Tôi tên Minh, ba mươi hai tuổi, tài xế hợp đồng đường dài. Công việc của tôi là chở khách từ thành phố về các tỉnh lân cận, nhiều khi chạy xuyên đêm để kịp chuyến. Tôi đã quen với bóng tối, với những con đường vắng hoe lúc hai, ba giờ sáng, quen cả với cảm giác cô độc khi chỉ có tiếng động cơ và ánh đèn pha rạch ngang màn đêm.
Tôi luôn tin mình đủ tỉnh táo.
Cho đến khi tôi bắt đầu nhìn thấy một người… trong gương chiếu hậu.
Đêm đó tôi nhận cuốc xe muộn. Một người đàn ông trung niên đặt chuyến đi về một huyện miền núi cách thành phố gần trăm cây số. Ông ta ăn mặc lịch sự, giọng nói nhỏ nhẹ, nhưng ánh mắt có gì đó lạ lùng – như đang giấu một điều gì.
Chúng tôi xuất phát lúc gần 11 giờ đêm.
Đường quốc lộ vắng, thỉnh thoảng mới có một chiếc container lướt qua, để lại luồng gió mạnh và ánh đèn chói lòa.
Khoảng hơn nửa đường, người đàn ông ấy yêu cầu tôi dừng lại ở một ngã ba hẻo lánh.
“Cho tôi xuống đây.”
Tôi nhìn quanh. Không có nhà dân. Không có ánh đèn.
“Chú chắc chứ? Ở đây tối lắm.”
Ông ta chỉ cười nhẹ. “Có người đợi.”
Tôi không hỏi thêm. Ông ta trả tiền đầy đủ, mở cửa bước xuống.
Trước khi đóng cửa, ông ta cúi đầu nhìn vào gương chiếu hậu.
“Đừng nhìn quá lâu vào đó.”
Tôi chưa kịp hỏi lại thì ông đã khép cửa.
Tôi nhìn theo bóng ông ta khuất dần trong màn đêm.
Không thấy ai đợi.
Chỉ có bóng tối đặc quánh.
Tôi tiếp tục chạy xe.
Chạy được khoảng năm phút, tôi vô thức liếc lên gương chiếu hậu.
Ghế sau trống trơn.
Nhưng tôi có cảm giác… không hoàn toàn như vậy.
Tôi nhíu mày, tự trấn an chắc mình mệt.
Rồi tôi nhìn lại.
Có một bóng mờ ở hàng ghế sau.
Rất nhạt.
Như sương khói.
Tôi chớp mắt.
Bóng đó biến mất.
Tôi bật cười, lắc đầu.
“Ảo giác thôi, Minh ơi.”
Nhưng từ lúc đó, tôi bắt đầu để ý đến chiếc gương nhiều hơn.
Và đó là sai lầm.
Hai đêm sau, tôi lại chạy chuyến muộn.
Đường vắng như cũ.
Tôi bật nhạc cho đỡ buồn ngủ.
Khoảng 2 giờ sáng, khi xe lướt qua một đoạn đường không đèn, tôi thấy trong gương chiếu hậu… có người ngồi phía sau.
Lần này rõ ràng hơn.
Một người phụ nữ.
Tóc dài, phủ kín mặt.
Ngồi ngay giữa hàng ghế sau.
Tôi giật mình suýt đánh lái.
Quay phắt xuống ghế sau.
Trống trơn.
Tôi hít sâu, mồ hôi rịn ra sau gáy.
“Không sao… không sao…”
Tôi tự nhủ.
Nhưng khi nhìn lại gương.
Cô ta vẫn ở đó.
Không nhúc nhích.
Không ngẩng đầu.
Chỉ ngồi.
Tôi tắt nhạc.
Trong xe im lặng đến đáng sợ.
Tôi thử nói:
“Ai đó?”
Không có tiếng trả lời.
Nhưng trong gương… mái tóc khẽ lay động.
Như có gió thổi.
Dù cửa kính đóng kín.
Tôi bắt đầu mất ngủ.
Cứ nhắm mắt lại là hình ảnh người phụ nữ đó hiện lên trong đầu.
Tôi kể cho Hùng – bạn thân, cũng là tài xế.
Nó cười lớn.
“Mày coi phim kinh dị nhiều quá rồi.”
Tôi cũng mong là vậy.
Cho đến đêm thứ năm.
Tôi không chở khách.
Xe trống.
Tôi lái về nhà sau khi giao xe ở bãi.
Khi rẽ vào con đường nhỏ gần khu trọ, tôi liếc lên gương.
Cô ta ngồi đó.
Rõ ràng.
Gần hơn.
Tóc không còn che kín mặt nữa.
Tôi thấy được một phần da tái nhợt.
Và đôi môi thâm tím.
Tôi thắng gấp.
Xe khựng lại giữa đường.
Tôi quay xuống.
Không có ai.
Nhưng ghế sau lõm xuống.
Như có người vừa ngồi đó.
Tôi run tay, mở cửa sau.
Một luồng khí lạnh phả ra.
Và mùi… ẩm mốc.
Giống mùi quần áo để lâu ngày trong phòng kín.
Tôi quyết định tháo gương chiếu hậu.
Tôi nghĩ vấn đề nằm ở nó.
Tôi mang xe ra gara quen.
Anh thợ nhìn tôi khó hiểu khi tôi yêu cầu thay gương mới.
“Gương có vấn đề gì đâu?”
“Anh cứ thay giúp em.”
Anh ta tháo gương cũ xuống.
Khi lật mặt sau, anh khựng lại.
“Cái này là gì vậy?”
Bên trong lớp vỏ nhựa, có nhét một mảnh giấy nhỏ.
Cũ kỹ, ố vàng.
Tôi mở ra.
Trên đó ghi nguệch ngoạc:
“ĐỪNG TIN NHỮNG GÌ GƯƠNG CHO MÀY THẤY.”
Tim tôi đập mạnh.
“Anh thấy ai nhét cái này không?”
Anh thợ lắc đầu.
“Xe ông mua lại mà?”
Đúng.
Chiếc xe này tôi mua lại từ một người khác cách đây hai tháng.
Tôi chưa từng hỏi kỹ về lịch sử của nó.
Tôi bắt đầu tìm hiểu.
Chiếc xe từng thuộc về một tài xế tên Phúc.
Ba tháng trước, anh ta mất tích khi đang chở khách đêm.
Xe được tìm thấy bên vệ đường.
Không có dấu hiệu va chạm.
Không có xác.
Chỉ có một vết tay in trên gương chiếu hậu.
Từ bên trong.
Như có ai đó cố bám vào.
Tôi lạnh sống lưng.
Tối hôm đó, tôi lắp gương mới.
Tự nhủ mọi chuyện sẽ chấm dứt.
2 giờ 13 phút sáng.
Tôi đang trên cầu vượt.
Không có xe nào xung quanh.
Tôi liếc lên gương.
Cô ta ở đó.
Không còn ngồi xa nữa.
Mà ngay sát lưng ghế tôi.
Khoảng cách giữa chúng tôi ngắn đến nỗi từng đường nét trên gương mặt ấy hiện ra rõ ràng trước mắt tôi.
Mắt cô ta mở to.
Tròng trắng đục ngầu.
Miệng nứt rộng đến mang tai.
Cô ta thì thầm.
“Anh thấy em rồi.”
Giọng không phát ra từ phía sau.
Mà vang lên ngay trong đầu tôi.
Tôi hét lên.
Xe lạng sang một bên.
Tôi cố giữ tay lái.
Nhưng trong gương, cô ta đưa tay ra.
Chạm vào vai tôi.
Tôi cảm thấy rõ ràng.
Một bàn tay lạnh ngắt.
Đè lên vai.
“Nhìn em đi…”
Tôi muốn quay lại.
Nhưng tôi nhớ lời người đàn ông ở ngã ba.
Đừng nhìn quá lâu vào đó.
Tôi nhắm mắt.
Đạp phanh.
Xe trượt dài.
Âm thanh kim loại cọ xát và va đập vang lên sắc lạnh, xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
Khi tôi mở mắt.
Xe đã dừng lại.
Trước mặt tôi là lan can cầu bị móp.
Chỉ cách vài chục centimet nữa thôi là lao xuống.
Tôi thở dốc.
Từ từ ngẩng lên nhìn gương.
Trống trơn.
Tôi cười, gần như bật khóc.
“Chỉ là ảo giác… chỉ là ảo giác…”
Rồi một giọng nói vang lên.
Ngay sát tai.
“Anh không nhìn… nhưng em vẫn ở đây.”
Tôi đông cứng.
Tôi không dám quay lại.
Nhưng tôi biết.
Cô ta không còn ở trong gương nữa.
Mà ở phía sau lưng tôi.
Trong xe.
Ngay lúc này.
Và tôi hiểu ra một điều kinh khủng.
Chiếc gương chiếu hậu không phải là thứ tạo ra ảo giác.
Nó chỉ phản chiếu những gì vốn đã ở đó.
Suốt từ đầu.
Tôi từ từ đưa tay lên.
Gập gương xuống.
Chỉ để tôi không còn phải đối diện với hình bóng của cô ta thêm một giây nào nữa.
Trong khoảnh khắc gương hạ xuống…
Tôi thấy lần cuối.
Không chỉ một người phụ nữ.
Mà rất nhiều khuôn mặt chen chúc phía sau tôi.
Mắt mở trừng trừng.
Miệng há rộng.
Như đang chờ.
Chờ tôi quay đầu lại.
Và lần này…
Tôi nghe thấy tiếng cửa sau xe mở ra.
Chậm rãi.
Cạch.
Giữa cây cầu vắng.
Lúc 2 giờ 17 phút sáng.










