống của tôi xoay quanh những khung vải, màu sơn và những đơn đặt hàng lẻ tẻ đủ để trả tiền nhà.
Tôi không nổi tiếng. Nhưng tôi có tham vọng.
Và chính tham vọng ấy đã đưa tôi đến phòng triển lãm nhỏ tối hôm đó.
Bức tranh được đặt ở góc trong cùng, dưới ánh đèn vàng nhạt.
Nó không lớn. Chỉ khoảng 60×80. Nhưng ngay khi nhìn thấy, tôi có cảm giác nó đang nhìn lại mình.
Trên nền màu xám tro là hình một người phụ nữ ngồi nghiêng, mái tóc dài che nửa gương mặt. Phần còn lại của khuôn mặt… méo mó.
Một con mắt to bất thường, lòng trắng chiếm gần hết hốc mắt. Miệng kéo dài tới sát mang tai. Nhưng điều khiến tôi lạnh gáy là cái bóng phía sau lưng cô ta — một hình thù đen sì, không rõ ràng, như thể bức tranh bị lỗi, hoặc có thứ gì đó đang lẩn khuất trong lớp sơn.
Tôi hỏi chủ phòng tranh về tác giả.
“Không có tên,” ông ta nói. “Người gửi chỉ để lại tranh rồi biến mất.”
“Tôi mua nó.”
Tôi không mặc cả.
Không hiểu vì sao, tôi cảm thấy mình cần phải có nó.
Tối đầu tiên bức tranh được treo trong phòng khách, tôi không ngủ được.
Căn hộ của tôi nhỏ, nên dù nằm trong phòng ngủ, tôi vẫn có thể thấy một góc khung tranh qua khe cửa.
Tôi cứ có cảm giác người phụ nữ trong tranh đang quay mặt về phía mình.
Khoảng gần 2 giờ sáng, tôi nghe tiếng “rẹt… rẹt…” như tiếng móng tay cào lên vải bố.
Tôi ngồi bật dậy.
Âm thanh ấy vọng ra từ phía phòng khách, rõ ràng và lạnh lẽo trong không gian tĩnh lặng.
Tôi bước ra, bật đèn.
Bức tranh vẫn treo yên.
Nhưng trên bề mặt sơn, ngay chỗ cái bóng đen phía sau người phụ nữ, xuất hiện những vệt xước dài.
Tôi chạm tay vào.
Không phải vết nứt của sơn.
Là vết mới.
Như có thứ gì đó từ bên trong… cố cào ra ngoài.
Tôi tự cười nhạo mình. Chắc do vận chuyển va chạm.
Nhưng đêm đó, tôi mơ thấy mình đứng trước bức tranh. Người phụ nữ từ từ ngẩng đầu lên, lộ ra khuôn mặt hoàn toàn biến dạng, và cái bóng phía sau cô ta tách ra, trườn xuống sàn, bò về phía tôi.
Tôi tỉnh dậy trong tiếng thở dốc của chính mình.
Và tôi nhận ra cửa phòng ngủ đang mở toang.
Ngày hôm sau, tôi gọi cho Khải — bạn thân tôi, cũng là một họa sĩ.
Khải đến, nhìn bức tranh hồi lâu.
“Đẹp đấy,” cậu ta nói. “Nhưng có gì đó… sai sai.”
“Cậu cũng thấy cái bóng đó à?”
Khải gật đầu. “Nó không ăn khớp với ánh sáng. Như thể không thuộc cùng không gian.”
Tôi kể cho Khải nghe chuyện tiếng cào đêm qua.
Khải bật cười. “Cậu vẽ nhiều quá nên ám ảnh thôi.”
Trước khi về, Khải quay lại nhìn bức tranh thêm lần nữa.
Tôi không biết vì sao, nhưng tôi có cảm giác cái bóng đen phía sau người phụ nữ… đang dày hơn một chút.
Đêm thứ ba, tiếng cào lại vang lên.
Lần này rõ ràng hơn.
Kẹt… kẹt… kẹt…
Tôi không bật đèn.
Tôi muốn nghe cho rõ.
Tiếng cào chuyển thành tiếng thở.
Khò khè.
Nặng nề.
Ngay sau lưng tôi.
Tôi quay phắt lại.
Không có ai.
Nhưng khi nhìn về phía bức tranh — người phụ nữ đã quay hẳn mặt ra ngoài.
Cả hai con mắt trắng dã nhìn thẳng vào tôi.
Cái bóng phía sau lưng cô ta không còn nằm gọn trong nền tranh nữa.
Nó lấn ra khỏi khung.
Một mảng đen sẫm loang xuống mép tường.
Tôi lùi lại.
Mắt không rời khỏi bức tranh.
Rồi tôi nghe thấy giọng nói.
“Vẽ ta đi…”
Giọng khàn, trầm, như nhiều người thì thầm cùng lúc.
“Vẽ… để ta bước ra…”
Tôi lắc đầu, lùi thêm bước nữa.
Nhưng chân tôi vấp phải giá vẽ.
Tôi ngã xuống.
Khi ngẩng lên, cái bóng trong tranh đã chạm tới mép khung.
Một bàn tay đen kịt, dài ngoằng, với những ngón tay méo mó, từ từ thò ra ngoài.
Tôi không nhớ mình đã làm gì trong vài phút tiếp theo.
Chỉ biết sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trên sàn, trước mặt là bức tranh… nguyên vẹn như cũ.
Không có bàn tay nào.
Không có bóng loang.
Nhưng trên giá vẽ của tôi, có một bức phác thảo mới.
Tôi không nhớ đã vẽ nó.
Trong bức phác, là chính tôi.
Đứng trước bức tranh.
Và phía sau lưng tôi… là cái bóng.
Tôi quyết định mang bức tranh trả lại phòng triển lãm.
Nhưng nơi đó đã đóng cửa.
Hỏi thăm xung quanh, người ta nói phòng tranh đã dọn đi từ tuần trước.
Không để lại địa chỉ.
Tôi gọi cho Khải.
Không ai nghe máy.
Tối hôm đó, Khải xuất hiện trước cửa nhà tôi, mặt tái nhợt.
“Duy,” cậu ta nói, giọng run. “Cậu có thấy gì lạ không?”
“Ý cậu là sao?”
“Sau khi về từ nhà cậu… tớ cứ nghe tiếng cào trong đầu. Và tối qua…”
Khải nuốt nước bọt.
“Trong gương phòng tắm, phía sau lưng tớ… có một cái bóng.”
Tôi lạnh sống lưng.
“Cậu nhìn kỹ chưa?”
“Không dám.”
Chúng tôi cùng nhìn về phía bức tranh.
Người đàn bà trong khung tranh khẽ cong môi, nụ cười méo mó dần hiện rõ.
Một nụ cười kéo dài quá mức.
Và lần này, cái bóng không còn phía sau cô ta nữa.
Nó biến mất.
Đèn trong phòng chớp tắt.
Tiếng cào vang lên dồn dập khắp bốn phía.
Tường.
Sàn.
Trần nhà.
Khải hét lên khi bóng đen từ phía sau lưng cậu ta dâng lên như khói.
Tôi thấy rõ nó.
Nó không còn là bóng.
Nó có hình thù — một cơ thể gầy guộc, cao lêu nghêu, mặt không có mắt, chỉ có một khe miệng dài ngoằng.
Nó bám vào Khải.
“Vẽ… ta…” giọng nói vang lên trong đầu tôi.
“Vẽ để sống… vẽ để đổi lấy hắn…”
Tôi hiểu.
Nó muốn một vật chứa mới.
Một cơ thể.
Tôi lao tới kéo Khải ra, nhưng tay tôi xuyên qua bóng đen như xuyên qua khói.
Khải ngã quỵ, mắt trợn ngược.
Cái bóng từ từ tách khỏi cậu ta… và quay sang tôi.
Nó dừng lại trước mặt tôi.
Không có mắt.
Nhưng tôi biết nó đang nhìn.
“Vẽ.”
Tôi run rẩy cầm bút.
Nếu tôi vẽ nó… nó sẽ vào tranh.
Nếu không… nó sẽ vào tôi.
Tôi bắt đầu vẽ.
Từng nét run rẩy.
Cái đầu dài.
Khe miệng rộng.
Những ngón tay gầy guộc, dài ngoằng, khẳng khiu như những cành cây khô quắt giữa mùa đông.
Cái bóng trước mặt tôi co lại dần theo từng nét bút.
Khải nằm bất động phía sau.
Tôi không dám quay lại.
Chỉ vẽ.
Vẽ như điên.
Khi nét cuối cùng hoàn thành, tôi nghe một tiếng rít chói tai.
Căn phòng im bặt.
Tôi ngã gục xuống.
Khi tỉnh dậy, Khải đã biến mất.
Cửa nhà mở toang.
Không có dấu vết đột nhập.
Không có máu.
Chỉ có bức tranh mới trên giá vẽ.
Trong đó, là cái bóng đen.
Và phía sau nó…
Là hình một người đàn ông quỳ sụp.
Nhìn kỹ — đó là Khải.
Mắt cậu ta mở to, miệng há ra như đang gào thét.
Nhưng không có âm thanh.
Tôi hiểu.
Tôi đã đổi Khải lấy mạng mình.
Tôi đốt bức tranh cũ.
Lửa cháy bùng lên, nhưng từ trong ngọn lửa, tôi nghe tiếng cười.
Khàn.
Dài.
Bức tranh mới không cháy.
Dù tôi đổ bao nhiêu xăng.
Nó chỉ sậm màu hơn.
Và mỗi ngày trôi qua, hình ảnh tôi trong tranh lại rõ hơn.
Đúng vậy.
Bởi vì sau Khải… cái bóng không biến mất.
Nó chỉ đổi chỗ.
Nó ở trong tranh.
Nhưng nó cũng ở trong tôi.
Đêm qua, tôi nhìn thấy trong gương — phía sau lưng mình, một mảng đen đang dày lên.
Tôi không còn nghe tiếng cào nữa.
Không cần nữa.
Vì mỗi khi tôi cầm bút, tôi nghe nó thì thầm:
“Vẽ thêm đi…”
Tôi đã bắt đầu vẽ những bức tranh khác.
Những bức tranh có bóng.
Có người.
Có khe miệng dài.
Có những con mắt trắng dã.
Chúng bán rất chạy.
Người ta nói tranh của tôi có hồn.
Có thứ gì đó sống bên trong.
Họ không biết rằng mỗi bức tranh bán đi… cái bóng lại có thêm một nơi để trú ngụ.
Và tối nay, khi bạn treo một bức tranh mới trong phòng khách…
Nếu bạn nghe thấy tiếng cào nhẹ trên vải bố…
Đừng quay lại ngay.
Bởi vì có thể, nó đang chờ bạn vẽ tiếp phần còn lại.
Phần còn thiếu.
Chính bạn.









