Phía ngoài cửa sổ tầng 2

Phía ngoài cửa sổ tầng 2

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 19

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Phía ngoài cửa sổ tầng 2

Đánh giá post

Tôi tên Duy, hai mươi bảy tuổi, làm thiết kế đồ họa tự do. Ba tháng trước, tôi chuyển về sống trong căn nhà cũ của dì ruột ở ngoại ô. Dì sang nước ngoài định cư, để lại căn nhà hai tầng nằm lọt thỏm giữa vườn cây um tùm.

Ngôi nhà không quá rộng, nhưng đủ cho một người ở. Tầng trệt gồm phòng khách nối liền gian bếp nhỏ gọn phía sau. Tầng hai có hai phòng ngủ, một phòng bỏ trống và một phòng tôi sử dụng. Phòng tôi có cửa sổ lớn hướng ra khoảng sân sau – nơi có một cây xoài già và hàng rào sắt thấp ngăn với nhà hàng xóm.

Thứ khiến tôi hài lòng nhất chính là bầu không khí tĩnh lặng bao trùm khắp căn nhà.

Cho đến khi tôi bắt đầu nghe thấy tiếng gõ.

Đêm đầu tiên, khoảng gần một giờ sáng, tôi đang chỉnh nốt bản thiết kế thì nghe cộc… cộc…

Tôi ngẩng lên.

Âm thanh phát ra từ cửa sổ.

Tôi nhìn đồng hồ. 12:57 AM.

Có thể là cành cây va vào kính.

Tôi kéo rèm ra.

Ngoài kia tối đen. Chỉ có ánh đèn đường xa xa hắt lại một màu vàng nhợt.

Cây xoài đứng yên. Không gió.

Tôi tự trấn an mình rồi quay lại làm việc.

Ba phút sau.

Cộc… cộc… cộc.

Lần này rõ ràng hơn.

Như có ai đó gõ bằng knuckle.

Tôi nuốt khan.

Tầng hai.

Không có ban công.

Không có mái hiên đủ rộng để đứng.

Tôi từng bước chậm rãi áp sát khung cửa sổ.

Rèm khẽ lay động.

Tôi kéo mạnh ra.

Xem Thêm:  Giả thần giả quỷ

Không có ai.

Chỉ có khoảng sân sau im lìm.

Tôi đóng chặt cửa sổ, khóa lại.

Đêm đó tôi ngủ không ngon.

Ngày hôm sau, tôi kể với Hưng – bạn thân tôi, làm kỹ sư xây dựng.

Hưng cười ha hả:

“Ông ở một mình nên tưởng tượng thôi. Tầng hai làm gì có ai leo lên được.”

Tôi cũng muốn tin vậy.

Nhưng đêm thứ hai, tiếng gõ lại xuất hiện.

Lần này là 1:03 AM.

Không còn là ba tiếng rời rạc nữa.

Mà là một nhịp đều đặn.

Cộc… cộc… cộc… cộc…

Tôi bật dậy khỏi giường.

Tim đập thình thịch.

Tiếng gõ không dừng.

Nhịp đều như thể ai đó đang kiên nhẫn chờ tôi mở cửa.

Tôi tiến lại gần.

Rèm cửa che kín, nhưng tôi có cảm giác… phía sau tấm kính, có một thứ gì đó đang đứng sát lại.

Tôi không kéo rèm.

Tôi chỉ đứng im.

Và rồi…

Những tiếng gõ khô khốc dần biến thành âm thanh cào cấu rợn người.

Két… két… két…

Như móng tay quệt trên mặt kính.

Tôi bật đèn.

Âm thanh im bặt.

Tôi hít sâu, kéo mạnh rèm ra.

Bên ngoài vẫn trống rỗng.

Nhưng trên mặt kính…

Có năm vết xước dài.

Song song.

Như dấu móng tay.

Tôi bắt đầu mất ngủ.

Ban ngày, tôi kiểm tra kỹ khu vực sân sau.

Không có dấu chân.

Không có thang.

Không có dấu hiệu đột nhập.

Tôi lắp thêm camera ở góc sân, hướng lên cửa sổ phòng mình.

Đêm thứ ba.

1:00 AM.

Tôi ngồi chờ.

1:01.

1:02.

1:03.

Cộc.

Chỉ một tiếng.

Rồi im lặng.

Tôi nhìn vào màn hình camera đặt trên bàn.

Xem Thêm:  Truyền thuyết tháng 7 cô hồn

Khung hình rung nhẹ.

Như có nhiễu.

Tôi tua lại đoạn vừa rồi.

Camera không ghi lại ai.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếng gõ vang lên…

Hình ảnh trên màn hình tối sầm trong đúng hai giây.

Hai giây đó hoàn toàn đen.

Tôi tua đi tua lại.

Lần nào cũng vậy.

Chỉ có hai giây mất hình.

Đêm thứ tư, tôi không đợi nó gõ nữa.

1:02 AM.

Tôi bước đến cửa sổ.

Đặt tay lên khóa.

Tôi nói khẽ:

“Ai đó?”

Không trả lời.

Tôi kéo rèm.

Và tôi nhìn thấy nó.

Ngay sát bên kia lớp kính.

Một khuôn mặt.

Trắng bệch.

Mắt mở to, không chớp.

Cổ nghiêng sang một bên một góc không tự nhiên.

Miệng nó khẽ mấp máy.

Tôi đứng chết lặng.

Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ là một lớp kính mỏng.

Nó không đứng trên mặt đất.

Nó lơ lửng.

Ngang với cửa sổ tầng hai.

Hai tay nó bám vào khung cửa.

Những ngón tay dài, xám xịt.

Nó gõ.

Cộc.

Kính rung lên.

Tôi giật lùi lại.

Nhưng chân tôi như dính xuống sàn.

Nó mỉm cười.

Khóe miệng nó rách rộng, kéo dài gần chạm tới tận mang tai.

Rồi… nó biến mất.

Tôi lao xuống sân sau.

Không có gì.

Cửa vẫn khóa từ bên trong.

Tôi quay lại phòng.

Cửa sổ đóng kín.

Không vết nứt.

Không bóng người.

Có lúc tôi tự hỏi liệu đầu óc mình có còn tỉnh táo hay không.

Nhưng đêm thứ năm, mọi thứ vượt khỏi giới hạn.

1:03 AM.

Không có tiếng gõ.

Không có tiếng cào.

Chỉ có tiếng thở.

Ngay bên ngoài cửa sổ.

Tôi nghe rõ từng nhịp.

Xem Thêm:  Hình nộm

Nặng.

Chậm.

Phả vào mặt kính.

Tôi nằm im trên giường, cứng đờ, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.

Tiếng thở ngày càng sát hơn.

Rồi… tiếng gõ vang lên từ phía sau tôi.

Không phải cửa sổ.

Mà là cửa phòng.

Cộc… cộc…

Tôi quay phắt lại.

Cửa phòng ngủ đang đóng.

Tiếng gõ lặp lại.

Từ phía bên kia.

Tôi run rẩy bước tới.

Đặt tay lên tay nắm.

Tiếng thở phía cửa sổ vẫn còn đó.

Vậy là…

Có hai thứ.

Một ở ngoài cửa sổ.

Một ở ngoài cửa phòng.

Tôi lùi lại.

Cả hai phía cùng gõ.

Đồng thời.

Cộc! Cộc! Cộc!

Dồn dập.

Mạnh hơn.

Cửa sổ rung bần bật.

Tay nắm cửa xoay nhẹ.

Tôi hét lên.

Đèn trong phòng chớp tắt.

Và trong khoảnh khắc ánh sáng lịm đi…

Tôi thấy nó.

Không phải ngoài cửa sổ.

Không phải ngoài cửa phòng.

Mà đang đứng trong phòng.

Ngay sau lưng tôi.

Tôi cảm nhận hơi lạnh phả vào gáy.

Giọng nó thì thầm:

“Tôi đã vào rồi.”

Khi ánh sáng ban mai lọt qua rèm, tôi mới nhận ra mình đang nằm sõng soài dưới sàn nhà.

Cửa phòng vẫn đóng.

Cửa sổ khóa chặt.

Camera không ghi lại gì.

Chỉ có một điều khác.

Bên ngoài cửa sổ tầng hai…

In hằn rõ hai dấu bàn chân.

Úp ngược.

Như thể có ai đó đứng bằng đầu.

Và trên mặt kính…

Có một dòng chữ viết bằng hơi nước:

“Tối nay mở cửa cho tôi.”

Tôi đã chuyển khỏi căn nhà đó.

Nhưng tối qua, trong căn hộ mới ở tầng tám…

1:03 AM.

Tôi nghe thấy tiếng gõ.

Từ phía ngoài cửa sổ.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Phía ngoài cửa sổ tầng 2" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Phía ngoài cửa sổ tầng 2" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !