Cái đầu trong bụi tre đầu làng

Cái đầu trong bụi tre đầu làng

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 14

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Cái đầu trong bụi tre đầu làng

Đánh giá post

Tôi sinh ra và lớn lên ở một ngôi làng nhỏ ven sông, nơi mà mỗi câu chuyện truyền miệng đều có tuổi đời dài hơn cả tôi. Làng tôi có một bụi tre già ở đầu con đường đất dẫn vào cổng làng. Tre mọc dày, thân đen bóng, cao vút và rì rào suốt ngày đêm, kể cả khi không có gió.

Người lớn trong làng luôn dặn trẻ con không được lại gần bụi tre ấy sau khi mặt trời lặn.

Họ không giải thích nhiều. Chỉ bảo: “Ở đó không sạch.”

Tôi tên là Quân. Ba tôi mất sớm, mẹ tôi buôn bán ngoài chợ. Tôi lớn lên cùng thằng Tài – con ông trưởng thôn – và con Hạnh, nhà ở ngay sát ruộng lúa. Ba đứa chơi với nhau từ nhỏ, từng trèo cây, tắm sông, chọc tổ ong… nhưng chưa bao giờ dám bén mảng tới bụi tre đầu làng vào ban đêm.

Cho đến mùa hè năm tôi mười sáu tuổi.

Hôm đó, cả làng xôn xao vì ông Bảy chăn vịt nói rằng ông thấy “cái gì đó” trong bụi tre lúc sáng sớm. Ông tưởng bao rác ai vứt, nhưng khi lại gần thì thấy tóc.

Tóc đen, dài, rối bết.

Mọi người bán tín bán nghi, vài người đàn ông cầm dao rựa ra xem thử. Tôi với Tài tò mò nên lén theo sau.

Tôi vẫn nhớ như in mùi buổi sáng hôm đó – mùi đất ẩm, mùi bùn sông, và một thứ mùi tanh rất nhạt, như thịt sống để lâu.

Tre kêu ken két khi bị vạch sang hai bên.

Và rồi tôi thấy nó.

Một cái đầu người.

Chỉ có đầu.

Cổ bị cắt ngọt lịm, phần thịt phía dưới đen sẫm lại. Mắt mở trừng trừng, tròng trắng đục ngầu. Miệng há hốc như đang cố hét lên điều gì đó nhưng bị đông cứng giữa chừng.

Tôi nôn ngay tại chỗ.

Hạnh đứng phía sau tôi bật khóc.

Người lớn nhanh chóng kéo tụi tôi về nhà, cấm không được bàn tán. Công an huyện về điều tra, mang cái đầu đi. Họ nói đang tìm phần thân.

Thứ ám ảnh tôi dai dẳng nhất… chính là đôi mắt ấy.

Xem Thêm:  Bóng hình cổ quái

Tôi thề rằng khi mọi người quay lưng đi, đôi mắt đó liếc về phía tôi.

Những ngày sau đó, làng tôi chìm trong không khí nặng nề. Ban đêm, chó sủa liên hồi hướng về phía bụi tre. Có nhà còn nghe tiếng ai đó đi lại ngoài đường, bước chân kéo lê trên đất.

Tài nói với tôi rằng ba nó – ông trưởng thôn – biết nhiều hơn những gì ông nói.

“Ba tao bảo cái đầu đó không phải người lạ,” Tài thì thầm. “Là người trong làng.”

“Ai?”

“Năm xưa có cô gái mất tích. Tên là Lan. Bị đồn là có bầu với trai ngoài xã. Gia đình giấu nhẹm. Sau đó cô biến mất.”

Tôi bắt đầu nhớ lại những lời xì xào của mấy bà bán cá ngoài chợ. Câu chuyện về một cô gái bị “làm nhục thanh danh dòng họ”, về một đêm mưa lớn và ánh đèn dầu leo lét ở bụi tre.

Nhưng tất cả đã xảy ra từ hai mươi năm về trước.

Cái đầu kia… trông không hề mục rữa như của một xác chết hai mươi năm.

Đêm thứ ba sau khi phát hiện cái đầu, tôi bắt đầu mơ.

Tôi mơ mình đứng giữa bụi tre, xung quanh tối đen. Có tiếng tre va vào nhau lạch cạch như tiếng xương gõ. Rồi từ dưới đất, một cái đầu trồi lên, tóc bết đầy bùn.

Nó nhìn tôi.

“Trả lại…”

Giọng nói không phát ra từ miệng nó, mà vang lên trong đầu tôi.

“Trả lại cho tôi…”

Tôi choàng tỉnh khỏi giấc mộng, lưng áo ướt sũng vì mồ hôi lạnh.

Sáng hôm sau, tôi nghe tin có thêm một thứ được tìm thấy ở bụi tre.

Một bàn tay.

Chôn nông dưới gốc tre, móng tay dài ngoằng và đen kịt.

Lực lượng chức năng nhanh chóng lập rào chắn, cô lập toàn bộ khu vực. Nhưng càng đào, họ càng tìm thấy nhiều thứ – không chỉ một bộ phận.

Hai cái đầu.

Ba.

Rồi bốn.

Tất cả đều là phụ nữ trẻ.

Không ai trong làng nhận ra họ.

Nhưng tôi bắt đầu nghe thấy tiếng gọi vào ban đêm.

Xem Thêm:  Nhà trọ cuối hẻm

“Quân…”

Giọng thì thầm len qua khe cửa sổ.

Thoạt đầu, tôi còn tự trấn an rằng có lẽ mình chỉ đang tự huyễn hoặc. Nhưng đến đêm thứ sáu, tôi nghe rõ ràng tiếng gõ vào cửa sổ phòng mình.

Cộc. Cộc. Cộc.

Tôi nằm cứng đờ trên giường, tim đập thình thịch.

“Mở ra…”

Giọng nữ, khàn đặc, như cổ họng bị cắt.

Tôi lấy hết can đảm nhìn về phía cửa sổ.

Một khuôn mặt lơ lửng ngoài đó.

Chỉ có đầu.

Tóc bay lơ lửng như trong nước.

Mắt nó không còn tròng trắng.

Chỉ là hai hốc đen sâu hoắm.

Miệng nó mấp máy.

“Trả lại…”

Tôi hét lên. Mẹ tôi chạy vào phòng. Khi bà bật đèn, cửa sổ trống trơn.

Nhưng trên bậu cửa… có một vệt bùn dài như dấu tay.

Tài cũng bắt đầu thay đổi.

Nó gầy sọp đi, mắt thâm quầng. Một hôm nó kéo tôi ra sau trường, thì thào:

“Tao biết ai chôn họ.”

“Ai?”

Nó không trả lời ngay.

“Ba tao.”

Tôi chết lặng.

Tài kể rằng tối hôm phát hiện cái đầu đầu tiên, nó nghe ba nó say rượu, lẩm bẩm trong phòng khách. Ông nói: “Đáng lẽ phải chặt nhỏ hơn… không nên để lộ.”

Tôi không muốn tin.

Nhưng rồi tôi nhớ lại ánh mắt cái đầu trong bụi tre – ánh mắt như oán hận, như đang tìm kiếm ai đó.

Có thể… là tìm ông trưởng thôn.

Chúng tôi quyết định theo dõi ông.

Đêm đó, khoảng gần nửa đêm, ông lặng lẽ rời nhà, mang theo một cái xẻng. Tôi và Tài bám theo từ xa.

Ông đi thẳng ra bụi tre.

Ánh trăng mờ nhạt chiếu qua kẽ lá.

Ông bắt đầu đào.

Đào như điên.

Tài run bần bật bên cạnh tôi.

Rồi từ dưới hố đất, một bàn tay vươn lên.

Nắm lấy cổ tay ông.

Ông trưởng thôn hét lên, nhưng tiếng hét bị nghẹn lại khi thêm nhiều bàn tay khác trồi lên, bám vào chân, vào cổ ông.

Từ dưới đất, những cái đầu nhô lên – mắt mở trừng trừng.

Tôi nhận ra một trong số đó.

Xem Thêm:  Bà kẹ

Là khuôn mặt người phụ nữ tôi từng thấy trong giấc mơ.

Cô ta nhìn thẳng vào tôi.

“Cậu thấy rồi. Cậu nghe rồi.”

“Giờ cậu cũng phải trả.”

Tôi không hiểu.

Cho đến khi Tài buông tay tôi ra.

Tôi quay sang.

Mắt nó hoàn toàn đen.

Khóe miệng nó bị xé rộng tới tận mang tai, tạo thành một nụ cười méo mó ghê rợn.

“Nhà tao không phải người đầu tiên.”

Tôi lùi lại, vấp ngã.

Đất dưới chân tôi mềm nhũn như bùn.

Không.

Không phải bùn.

Là tóc.

Cả mặt đất phủ đầy tóc đen, quấn quanh chân tôi.

Những cái đầu bắt đầu lăn về phía tôi, miệng cười méo mó.

Tôi cố bò đi, nhưng mỗi lần tôi chạm đất, lại cảm thấy dưới lớp đất mỏng là thứ gì đó cứng và tròn.

Hàng chục cái đầu bị chôn chồng lên nhau.

Tiếng tre rít lên dữ dội như gào khóc.

Ông trưởng thôn biến mất trong hố đất.

Tài tiến lại gần tôi, giọng không còn là của nó nữa.

“Làng này nuôi chúng tôi bằng máu.”

“Giờ đến lượt cậu.”

Một cái đầu lao tới, cắn vào cổ chân tôi.

Đau buốt.

Tôi hét lên trong tuyệt vọng.

Và rồi tôi tỉnh dậy.

Tôi nằm trên giường.

Trời sáng.

Tiếng gà gáy vang lên.

Tôi hít thở gấp gáp, cơ thể run lên không kiểm soát.

Chỉ là mơ.

Chỉ là ác mộng.

Tôi bước xuống giường.

Chân phải đau nhói.

Nhìn xuống.

Trên cổ chân tôi có một vết răng.

In hằn.

Tím bầm.

Ngoài sân, người ta tụ tập đông nghịt.

Tôi nghe tiếng ai đó nói:

“Thằng Tài mất tích rồi.”

“Ông trưởng thôn cũng không thấy đâu.”

Tôi quay về phía đầu làng.

Bụi tre vẫn đứng đó, im lìm.

Nhưng giữa những thân tre đen bóng, tôi thấy một khuôn mặt quen thuộc lấp ló.

Là Tài.

Chỉ có đầu.

Nó nhìn tôi.

Miệng mấp máy.

“Trả lại…”

Tối nay, tôi biết mình sẽ phải ra đó.

Vì từ dưới nền nhà, tôi đã bắt đầu nghe tiếng đào đất.

Và một giọng nói khàn đặc thì thầm ngay dưới chân tôi:

“Đến lượt mày rồi, Quân.”

Nghe audio Oneshot kinh dị "Cái đầu trong bụi tre đầu làng" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Cái đầu trong bụi tre đầu làng" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !