Tôi vốn không thích về quê vào những ngày mưa.
Mưa ở làng tôi không ồn ào. Nó rả rích, dai dẳng, đủ để làm bùn đất sình lên và ký ức trồi khỏi đáy lòng. Con đường dẫn vào nhà ngoại trơn trượt, hai bên là ruộng lúa đã gặt còn trơ gốc rạ. Mỗi bước chân như lún sâu hơn vào thứ gì đó tôi đã cố bỏ lại sau lưng nhiều năm trước.
Tôi đã định không về.
Nhưng cuộc gọi chiều hôm ấy khiến tôi không còn lựa chọn.
Bà mất rồi.
Người ta bảo bà ra đi rất nhẹ. Bà chỉ khép mắt lại một lần, rồi mãi mãi không tỉnh giấc nữa. Không đau đớn, không vật vã. Chỉ lặng lẽ như một ngọn đèn tắt gió.
Thế nhưng khi đứng trước quan tài, nhìn gương mặt bà dưới lớp vải liệm trắng, tôi có cảm giác… bà vẫn chưa đi.
Đôi môi bà hơi hé. Như đang cố nói điều gì.
Ngôi nhà gỗ cũ kỹ vẫn vậy. Mái ngói sẫm màu, hiên thấp, mùi nhang trộn với mùi ẩm mốc tạo thành thứ không khí đặc quánh. Họ hàng về đông đủ, nhưng khi đêm xuống, mọi người lần lượt ra về, chỉ còn lại vài người thân ngủ lại.
Tôi chọn ngủ ở căn phòng cũ của mình.
Căn phòng nhỏ, trần thấp, cửa sổ nhìn ra bờ sông tối om. Tôi nằm im, nghe tiếng mưa gõ lộp bộp lên mái ngói.
Nửa đêm.
Tôi tỉnh giấc.
Không phải vì tiếng động.
Mà vì cảm giác có người đang đứng sát bên giường.
Cảm giác đó rất rõ. Rõ đến mức tôi biết nếu mở mắt ra, tôi sẽ nhìn thấy ai đó.
Tôi mở mắt.
Căn phòng tối đen.
Nhưng có tiếng thở.
Chậm.
Khàn.
Ngay sát tai tôi.
“Minh…”
Giọng bà.
Tôi bật dậy, tim đập đến đau ngực. Tôi bật đèn.
Không có ai.
Chỉ có bóng tôi in trên tường, méo mó vì ánh đèn vàng.
Tôi tự trấn an. Mệt mỏi. Ám ảnh sau tang lễ.
Tôi tắt đèn.
Và ngay khi bóng tối phủ xuống—
Tiếng tay nắm cửa xoay nhẹ.
Cạch.
Sáng hôm sau, tôi hỏi cậu tôi về chuyện đêm qua.
Cậu không cười.
Không gạt đi như tôi nghĩ.
Cậu chỉ nhìn tôi rất lâu rồi hỏi nhỏ:
“Đêm qua, con có nghe ai gọi không?”
Tôi lạnh sống lưng.
Cậu dẫn tôi ra phía sau nhà, nơi có một căn phòng nhỏ luôn khóa kín từ thời tôi còn bé. Hôm nay cánh cửa mở hé.
Bên trong không có gì ngoài một chiếc bàn gỗ cũ.
Và trên đó đặt một tấm gương đen.
Không khung.
Không hoa văn.
Bề mặt mờ đục như phủ một lớp sương dày.
“Đó là gì?” tôi hỏi.
Cậu đáp khẽ:
“Cửa.”
“Cửa gì?”
“Giữa âm và dương.”
Tôi bật cười, nhưng nụ cười tắt ngay khi tôi nhìn vào gương.
Nó không phản chiếu tôi.
Mà phản chiếu căn phòng phía sau lưng tôi.
Nhưng tối hơn.
Và sâu hơn.
Như thể căn phòng ấy kéo dài vô tận.
Tôi quay lại.
Sau lưng tôi chỉ là bức tường.
Đêm đó, tôi không ngủ.
Tôi đặt điện thoại quay video trước tấm gương.
Tôi muốn chứng minh mọi thứ chỉ là trò lừa của ánh sáng.
Tôi chậm rãi đưa tay áp lên bề mặt tấm gương lạnh ngắt.
Lạnh.
Không phải lạnh như kim loại.
Mà như chạm vào nước đá ngầm.
Mặt gương gợn sóng.
Tôi rụt tay lại.
Nhưng không kịp.
Cánh tay tôi chìm một nửa vào bên trong.
Tôi hoảng loạn kéo mạnh—
Và cảm giác như có thứ gì đó bên kia đang giữ chặt lấy tôi.
“Minh…”
Giọng nói vang lên phía sau.
Tôi quay lại.
Bà đứng đó.
Nhưng không phải bà.
Mắt bà trắng dã.
Miệng cười.
Khóe miệng nó xé rộng ra, ngoác dài gần chạm tới hai bên tai.
“Con sang đây với bà.”
Tôi hét lên, giật tay khỏi gương, ngã lăn ra sàn.
Bóng bà biến mất.
Nhưng tấm gương… đã thay đổi.
Trong đó có tôi.
Một tôi khác.
Đang đứng.
Và nhìn chằm chằm.
Tôi xem lại đoạn video.
Tim tôi như ngừng đập.
Trong suốt thời gian tôi đứng trước gương—
Có hai tôi.
Một ở ngoài.
Một trong gương.
Và ở giây thứ 42—
Phiên bản trong gương quay đầu trước khi tôi quay.
Nó mỉm cười.
Cậu tôi bảo đã đến lúc phải đóng cửa.
“Đóng bằng cách nào?”
“Phải có người thay.”
Tôi hiểu ra.
Gia đình tôi không phải người giữ cửa.
Chúng tôi là vật cân bằng.
Mỗi đời một người.
Để thế giới bên kia không tràn qua.
Bà đã giữ cửa suốt mấy chục năm.
Giờ đến lượt tôi.
Tôi lùi lại.
“Con không chấp nhận.”
Cậu nhìn tôi, ánh mắt trống rỗng:
“Không ai được chọn.”
Đêm đó, cửa nhà tự khóa.
Âm thanh những bước chân dội lại tứ phía, như bao vây lấy tôi.
Không phải một.
Rất nhiều.
Tiếng thì thầm len vào tai tôi:
“Cân bằng…”
“Cân bằng…”
Tấm gương phía sau nhà nứt ra.
Phiên bản của tôi bước ra.
Không xuyên qua mặt gương.
Mà bước ra từ bóng tối phía sau nó.
Căn phòng bên kia rộng vô tận.
Đầy những bóng người.
Tất cả đều giống tôi.
Tất cả đều từng chọn.
“Tại sao là tôi?” tôi hét.
Phiên bản kia nghiêng đầu:
“Vì anh đã nhìn thấy.”
Tôi chạy.
Nhưng bóng tối tràn vào từng ngóc ngách.
Ngoài cửa sổ, sân nhà đầy những bóng người không có mắt.
Chỉ là hốc đen sâu hun hút.
Chờ đợi.
Nếu tôi không sang—
Chúng sẽ qua.
Tôi nhìn tấm gương lần cuối.
Nếu phải đổi—
Thì tôi chọn cách của mình.
Tôi lao vào.
Cảm giác rơi.
Không có âm thanh.
Không có ánh sáng.
Chỉ là khoảng không lạnh buốt nuốt chửng tôi.
Khi tôi mở mắt—
Tôi nhận ra mình đang đứng giữa căn phòng quen thuộc ấy.
Nhưng mọi thứ phủ một màu xám chết chóc.
Ngoài cửa sổ không còn sông.
Chỉ là vực tối vô tận.
Và phía bên kia tấm gương—
Tôi thấy chính mình.
Phiên bản còn lại.
Đang thở.
Đang sống.
Ở thế giới của tôi.
Nó áp tay lên mặt gương.
Mỉm cười.
Tôi đập vào gương.
Không vỡ.
Tôi gào.
Không ai nghe.
Thời gian ở đây không tồn tại.
Chỉ có những bóng người lặng lẽ đi ngang.
Họ dừng lại nhìn tôi.
Như nhìn kẻ mới đến.
Rồi một ngày—
Tôi nghe tiếng gõ.
Từ phía bên kia.
Phiên bản kia thì thầm:
“Cảm ơn anh.”
Tôi nhìn xuống tay mình.
Da tôi nhợt nhạt.
Trong suốt dần.
Tôi hiểu.
Chu kỳ sẽ tiếp tục.
Khi nó già đi.
Nó sẽ cần người thay.
Âm và dương không bao giờ mất cân bằng.
Chỉ là—
Có người phải trả giá.
Và nếu một đêm nào đó bạn thức giấc…
Thấy mình trong gương mỉm cười trước khi bạn kịp cười—
Đừng chạm vào nó.
Vì có thể…
Tôi đang đứng ở phía bên này.
Chờ bạn.










