Tôi biết mình ngửi thấy mùi đó trước cả khi nhìn thấy nó.
Mùi tanh nồng, ngai ngái, kim loại như đồng gỉ, lẫn trong không khí ẩm mốc của hành lang chung cư cũ. Thứ mùi khiến cổ họng tôi khô lại, lưỡi đắng chát như vừa cắn phải mép môi đến bật máu.
Tôi đứng sững trước cửa phòng 402.
Đó là căn hộ tôi vừa thuê được hai tuần.
Tôi tên Khải. Hai mươi chín tuổi. Làm biên tập âm thanh cho một kênh truyện ma trên mạng. Công việc của tôi là ngồi hàng giờ chỉnh tiếng bước chân, tiếng gió rít, tiếng gõ cửa giữa đêm… để người khác nổi da gà.
Nhưng tôi chưa bao giờ tin ma.
Cho đến khi tôi ngửi thấy mùi máu ở chính nhà mình.
Chung cư này nằm cuối con hẻm cụt ở khu lao động cũ. Tường bong tróc, thang máy kêu ken két như người hen suyễn. Giá thuê rẻ bất thường so với vị trí gần trung tâm, nhưng tôi không bận tâm. Tôi chỉ cần một nơi yên tĩnh để làm việc ban đêm.
Tôi là người duy nhất ở tầng bốn.
Ít nhất là theo lời bác bảo vệ.
“Trên đó trước có người ở,” bác nói, giọng đều đều. “Nhưng chuyển đi hết rồi.”
“Vì sao?”
Bác nhìn tôi một lúc lâu rồi quay đi: “Ở không quen.”
Tôi bật cười. Ở không quen thì chuyển. Chuyện bình thường.
Nhưng ngay đêm đầu tiên, tôi đã thấy không bình thường.
Khoảng hai giờ sáng, khi tôi đang chỉnh tiếng dao kéo xoèn xoẹt cho một tập truyện giết người, tôi ngửi thấy mùi tanh.
Thoạt đầu tôi nghĩ mình tưởng tượng. Tôi thường nhập vai quá sâu vào nội dung. Nhưng mùi đó càng lúc càng rõ. Nó không giống mùi cống, không phải mùi rác. Nó có gì đó… tươi.
Như máu vừa chảy.
Tôi đứng dậy, đi quanh phòng. Bếp sạch. Nhà tắm khô ráo. Không có gì hỏng hóc. Nhưng khi tôi bước ra hành lang, mùi ấy bỗng đậm đặc đến nghẹt thở.
Tôi cúi xuống sàn.
Có một vệt sẫm màu kéo dài từ cửa phòng tôi sang phía cầu thang.
Không phải vệt nước.
Là vệt máu đã khô.
Tôi rùng mình.
Nhưng ngay khi tôi chớp mắt, vệt đó biến mất.
Sàn gạch trắng trơn, không một vết bẩn.
Tôi tự nhủ mình đang căng thẳng. Có lẽ mùi kim loại từ ống nước cũ, cộng thêm tưởng tượng vì đang chỉnh truyện kinh dị.
Tôi quay vào phòng, đóng cửa.
Mùi máu vẫn còn.
Những ngày sau đó, mùi ấy xuất hiện thường xuyên hơn.
Không phải khi nào nó cũng hiện diện rõ rệt. Có khi chỉ thoảng qua như ai đó đi ngang mang theo. Có khi đặc quánh như thể cả căn phòng ngập trong chất lỏng đỏ sẫm.
Tôi bắt đầu để ý.
Cứ mỗi lần mùi xuất hiện, đồng hồ điện tử trên bàn làm việc của tôi sẽ nhấp nháy đúng 3:17.
Không hơn, không kém.
3:17 sáng.
Tôi thử rút điện, đổi pin. Nhưng mỗi lần mùi tràn tới, con số ấy lại hiện lên.
3:17.
Một đêm, tôi quyết định chờ.
Tôi tắt sạch ánh đèn, lặng lẽ ngồi im giữa màn đêm đặc quánh. Tai nghe bỏ xuống. Không âm thanh giả tạo nào nữa. Chỉ có tiếng tim tôi đập trong lồng ngực.
3:15.
Không khí bắt đầu lạnh.
3:16.
Mùi tanh nhè nhẹ len vào mũi.
3:17.
Cửa phòng tôi khẽ rung lên.
Không phải tiếng gõ. Là tiếng móng tay cào lên gỗ.
Két… két… két…
Tôi nín thở.
“Có ai ngoài đó không?” tôi hỏi.
Tiếng cào dừng lại.
Rồi một giọng nói rất khẽ, như phát ra từ cổ họng đầy chất lỏng:
“Anh ngửi thấy không?”
Tôi chết lặng.
Giọng đó… là giọng phụ nữ.
Khàn, ướt, như nói qua lớp máu.
“Ngửi thấy gì?” tôi lắp bắp.
Bên ngoài im lặng.
Rồi mùi máu ập vào mạnh đến mức tôi buồn nôn.
“Máu của tôi.”
Tiếng thì thầm sát ngay sau cánh cửa.
Tôi bật dậy, giật mạnh cửa ra.
Hành lang trống trơn.
Nhưng sàn nhà…
Sàn nhà ướt đẫm máu.
Chất lỏng đỏ thẫm loang ra từ cầu thang, chảy thành dòng về phía chân tôi. Nó đặc sệt, sủi bọt li ti, như còn nóng.
Tôi lùi lại, tim đập dồn dập.
Từ góc tường tối om, một bàn tay chậm rãi trườn ra.
Da trắng bệch, móng tay gãy, máu nhỏ tong tong.
Rồi một cánh tay khác.
Một mái tóc dài đen sũng.
Cô ta bò ra khỏi bóng tối như một con vật.
Mặt úp xuống sàn, tóc che kín. Chậm rãi, từng nhịp một, cô ta nhấc đầu lên khỏi sàn.
Đôi mắt trắng dã.
Miệng rách toạc đến mang tai.
Máu chảy ra từ cổ họng mỗi khi cô ta thở.
“Anh ngửi thấy tôi không?”
Tôi hét lên, đóng sầm cửa lại.
Ngay lập tức, mọi thứ im bặt.
Không mùi.
Không máu.
Không tiếng động.
Chỉ còn tôi, run rẩy giữa căn phòng sạch sẽ.
Sáng hôm sau, tôi xuống hỏi bác bảo vệ.
“Trước đây… có ai chết ở tầng bốn không?”
Bác nhìn tôi. Ánh mắt lần này khác hẳn.
“Cậu ngửi thấy rồi à?”
Tôi không trả lời.
Bác thở dài.
“Ba năm trước, có cô gái thuê phòng 402. Ở một mình. Hình như làm ca đêm. Một hôm người ta phát hiện mùi lạ bốc ra. Khi phá cửa vào…”
Bác dừng lại.
“Cô ấy nằm trong bồn tắm. Cổ bị cắt.”
Tôi lạnh sống lưng.
“Cảnh sát kết luận tự tử. Nhưng… lượng máu trong phòng không đủ. Như thể có ai đó đã mang đi.”
“3:17…” tôi thì thào.
Bác giật mình.
“Cậu biết giờ đó?”
“Là lúc phát hiện?”
Bác gật đầu chậm rãi.
“3:17 sáng. Hàng xóm nghe tiếng nước chảy mãi không ngừng.”
Tôi nuốt khan.
“Cô ấy tên gì?”
“Lan.”
Lan.
Tôi chợt nhớ. Trong hợp đồng thuê nhà có một vết mực mờ ở mục “người thuê trước”. Chữ ký nguệch ngoạc… giống chữ L.
Đêm đó, tôi không làm việc.
Tôi bật hết đèn. Ngồi giữa phòng khách.
3:16.
Tôi đã đặt sẵn máy ghi âm ngay từ trước.
3:17.
Mùi máu đến.
Lần này nặng hơn bao giờ hết.
Đèn nhấp nháy.
Máy ghi âm tự bật.
Từ nhà tắm vang ra tiếng nước chảy.
Tôi không hề mở vòi.
Từng bước, tôi tiến lại gần.
Cửa nhà tắm khép hờ.
Nước tràn ra dưới khe cửa, đỏ như rượu vang.
Tôi đẩy cửa.
Bồn tắm đầy máu.
Lan nằm trong đó.
Cổ cô ta há to, da rách lộ cả khí quản. Cặp mắt mở to vô hồn, dán chặt vào tôi.
“Anh đến muộn quá.”
Giọng cô ta vang trong đầu tôi, không qua tai.
“Anh phải giúp tôi.”
“Tôi… giúp gì?”
“Máu của tôi… không đủ.”
Tôi không hiểu.
Lan từ từ ngồi dậy trong bồn, máu đổ xuống sàn thành dòng.
“Có người đã lấy nó.”
“Lấy máu của cô?”
Cô ta gật.
Rồi chỉ về phía gương.
Tôi nhìn vào gương.
Phản chiếu trong đó… không phải tôi.
Là một người đàn ông khác.
Mặt hắn méo mó, miệng cười rộng đến mang tai.
Tay cầm một cái xô đầy máu.
Hắn thì thầm: “Mùi của nó ngon lắm.”
Tôi quay phắt lại.
Không ai phía sau.
Nhưng trong gương, hắn đứng sát lưng tôi.
Tôi cảm thấy hơi thở lạnh buốt trên gáy.
“Không phải tôi!” tôi hét lên.
Lan bò ra khỏi bồn, tiến về phía tôi.
“Anh ngửi thấy mà,” cô ta nói. “Anh thích mùi đó.”
Tôi lắc đầu điên cuồng.
Nhưng ký ức bỗng ùa về.
Ba năm trước.
Tôi từng sống ở khu này.
Từng quen một cô gái làm ca đêm.
Tên Lan.
Cô ấy hay than mệt mỏi, áp lực.
Đêm cuối cùng tôi gặp cô ấy, chúng tôi cãi nhau.
Tôi buông lời cay độc.
“Muốn chết thì chết đi.”
Tôi bỏ đi lúc 3 giờ sáng.
Sau đó nghe tin cô ấy tự tử.
Tôi không dự tang lễ.
Tôi chuyển đi.
Và bây giờ… tôi quay lại.
Cùng mùi máu ấy.
Lan đứng trước mặt tôi.
“Anh là người cuối cùng gặp tôi.”
“Không… tôi không giết cô…”
“Nhưng anh muốn tôi chết.”
Cổ họng cô ta há rộng hơn, máu phun ra.
Căn phòng bắt đầu ngập trong thứ chất lỏng đỏ sẫm đó.
Tôi trèo lên bàn.
Máu dâng đến đầu gối.
“Không phải tôi!” tôi gào lên.
Trong gương, người đàn ông kia cười sằng sặc.
“Là mày mà,” hắn nói. “Mày thích mùi máu. Nhớ không?”
Một ký ức khác bật lên.
Sau khi Lan chết, tôi đã lẻn đến căn hộ cũ của cô ấy trước khi bị niêm phong.
Tôi nói với cảnh sát là đến lấy đồ giúp gia đình.
Nhưng thực ra…
Tôi muốn nhìn.
Muốn biết máu của người mình từng yêu có mùi gì.
Tôi bước vào phòng tắm.
Bồn tắm đã được dọn, nhưng sàn vẫn còn vết loang.
Tôi quỳ xuống.
Chạm tay vào.
Đưa lên mũi.
Mùi tanh nồng khiến tôi choáng váng.
Nhưng trong khoảnh khắc đó… tôi thấy hưng phấn.
Một cảm giác méo mó, bệnh hoạn.
Tôi ghê tởm chính mình.
Tôi bỏ chạy.
Và chôn chặt ký ức ấy.
Cho đến bây giờ.
Lan tiến sát tôi.
“Anh lấy máu của tôi.”
Tôi lắc đầu.
Nhưng hình ảnh trong gương lại hiện rõ.
Tôi… đang cầm một chai nhựa.
Hứng từng giọt còn sót lại.
“Không…” tôi thì thào.
“Anh muốn giữ mùi của tôi bên mình.”
Máu dâng lên ngực.
Tôi nghẹt thở.
Lan áp mặt sát tôi.
Mùi tanh xộc thẳng vào mũi.
“Trả lại cho tôi.”
“Trả cái gì?”
Cô ta mở miệng.
Từ cổ họng cô ta… không phải máu.
Mà là những con dòi trắng lúc nhúc.
Chúng rơi xuống vai tôi.
Tôi hét lên.
“Trả lại ba năm của tôi!”
Căn phòng rung chuyển.
Đồng hồ nhấp nháy liên tục.
3:17.
3:17.
3:17.
Người đàn ông trong gương bước ra ngoài.
Hắn chính là tôi.
Phiên bản méo mó, mắt đỏ ngầu.
“Chúng ta thích mùi đó,” hắn nói. “Đừng chối.”
Hắn cúi xuống, vốc một nắm máu đưa lên mũi hít sâu.
Tôi buồn nôn.
Lan nhìn cả hai chúng tôi.
“Chỉ một người ở lại.”
Máu bắt đầu xoáy thành vòng quanh chân tôi.
Tôi bị kéo xuống.
Phiên bản kia cười lớn.
“Ở lại với cô ấy đi.”
Tôi với tay về phía cửa.
Nhưng cửa biến mất.
Chỉ còn bốn bức tường đỏ sẫm.
Lan ôm lấy tôi.
Lạnh buốt.
“Anh phải ngửi hết.”
Máu tràn vào miệng tôi.
Mùi kim loại xộc lên não.
Tôi nghẹt thở.
Tôi vùng vẫy.
“Xin lỗi!” tôi gào lên. “Xin lỗi Lan! Tôi không muốn cô chết!”
Cô ta dừng lại.
Hai tròng mắt đục trắng, nhìn xoáy thẳng không chớp.
“Vậy thì chết cùng tôi.”
Máu ập lên quá đầu.
Mọi thứ tối sầm.
Tôi choàng tỉnh.
Nằm trên sàn phòng khách.
Mồ hôi đẫm người.
Không có máu.
Không có Lan.
Chỉ có mùi thoang thoảng.
Đồng hồ chỉ 3:18.
Tôi bò dậy.
Chạy ra hành lang.
Sàn nhà khô ráo.
Nhưng trước cửa phòng tôi… có một vết chân ướt.
Dẫn vào trong.
Tôi từ từ quay lại.
Cửa phòng mở hé.
Tôi chắc chắn mình đã đóng.
Bên trong, đèn tắt.
Tôi bước vào.
Không có ai.
Nhưng trong nhà tắm, vòi nước nhỏ giọt.
Tách.
Tách.
Tách.
Tôi đẩy cửa.
Bồn tắm khô.
Nhưng trên gương…
Có một dòng chữ viết bằng thứ chất lỏng đỏ thẫm.
“Tôi vẫn ở đây.”
Mùi máu dâng lên.
Mạnh hơn bao giờ hết.
Sau lưng tôi, một giọng nói thì thầm:
“3:17 rồi.”
Tôi nhìn đồng hồ.
3:17.
Tôi chưa từng rời khỏi khoảnh khắc đó.
Và bây giờ, khi bạn nghe câu chuyện này…
Nếu trong phòng bạn có thoảng qua mùi kim loại tanh nồng
đừng vội nghĩ đó là ống nước rỉ sét.
Đừng tự trấn an mình rằng chỉ là tưởng tượng.
Bởi chính tôi cũng từng tự trấn an mình như vậy.
Tôi không biết mình đã sống trong vòng lặp đó bao lâu.
Có những buổi sáng tôi vẫn thức dậy, đánh răng, pha cà phê, ngồi chỉnh âm thanh như bình thường. Tôi vẫn cắt tiếng gió hú, thêm tiếng bước chân kéo lê trên nền gạch, vẫn làm người nghe rùng mình qua tai nghe.
Nhưng cứ đến 3:17 sáng, mùi máu lại trở về.
Không phải lúc nào Lan cũng xuất hiện.
Đôi khi chỉ là mùi.
Chỉ riêng mùi thôi cũng đủ khiến tôi phát điên.
Tôi bắt đầu ngửi thấy nó ở khắp nơi.
Trong thang máy.
Trong ly cà phê.
Trong chính hơi thở của mình.
Có lần tôi cắn phải môi khi ăn, máu trào ra nơi đầu lưỡi.
Tôi đông cứng lại.
Cái vị tanh đó…
Nó không còn khiến tôi nôn nao như trước nữa.
Nó khiến tim tôi đập nhanh.
Tôi hoảng sợ chính mình.
Tôi quyết định dọn đi.
Không báo trước.
Tôi thu dọn đồ đạc vào vali lúc giữa trưa, khi ánh sáng còn đủ mạnh để xua tan mọi ý nghĩ điên rồ.
Bác bảo vệ nhìn tôi từ xa.
“Chuyển à?” bác hỏi.
Tôi gật đầu.
“Ở không quen.”
Bác im lặng hồi lâu rồi nói khẽ:
“Cậu mang theo mùi đó đi đâu cũng vậy thôi.”
Tôi khựng lại.
“Bác nói gì?”
Nhưng bác đã quay lưng, bước vào trong phòng bảo vệ, đóng cửa.
Tôi rời khỏi chung cư lúc ba giờ chiều.
Nắng chiếu chói chang.
Không có mùi gì cả.
Tôi thở phào.
Tôi thuê một căn phòng khác, cách đó gần mười cây số.
Chung cư mới, sáng sủa, có người ở đông đúc.
Đêm đầu tiên lặng lẽ trôi qua, không điều gì bất thường.
Đêm thứ hai cũng vậy.
Tôi bắt đầu tin rằng mọi thứ chỉ là sang chấn tâm lý.
Cho đến đêm thứ ba.
2:59.
Tôi đang chỉnh một tập truyện mới.
Nhân vật chính là một kẻ giết người có thói quen giữ lại “kỷ niệm” từ nạn nhân.
Tôi bật cười nhạt.
Số phận thật khéo bày trò mỉa mai.
3:10.
Tôi đứng dậy đi lấy nước.
Khi mở tủ lạnh, tôi khựng lại.
Có một mùi rất nhẹ.
Rất quen.
Tôi đóng cửa tủ.
Mùi biến mất.
Tôi mở lại.
Mùi tanh kim loại ập thẳng vào khứu giác.
Trong ngăn mát, bên cạnh chai nước, có một chai nhựa nhỏ.
Tôi không nhớ mình đã để nó ở đó.
Chai trong suốt.
Bên trong sóng sánh một thứ dung dịch tối sậm.
Tay tôi run lên.
Tôi nhấc nó ra.
Nắp chai dính một vệt đỏ khô.
Tim tôi đập loạn.
Tôi biết rõ đó là gì.
Là thứ tôi đã hứng lại ba năm trước.
Thứ tôi tưởng mình đã vứt đi.
Tôi ném mạnh chai vào bồn rửa.
Nó vỡ tung.
Chất lỏng đỏ bắn lên tường.
Mùi máu tràn ngập căn bếp.
Đồng hồ điện tử trên lò vi sóng nhấp nháy.
3:17.
Đèn trong nhà tắt phụt.
Tôi đứng trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng xanh lờ mờ từ đồng hồ.
Từ phía phòng ngủ vọng lại âm thanh nước nhỏ giọt đều đều.
Tách.
Tách.
Tách.
Tôi không muốn đi xem.
Nhưng chân tôi tự động bước.
Mỗi bước đi, sàn nhà dưới chân tôi trở nên ướt.
Lạnh.
Nhớp nháp.
Tôi nhìn xuống.
Dấu chân của tôi in màu đỏ.
Dẫn thẳng vào phòng ngủ.
Cửa phòng khép hờ.
Bên trong tối đen.
“Lan…” tôi thì thào.
Cửa tự mở ra.
Không phải phòng ngủ của tôi.
Là phòng tắm cũ ở căn hộ 402.
Bồn tắm đầy máu.
Lan ngồi đó.
Nhưng lần này, cô ta không nhìn tôi.
Cô ta nhìn thứ đứng phía sau tôi.
Tôi cảm nhận được hơi thở nóng sát gáy.
“Anh trốn đâu cũng vô ích,” giọng nói giống hệt tôi vang lên.
Tôi quay lại.
Phiên bản méo mó đó không còn ở trong gương nữa.
Hắn đứng ngay sau lưng tôi.
Da hắn tái nhợt, môi dính máu.
Tay hắn cầm một con dao lam.
“Chúng ta chưa trả đủ,” hắn thì thầm.
Lan từ từ quay đầu về phía tôi.
Màu trắng trong mắt cô ta dần nhuốm thành sắc đỏ.
“Anh hứa chết cùng tôi.”
“Không…” tôi lùi lại.
Nhưng phía sau tôi không còn là hành lang.
Là bồn tắm.
Tôi trượt chân.
Ngã ngửa vào trong.
Chất lỏng lạnh buốt ngập đến tai.
Mùi máu tràn vào mũi, vào miệng.
Tôi vùng vẫy.
Phiên bản kia đứng trên thành bồn, cúi xuống nhìn tôi.
“Ngửi đi,” hắn nói. “Ngửi cho đến khi không còn phân biệt được đâu là mùi của cô ấy, đâu là mùi của mày.”
Lan trườn xuống bên cạnh tôi.
Tóc cô ta nổi lềnh bềnh trên mặt nước đỏ.
“Chỉ khi anh trở thành mùi đó,” cô ta thì thầm, “tôi mới được yên.”
Tôi bị kéo xuống đáy.
Không còn không khí.
Chỉ có vị kim loại đặc quánh.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi hiểu ra.
Không phải Lan bám theo tôi.
Mà là phần bệnh hoạn trong tôi đã gọi cô ấy quay lại.
Tôi chưa từng rời khỏi căn phòng 402.
Chưa từng rời khỏi đêm 3:17.
Người ta phát hiện tôi hai ngày sau.
Trong phòng trọ mới.
Nằm trong bồn tắm.
Cổ tay rạch sâu.
Nước đã nhuộm đỏ.
Họ nói tôi tự tử.
Giống như Lan.
Nhưng có một điều họ không giải thích được.
Lượng máu trong bồn… không đủ.
Như thể có ai đó đã mang đi.
Nếu bạn đang nghe đến đây…
Nếu căn phòng bạn đang ngồi bỗng thoảng qua mùi kim loại tanh nồng…
Nếu đồng hồ bất chợt nhấp nháy 3:17…
Thì có thể…
Tôi đã lựa chọn được kẻ kế tiếp.
Và khi bạn bắt đầu tò mò…
Muốn biết mùi của máu thật sự ra sao…
Hãy nhớ.
Chỉ cần ngửi một lần thôi—
Bạn sẽ không bao giờ rời khỏi nó nữa.










