Tôi chưa từng nghĩ một nụ cười có thể khiến mình sợ hãi.
Cho đến khi tôi nhìn thấy nó… trên chính khuôn mặt mình.
Tôi tên là Duy, hai mươi chín tuổi, làm thiết kế đồ họa tự do nên phần lớn thời gian ở nhà. Căn hộ tôi thuê nằm trong một chung cư cũ đã xuống cấp, hành lang dài và hẹp, đèn huỳnh quang lúc nào cũng chập chờn như sắp tắt.
Tôi vốn không tin vào những chuyện kỳ quái. Tôi tin vào logic, vào nguyên nhân – kết quả. Tôi luôn tin rằng mọi chuyện xảy ra đều phải có nguyên do rõ ràng.
Cho đến buổi tối hôm đó.
Hôm ấy tôi thức khuya để kịp deadline. Gần hai giờ sáng, tôi vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo.
Căn phòng chỉ có ánh đèn trắng lạnh lẽo hắt xuống chiếc gương treo trước bồn rửa. Tôi cúi xuống vốc nước lên mặt, hít sâu một hơi, rồi ngẩng đầu nhìn vào gương.
Tôi vẫn là tôi.
Nhưng môi tôi… đang cong lên.
Một nụ cười.
Rộng hơn bình thường.
Tôi lập tức hạ tay xuống, sờ lên khóe môi mình. Cơ mặt hoàn toàn thả lỏng. Tôi không hề cười.
Thế nhưng trong gương, tôi vẫn đang mỉm cười.
Nụ cười ấy không vui vẻ. Không thân thiện.
Nó kéo dài đến mức hai khóe môi gần như chạm sát mang tai.
Tôi giật mình lùi lại.
Hình ảnh trong gương trễ đi nửa nhịp.
Rồi… nó cũng lùi.
Thế nhưng nụ cười ấy vẫn lơ lửng trên môi, chưa từng biến mất hoàn toàn.
Tôi nhắm mắt lại, đếm đến ba rồi mở ra.
Mọi thứ bình thường.
Tôi tự trấn an mình rằng đó chỉ là ảo giác do thiếu ngủ.
Tôi đã nhầm.
Những ngày sau đó, nụ cười bắt đầu xuất hiện ở những nơi tôi không mong đợi.
Trong camera laptop khi họp online.
Trên màn hình điện thoại khi tôi bật chế độ selfie.
Thậm chí có lần, khi tôi đi ngang qua cửa kính thang máy, tôi thấy phản chiếu của mình đang mỉm cười… trong khi gương mặt thật hoàn toàn vô cảm.
Ban đầu, nó chỉ xuất hiện trong tích tắc.
Rồi lâu hơn.
Rồi không biến mất ngay cả khi tôi quay đi.
Tôi thử ghi hình lại.
Một đoạn video dài ba phút trong phòng khách, tôi ngồi im lặng nhìn thẳng vào ống kính.
Khi xem lại, tim tôi đập mạnh đến mức đau nhói.
Suốt ba phút, tôi không hề cười.
Nhưng đúng ở giây thứ 47, môi tôi khẽ nhếch lên.
Chậm rãi.
Từ từ.
Và đôi mắt… không hề chớp.
Tôi tua lại.
Lần này, tôi nhận ra một chi tiết khác.
Trong lúc tôi cúi đầu nhìn xuống, hình ảnh trong video vẫn nhìn thẳng vào camera.
Vẫn cười.
Từ đó, tôi dần né tránh những tấm gương trong nhà.
Dán giấy che hết các bề mặt phản chiếu trong nhà.
Nhưng việc quay mặt đi cũng không khiến nó buông tha tôi.
Tôi cảm nhận được cơ mặt mình thỉnh thoảng giật nhẹ, như có ai đó kéo khóe môi lên từ bên trong.
Một buổi sáng, chị Hạnh – hàng xóm đối diện – gõ cửa.
“Duy, tối qua em cười gì mà ghê thế?”
Tôi sững người.
“Em đâu có cười.”
Chị nhìn tôi, ánh mắt lạ lẫm.
“Khoảng ba giờ sáng, chị ra lấy đồ ngoài ban công. Thấy em đứng ở cửa sổ… nhìn xuống sân chung cư.”
Tôi nuốt khan.
“Rồi sao?”
“Em cười.”
Tôi không nhớ mình đã rời khỏi giường đêm qua.
Tôi kiểm tra camera hành lang.
Đúng 3 giờ 12 phút, cửa căn hộ tôi mở ra.
Tôi bước ra ngoài.
Chậm rãi.
Đầu hơi cúi.
Tôi đi đến cuối hành lang, nơi có cửa sổ nhìn xuống sân.
Đứng đó.
Bất động gần mười phút.
Rồi quay về.
Suốt quãng thời gian đó, gương mặt tôi ngửa lên.
Và cười.
Một nụ cười rộng đến méo mó.
Cuối cùng, tôi quyết định tìm đến một bác sĩ tâm lý để tìm lời giải. Họ nói đó có thể là rối loạn giấc ngủ, hoặc hiện tượng tách rời ý thức do stress.
Tôi muốn tin như vậy.
Nhưng tối hôm tôi nhận đơn thuốc, mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Tôi đang ngồi trong phòng khách thì điện thoại rung.
Một tin nhắn từ số lạ.
“Cười đẹp lắm.”
Tôi lạnh sống lưng.
“Anh là ai?”
Tin nhắn đến ngay lập tức.
“Tôi đang ở rất gần.”
Tôi chạy ra cửa, mở toang.
Hành lang trống rỗng.
Đèn chập chờn.
Tôi quay lại.
Tivi phòng khách bật sáng.
Dù tôi chắc chắn đã tắt.
Màn hình hiện lên hình ảnh từ camera phòng ngủ.
Trên màn hình, tôi nhìn thấy chính mình… đang nằm bất động trên giường.
Nhưng tôi đang đứng ở phòng khách.
Trong hình ảnh, cơ thể trên giường từ từ ngồi dậy.
Đầu nghiêng sang một bên.
Và nở một nụ cười.
Điện thoại rung lần nữa.
“Anh quên rồi sao? Tôi là anh.”
Tôi chậm rãi quay lại, hướng mắt về phía phòng ngủ phía sau lưng.
Cửa khép hờ.
Từ khe cửa, bóng tối đặc quánh như đang thở.
Tôi bước lại gần.
Tay run bần bật.
Khi tôi đẩy cửa ra—
Phòng ngủ trống không.
Giường chưa từng có ai nằm.
Nhưng phía sau tôi, từ chiếc gương treo ở tủ quần áo, tôi thấy rõ.
Một tôi khác đang đứng.
Nó không phản chiếu chuyển động của tôi.
Nó bước về phía trước.
Còn tôi thì đứng im.
Nó áp sát mặt vào mặt gương từ phía bên kia.
Môi nó kéo dài.
“Đến lượt tôi rồi.”
Gương nứt toác.
Một vết rạn chạy ngang qua gương mặt tôi.
Và nụ cười ấy… lan sang gương mặt thật.
Tôi cảm nhận rõ cơ thịt bị kéo căng, đau rát.
Cơ mặt tôi căng cứng, nhưng tôi không còn quyền điều khiển nó nữa.
Tôi cười.
Cười đến mức quai hàm như muốn trật ra.
Trong tiếng kính vỡ, tôi nghe rõ giọng nói vang lên từ cổ họng mình – nhưng không phải do tôi phát ra:
“Bây giờ, tôi sẽ sống thay anh.”
Sáng hôm sau, người ta tìm thấy tôi đứng ở ban công tầng mười.
Mỉm cười.
Khi họ gọi tên, tôi quay lại rất chậm.
Ánh mắt trống rỗng.
Và trước khi ai kịp giữ lại, tôi bước một bước về phía trước.
Rơi xuống.
Và tôi sớm nhận ra, mọi thứ vẫn chưa dừng lại ở đó.
Vì tối nay, nếu bạn tình cờ nhìn vào gương quá lâu…
Và thấy môi mình khẽ nhếch lên trước khi bạn kịp nghĩ đến việc cười—
Hãy quay đi ngay lập tức.
Đừng để nó hoàn thành nụ cười.
Vì khi nụ cười ấy trọn vẹn…
Có thể bạn sẽ không còn là người điều khiển gương mặt mình nữa.









