Tiền yểm bùa

Tiền yểm bùa

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 14

Nghe truyện audio Tiền yểm bùa

Đánh giá post

Tôi tên Phong.

Năm đó tôi hai mươi chín tuổi, làm môi giới bất động sản ở một thị trấn ven biển. Nghề của tôi không hẳn là xấu, nhưng cũng chẳng hoàn toàn sạch sẽ. Muốn chốt được hợp đồng, đôi khi phải nói quá một chút, giấu nhẹm vài khuyết điểm của mảnh đất, thậm chí dựng lên vài câu chuyện “phong thủy tốt lành” cho khách yên tâm xuống tiền.

Tôi không tin tâm linh.

Cho đến khi tôi nhặt được xấp tiền đó.

Hôm ấy tôi đi khảo sát một căn nhà cũ nằm sâu trong con hẻm cuối thị trấn. Căn nhà thuộc về bà Lành — một người phụ nữ góa chồng, vừa mất cách đó một tuần. Con trai bà từ Sài Gòn về muốn bán gấp để trả nợ.

Căn nhà cũ kỹ, tường ẩm mốc, nền gạch nứt nẻ. Không khí bên trong có mùi ngai ngái của nhang khói lâu ngày.

Trong lúc đi kiểm tra từng phòng để chụp ảnh đăng tin, tôi phát hiện dưới bàn thờ có một phong bì đỏ.

Tôi vốn không tò mò chuyện thờ cúng, nhưng phong bì được đặt ngay ngắn dưới chân bát hương, như cố ý giấu đi. Tôi cúi xuống nhặt.

Bên trong là một xấp tiền năm trăm ngàn. Đếm sơ qua cũng hơn hai chục triệu.

Tim tôi đập mạnh.

Tôi nghĩ ngay: chắc bà cụ để dành tiền phòng thân, con trai không biết. Hoặc có khi là tiền cúng.

Tôi đứng im vài giây. Rồi nhìn quanh.

Không ai.

Căn nhà trống trơn.

Tôi nhét phong bì vào túi áo.

Chỉ là tiền bỏ quên thôi, tôi tự trấn an. Coi như lộc đầu tháng.

Xem Thêm:  Cánh cửa sắt rỉ sét

Kể từ ngày ấy, cuộc sống của tôi dần trượt sang một hướng khác.

Đầu tiên là những giấc mơ.

Tôi mơ thấy mình đứng trong căn nhà cũ kia. Bàn thờ sáng rực nhang đèn. Nhưng trên bàn thờ không có ảnh bà Lành — mà là ảnh tôi.

Khói nhang cuộn lại thành hình một bàn tay đen sì, thò ra từ bát hương, chậm rãi chạm vào trán tôi.

Tôi tỉnh dậy giữa đêm, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

Lúc nhìn xuống bàn, tôi thấy xấp tiền mình lấy hôm trước đang nằm chình ình trên mặt bàn.

Tôi nhớ rất rõ đã cất nó vào ngăn kéo.

Tôi tự cười nhạt.

Chắc mình quên.

Thế nhưng đó mới chỉ là khởi đầu cho hàng loạt điều kinh hoàng tiếp theo.

Khách hàng tự dưng hủy hợp đồng phút chót.

Một căn nhà tôi môi giới bị cháy nhẹ ở gian bếp, dù chủ nhà khẳng định đã khóa van gas.

Điện thoại tôi liên tục nhận những cuộc gọi lạ lúc 3 giờ sáng. Khi bắt máy, chỉ có tiếng gió rít và tiếng ai đó thì thầm rất khẽ:

“Trả lại…”

Ban đầu tôi nghĩ có ai chơi xấu.

Cho đến hôm tôi gặp ông Tư — thầy cúng nổi tiếng trong vùng.

Tôi đến nhờ ông xem ngày cho một khách mua đất. Vừa bước vào sân, ông đã nhìn chằm chằm vào túi áo tôi.

“Cậu mang theo thứ không nên mang.”

Tôi cười gượng: “Cháu chỉ mang điện thoại với ví tiền.”

Ông lắc đầu. Giọng khàn đặc.

“Tiền đó không phải để tiêu.”

Tim tôi khựng lại.

Tôi hỏi: “Tiền nào ạ?”

Ông nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Tiền yểm bùa.”

Xem Thêm:  Bóng ma trên giường

Tôi chưa bao giờ tin mấy thứ đó.

Nhưng ánh mắt ông Tư lúc ấy khiến tôi lạnh sống lưng.

Ông kể rằng có những người khi biết mình sắp chết, sẽ dùng tiền làm vật dẫn, yểm dưới bàn thờ để “mượn vía” người khác. Ai tham mà lấy, coi như tự nguyện thế chỗ.

Tôi bật cười.

“Chuyện đó nghe như phim.”

Ông Tư không cười.

“Cậu ngủ có yên không?”

Tôi im lặng.

Ông nói tiếp: “Khi nào cậu bắt đầu thấy trong gương có thêm một người phía sau, thì muộn rồi.”

Đêm đó, tôi soi gương rất lâu.

Ban đầu chẳng có gì.

Chỉ là tôi — gương mặt xanh xao vì thiếu ngủ.

Nhưng khi tôi quay lưng bước đi, tôi thoáng thấy trong gương… tôi vẫn còn đứng đó.

Chậm rãi mỉm cười.

Khóe môi nó rách toạc, kéo dài sang hai bên đến sát mang tai.

Tôi quay phắt lại.

Phòng tắm trống trơn.

Tôi run tay, mở ngăn kéo lấy xấp tiền ra.

Những tờ tiền đã ngả màu vàng úa. Mặt sau mỗi tờ xuất hiện những ký tự đỏ sậm như máu khô.

Tôi không nhớ lúc trước có.

Giữa đêm, tôi quyết định mang tiền đến trả lại căn nhà cũ.

Căn nhà tối om.

Cửa không khóa.

Tôi bước vào, không khí lạnh buốt như có ai vừa mở tủ đông.

Bàn thờ sáng nhang.

Tôi chắc chắn mình không thắp.

Tôi đặt phong bì xuống chỗ cũ.

“Con trả lại.”

Gió thổi mạnh, cửa sập lại sau lưng.

Tiếng bước chân vang lên từ phòng trong.

Chậm rãi.

Nặng nề.

Tôi không dám quay đầu.

Một giọng khàn khàn vang ngay sau gáy tôi:

“Trả… là xong sao?”

Xem Thêm:  Mẹ ma

Tôi quay lại.

Bà Lành đứng đó.

Nhưng da bà tái xám, mắt đục ngầu, miệng nứt rộng đến tận hai bên tai.

Tôi lùi lại, va vào bàn thờ. Bát hương đổ xuống. Tro bụi bay mù mịt.

Trong lớp khói xám, tôi thấy hàng chục bóng người đứng chen chúc phía sau bà.

Tất cả đều nhìn tôi.

Tôi bỏ chạy.

Từ đêm đó, tôi không còn ngủ.

Cứ nhắm mắt là thấy mình nằm trong quan tài. Tiếng búa đóng đinh vang sát bên tai.

Chiếc điện thoại bỗng im bặt, không còn bất kỳ âm thanh báo cuộc gọi nào vang lên nữa.

Thay vào đó, đồng hồ trong nhà luôn dừng đúng 3 giờ 15.

Một buổi sáng, tôi phát hiện ví tiền mình đầy ắp những tờ năm trăm ngàn — giống hệt xấp tiền đã trả lại.

Dù tôi đã ném chúng vào lửa đêm trước.

Tôi tìm đến ông Tư lần nữa.

Nhưng nhà ông đóng cửa.

Hàng xóm bảo ông mất cách đây ba ngày.

Chết lúc 3 giờ 15 sáng.

Giờ tôi hiểu rồi.

Tiền đó không phải để “mượn vía”.

Mà là để “chia vía”.

Mỗi người chạm vào nó sẽ mang một phần lời nguyền. Không ai thoát.

Tôi đang viết những dòng này khi ngoài cửa sổ có tiếng ai đó đếm tiền.

Sột soạt.

Chậm rãi.

Nếu bạn từng nhặt được tiền trong phong bì đỏ, đặt dưới bàn thờ, hoặc giữa ngã ba đường…

Đừng tiêu.

Đừng giữ.

Vì khi bạn nghe thấy tiếng thì thầm trong đêm gọi tên mình —

Có thể đã quá muộn rồi.

Và nếu một ngày bạn nhận được một phong bì đỏ không rõ nguồn gốc…

Rất có thể,

Tôi đã gửi nó cho bạn.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Tiền yểm bùa" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Tiền yểm bùa" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !