Tôi tên Tài, ba mươi hai tuổi, làm tài xế giao hàng đường dài. Công việc của tôi là chạy xe tải nhỏ chở hàng từ thành phố về các huyện miền núi. Tôi quen với những con đường vắng, quen với việc ăn vội bên lề quốc lộ và ngủ gục trong cabin lúc trời gần sáng.
Tôi không mê tín. Tôi cũng chưa từng tin vào chuyện “cơm cúng không được đụng”.
Cho đến đêm đó.
Hôm ấy tôi giao hàng muộn. Trời đổ mưa lất phất từ chiều, đến tối thì đường vắng tanh. Đồng hồ trên xe chỉ 11 giờ 47 phút khi tôi chạy qua đoạn quốc lộ cắt ngang cánh đồng hoang thuộc xã Phú Lợi.
Đoạn này ít nhà, hai bên chỉ có ruộng và vài bụi tre.
Tôi bắt đầu thấy đói.
Cả ngày chạy xe, tôi mới chỉ kịp ăn ổ bánh mì buổi trưa. Bụng cồn cào, đầu óc hơi choáng.
Khi xe lướt qua một khúc cua, đèn pha quét sang lề đường bên phải.
Tôi thấy một cái mâm nhỏ đặt sát mép nhựa.
Trên mâm có một bát cơm trắng đầy vun, cắm đôi đũa dựng đứng.
Bên cạnh là quả trứng luộc đã bóc vỏ và ba cây nhang cháy dở.
Khói nhang vẫn còn lảng bảng.
Tôi giảm ga.
Trong đầu thoáng qua suy nghĩ: “Chắc ai đó cúng cô hồn.”
Nhưng ở đây vắng thế này… cúng cho ai?
Tôi chạy thêm vài chục mét rồi dừng lại.
Không phải vì mê tín.
Mà vì đói.
Tôi nhìn gương chiếu hậu. Không có xe nào khác.
Trời tối đen như mực.
Tôi tắt động cơ, đẩy cửa xe và bước xuống mặt đường lạnh ngắt.
Gió đồng thổi lạnh lẽo.
Tôi tiến lại gần cái mâm.
Cơm còn nóng.
Tôi sững lại.
Giữa đêm, giữa cánh đồng hoang, bát cơm này vẫn còn ấm.
Như vừa mới đặt xuống.
Tôi liếc quanh.
Không một bóng người.
Không tiếng chó sủa.
Không ánh đèn nhà.
Xung quanh chỉ còn âm thanh côn trùng rền rĩ trong màn đêm.
Tôi nuốt nước bọt.
“Xin lỗi nhé…” tôi lẩm bẩm, tự trấn an rằng chỉ là đồ bỏ đi.
Tôi cầm bát cơm lên.
Nó ấm thật.
Tôi bỏ đôi đũa xuống, lấy tay bốc một miếng cho vào miệng.
Cơm dẻo.
Vừa miệng.
Không có mùi lạ.
Tôi ăn hết gần nửa bát.
Rồi thấy… có vị tanh.
Như mùi sắt.
Tôi nhăn mặt.
Nhìn xuống bát cơm.
Ở đáy bát có vài hạt cơm lẫn màu đỏ sẫm.
Tôi bật đèn điện thoại soi kỹ.
Đó không phải xì dầu.
Là máu.
Tôi vội vàng nhổ ra.
Nhưng miệng vẫn còn vị tanh nồng.
Gió bỗng nổi lên mạnh hơn.
Ba cây nhang cháy bùng lên sáng rực rồi tắt phụt.
Tôi cảm giác có ai đó đang đứng sau lưng mình.
Thở vào gáy.
Tôi không dám quay lại.
Tim đập như trống.
Một giọng nói khàn khàn vang lên ngay sát tai tôi:
“Ăn của tôi rồi…”
Tôi quay phắt lại.
Không có ai.
Chỉ có khoảng ruộng tối om.
Tôi ném bát cơm xuống đất, chạy về xe.
Khi tôi nổ máy, trong gương chiếu hậu…
Tôi thấy.
Một người phụ nữ mặc áo trắng đứng ngay chỗ cái mâm.
Tóc dài che kín mặt.
Hai tay buông thõng.
Cô ta từ từ cúi xuống.
Nhặt lại bát cơm.
Rồi cô ta từ từ ngẩng mặt lên, ánh nhìn khóa chặt lấy tôi.
Tôi đạp ga.
Xe lao đi.
Tôi nghĩ mình tưởng tượng.
Cho đến khi về đến nhà.
Vợ tôi – Hạnh – mở cửa, cau mày:
“Sao anh có mùi nhang?”
Tôi cứng người.
Tôi tắm rất lâu đêm đó.
Nhưng mùi nhang vẫn phảng phất trong phòng tắm.
Đêm ấy, tôi mơ.
Tôi mơ thấy mình đang ngồi trơ trọi giữa cánh đồng hoang vắng.
Trước mặt là mâm cơm.
Người phụ nữ áo trắng ngồi đối diện.
Cô ta đẩy bát cơm về phía tôi.
“Ăn tiếp đi.”
Tôi lắc đầu.
Cô ta mỉm cười.
Khóe miệng cô ta rách rộng, kéo dài gần chạm tới mang tai.
Bên trong miệng cô ta không có lưỡi.
Bên trong chỉ là một hố đen sâu thẳm không thấy đáy.
Tôi giật mình tỉnh dậy lúc 3 giờ 00 sáng.
Bên ngoài cửa phòng ngủ…
Có tiếng gõ.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Tôi nằm im.
Hạnh ngủ bên cạnh, không hề hay biết.
Tiếng gõ chuyển thành tiếng cào nhẹ trên cửa.
Tôi nuốt khan.
“Có ai đói không…?”
Giọng nói thì thầm vang lên từ ngoài cửa.
Tôi không thở nổi.
Hạnh bỗng trở mình.
Cô ấy mở mắt.
Nhìn thẳng ra cửa.
“Anh có nghe không?”
Tôi run rẩy gật đầu.
Cửa phòng ngủ từ từ mở ra một khe nhỏ.
Tôi thấy bàn tay trắng bệch luồn vào.
Móng tay dài và đen.
Nó bám vào mép cửa.
Tôi bật dậy, lao tới đóng sập cửa lại.
Tiếng cười khúc khích vang lên ngoài hành lang.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu sụt cân.
Ăn bao nhiêu cũng không no.
Đêm nào cũng mơ thấy mâm cơm.
Người phụ nữ áo trắng ngày càng rõ nét hơn.
Cô ta ngồi sát tôi.
Thì thầm:
“Cơm của tôi ngon không?”
Một tuần sau, tôi lại phải chạy ngang đoạn quốc lộ đó.
Tôi tự nhủ sẽ không dừng lại.
Nhưng khi đến khúc cua…
Xe tự tắt máy.
Giữa đường.
Đèn pha chập chờn.
Tôi nhìn sang lề phải.
Mâm cơm vẫn ở đó.
Y hệt đêm trước.
Bát cơm đầy nguyên.
Như chưa từng bị ăn.
Người phụ nữ đứng cạnh.
Lần này không cúi đầu.
Cô ta nhìn thẳng vào tôi.
Mắt trắng dã.
Miệng rướm máu.
Cô ta giơ tay vẫy.
“Xuống đi.”
Cửa xe tự động bật mở.
Tôi cố bám vô lăng.
Nhưng có lực nào đó kéo tôi ra.
Tôi ngã xuống lề đường.
Mặt úp sát bát cơm.
Một giọng nói bất chợt vang lên, rõ ràng ngay trong tâm trí tôi:
“Ăn hết đi.”
Tôi cố vùng vẫy.
Nhưng hai tay tôi tự cầm lấy bát.
Đưa lên miệng.
Tôi cắn.
Cơm giờ không còn là cơm.
Là tóc.
Là đất.
Là thứ gì đó nhầy nhụa và tanh lòm.
Tôi hét lên.
Đột nhiên mọi thứ tối sầm.
Khi tôi tỉnh dậy, tôi đang nằm trên giường bệnh viện huyện.
Hạnh ngồi bên cạnh, mắt đỏ hoe.
“Anh ngất giữa đường. Người ta đưa vào đây.”
Tôi lắp bắp hỏi:
“Có mâm cơm không?”
Cô ấy lắc đầu.
“Chỉ có anh nằm một mình.”
Tôi thở phào.
Có lẽ chỉ là ảo giác.
Nhưng tối hôm đó, khi Hạnh mang cơm vào cho tôi ăn…
Bát cơm trắng đặt trên bàn.
Khói nghi ngút.
Tôi nhìn xuống.
Giữa bát cơm, có cắm đôi đũa dựng đứng.
Và bên dưới đáy bát…
Là những hạt cơm nhuốm đỏ.
Một giọng nói khẽ vang lên ngay sau lưng tôi:
“Lần này… ăn cho hết.”









