Ám ảnh kinh hoàng

Ám ảnh kinh hoàng

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 11

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Ám ảnh kinh hoàng

Đánh giá post

Tôi bắt đầu sợ màn đêm từ khi đồng hồ trong nhà tự dưng trở nên quá chính xác.

3 giờ 17 phút sáng.

Đó là thời điểm tôi tỉnh dậy mỗi đêm, không cần báo thức, không cần tiếng động. Chỉ đơn giản là mở mắt ra trong bóng tối, tim đập nhanh như thể vừa chạy trốn khỏi thứ gì đó trong mơ — dù tôi chẳng nhớ mình đã mơ thấy gì.

Đêm đầu tiên, tôi nghĩ do stress.

Đêm thứ hai, tôi nghĩ do cà phê.

Đêm thứ ba, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Ba tiếng, đều đặn. Không nhanh, không chậm. Không hề hấp tấp, nhưng cũng chẳng chút do dự.

Chỉ là… chờ đợi.

Tôi nằm bất động trên giường gần một phút, cố thuyết phục bản thân rằng đó là tiếng ống nước, hay tiếng kim loại co giãn vì thay đổi nhiệt độ. Nhưng căn hộ tầng mười hai của tôi yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ treo tường ngoài phòng khách.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Lần thứ hai.

Tôi bước xuống giường.

Mỗi bước chân trên sàn gỗ nghe như tiếng vọng trong không gian quá rộng.

Tôi nhìn qua mắt mèo.

Hành lang trống rỗng.

Đèn cảm ứng vẫn sáng. Không có bóng người. Không có tiếng thang máy.

Tôi mở cửa.

Gió lùa nhẹ qua chân.

Không có ai.

Sáng hôm sau, tôi kiểm tra camera an ninh của tòa nhà.

Không ghi nhận chuyển động nào trước cửa phòng tôi lúc 3 giờ 17 phút.

Một luồng lạnh buốt chậm rãi bò dọc sống lưng tôi.

Nhưng tôi vẫn cố nghĩ theo hướng hợp lý nhất.

Tôi sống một mình. Ngoài tôi ra, chẳng có ai giữ chìa khóa dự phòng cả. Không ai có lý do để đùa giỡn với tôi vào giờ đó.

Xem Thêm:  Nghi lễ đoạt hồn

Không ai cả.

Ngoại trừ một người.

Linh.

Tôi và Linh yêu nhau gần ba năm.

Cô ấy dịu dàng, ít nói, và phụ thuộc cảm xúc vào tôi nhiều hơn tôi từng nhận ra. Khi tôi bận rộn với công việc, cô ấy chờ. Khi tôi nổi cáu, cô ấy xin lỗi. Khi tôi im lặng, cô ấy lo sợ.

Tôi đã từng hứa sẽ không rời xa cô ấy.

Nhưng tôi đã rời đi.

Bảy tháng trước, tôi nói lời chia tay qua điện thoại.

Một tuần sau, cô ấy treo cổ trong phòng trọ.

Tôi không đến nhìn mặt lần cuối.

Tôi nói với bản thân rằng đó không phải lỗi của mình.

Nhưng mỗi khi nhắm mắt, tôi vẫn thấy tin nhắn cuối cùng cô gửi:

“Anh đừng bỏ em một mình.”

Tiếng gõ cửa tiếp tục trong những đêm sau đó.

Luôn đúng 3 giờ 17 phút.

Luôn ba tiếng.

Và đến đêm thứ sáu, có thêm thứ khác.

Sau tiếng gõ, tôi nghe thấy tiếng cào.

Két…

Két…

Như móng tay kéo dọc theo bề mặt gỗ.

Chậm rãi.

Kiên nhẫn.

Tôi đứng sát cửa, không dám nhìn qua mắt mèo.

Rồi tôi nghe thấy giọng nói.

Rất nhỏ.

Như sát ngay bên tai.

“Anh không nhớ em sao?”

Tôi quay phắt lại.

Phía sau tôi không có ai.

Căn hộ tối đen, chỉ có ánh đèn đường hắt qua khe rèm.

Âm thanh ấy lại cất lên, lần này rõ ràng và gần hơn trước.

“Em lạnh lắm.”

Tôi cảm thấy không khí trong phòng tụt xuống vài độ.

Tôi bắt đầu nhìn thấy cô ấy.

Ban đầu chỉ là ảo giác trong gương phòng tắm.

Xem Thêm:  Tiếng than

Khi tôi cúi xuống rửa mặt, trong gương xuất hiện một cái bóng đứng sau lưng.

Khi tôi quay lại, không có gì.

Rồi một đêm, tôi thấy cô ấy rõ ràng.

Đứng ở góc phòng ngủ.

Áo trắng.

Tóc dài che nửa gương mặt.

Cổ nghiêng lệch sang một bên, như còn in dấu sợi dây thừng.

Đôi mắt mở trừng trừng.

Không chớp.

Không rời khỏi tôi.

Tôi bật đèn.

Cô biến mất.

Nhưng trên sàn nhà, ngay chỗ cô đứng, có một vệt đất ẩm kéo dài.

Mùi đất lạnh xộc lên rõ ràng.

Tôi không dám ngủ nữa.

Nhưng càng thức, tôi càng nghe rõ những âm thanh kỳ lạ.

Tiếng bước chân trong hành lang — dù camera không ghi nhận ai.

Tiếng thở sát sau gáy.

Tiếng thì thầm gọi tên tôi trong lúc tôi đang đánh răng, đang nấu ăn, đang ngồi nhìn màn hình máy tính.

Đến đêm thứ mười, tôi quyết định mở cửa ngay khi tiếng gõ vang lên.

3 giờ 17 phút.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Tôi lao ra.

Mở toang.

Hành lang tối om.

Đèn cảm ứng không sáng.

Không khí đặc quánh như khói.

Tôi bước ra ngoài.

Cửa căn hộ sau lưng tôi… biến mất.

Thay vào đó là một dãy cửa dài vô tận.

Tất cả đều ghi số phòng của tôi.

Tôi chạy dọc hành lang.

Mỗi cánh cửa hé mở, tôi nhìn thấy một phiên bản của mình bên trong.

Có tôi đang ngồi ôm đầu.

Có tôi đang cười một mình.

Có tôi đang treo lơ lửng trên quạt trần.

Và trong mọi căn phòng —

Linh đều đứng phía sau.

Đặt tay lên vai tôi.

Miệng cô kéo dài đến gần mang tai.

Nụ cười rách toạc.

Một cánh cửa cuối hành lang không có số.

Xem Thêm:  Thứ đó không phải anh trai tôi

Chỉ là màu trắng trơn.

Tiếng gõ phát ra từ bên trong nó.

Tôi mở cửa.

Đó là phòng trọ cũ của Linh.

Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như ngày tôi từng đến.

Chiếc ghế nhựa đổ nghiêng.

Cửa sổ mở.

Sợi dây thừng đung đưa nhẹ.

Linh đứng giữa phòng.

Lần này, cô không méo mó.

Chỉ là gương mặt tái nhợt, đôi mắt buồn.

“Anh đến rồi.”

Cô bước tới gần.

Tôi không lùi lại được.

Bàn tay cô đặt lên ngực tôi.

Lạnh như đá.

“Anh hứa sẽ ở bên em.”

Căn phòng phía sau cô biến dạng.

Tường nứt ra.

Trần nhà chảy xuống như sáp nóng.

Tôi thấy chính mình đang nằm dưới sàn, cổ in hằn vết dây.

Linh thì thầm:

“Ở lại đi.”

Tôi tỉnh dậy.

Nằm trước cửa căn hộ.

Đồng hồ chỉ 3 giờ 17 phút.

Tôi run rẩy đứng lên.

Điện thoại rung.

Một tin nhắn từ số lạ.

Chỉ có một bức ảnh.

Ảnh chụp tôi đang nằm trước cửa.

Góc chụp từ hành lang.

Ngay phía sau tôi, trong ảnh, có một bóng người đứng sát.

Tóc dài.

Cổ nghiêng.

Dòng chữ phía dưới:

“Anh quên mở cửa.”

Tiếng gõ vang lên.

Nhưng lần này không ở cửa chính.

Mà từ bên trong phòng ngủ.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Tôi quay đầu.

Cửa phòng ngủ khép hờ.

Bóng tối bên trong dày đặc.

Và từ trong đó, tôi nghe thấy giọng của chính mình.

Rõ ràng.

Bình thản.

“Đến lượt anh rồi.”

Đồng hồ nhảy sang 3 giờ 18 phút.

Cánh cửa phòng ngủ từ từ mở rộng.

Và tôi nhận ra—

Thứ đang đứng trong đó…

Không phải Linh.

Mà là tôi.

Trên gương mặt đó là nụ cười xé rộng đến sát mang tai.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Ám ảnh kinh hoàng" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Ám ảnh kinh hoàng" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !