Giữa ranh giới sinh tử

Giữa ranh giới sinh tử

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 15

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Giữa ranh giới sinh tử

Đánh giá post

Tôi đã luôn tự tin rằng mình là kẻ sống bằng logic, không dễ bị lay chuyển bởi những điều vô hình.

Tên tôi là Khải, hai mươi chín tuổi, kỹ sư công trình. Tôi không tin vào chuyện linh hồn rời khỏi xác, càng không tin những câu chuyện “chết đi sống lại” trên mạng. Cho đến đêm tôi ký vào tờ giấy đồng ý tham gia một thử nghiệm mang tên rất kêu: Trải nghiệm cận tử có kiểm soát.

Tôi tham gia vì tiền. Và vì tò mò.

Dự án đó do một phòng khám tư nhân tài trợ, đứng đầu là bác sĩ Phan – người đàn ông ngoài bốn mươi, nói chuyện nhỏ nhẹ nhưng ánh mắt luôn như đang cân đo thứ gì đó phía sau tròng kính. Ông ta giải thích rằng họ sẽ đưa cơ thể tôi vào trạng thái “giả chết” trong vài phút bằng thuốc gây mê đặc biệt và kỹ thuật làm chậm nhịp tim. Mục tiêu là ghi nhận hoạt động não bộ khi tiệm cận ranh giới sinh tử.

“Anh sẽ không chết,” ông ta nói. “Chúng tôi kiểm soát được mọi chỉ số.”

Tôi hỏi: “Nếu tôi thấy thứ gì đó thì sao?”

Ông ta mỉm cười. “Chỉ là ảo giác của não.”

Tôi đã tin.

Đêm tiến hành thử nghiệm, tôi được đặt nằm trong một căn phòng trắng toát, máy móc bao quanh. Vợ tôi – Hạnh – đứng ngoài cửa kính, cố cười để trấn an tôi. Cô ấy khi đó đang bước sang tháng thứ ba của thai kỳ, bụng còn chưa lộ rõ nhưng ánh mắt đã đầy lo lắng.

Tôi nhớ mình đã giơ tay ra hiệu “Anh ổn”, dù trong lòng hơi run.

Thuốc được tiêm vào tĩnh mạch.

Lạnh.

Cảm giác lạnh lan từ cánh tay lên vai, rồi xuống ngực. Tiếng máy monitor bên tai đều đều. Tôi nghe bác sĩ Phan nói gì đó, giọng ông ta xa dần, như thể tôi đang chìm xuống một bể nước sâu.

Nhịp tim tôi chậm lại.

Chậm.

Chậm nữa.

Rồi—

Rồi một âm thanh “bíp” kéo dài vang lên, thẳng tắp và lạnh lẽo như cắt đôi không khí.

Xem Thêm:  Bóng ma trên ngọn cây

Âm thanh thẳng, không đứt quãng.

Tôi nghĩ: À, đây là khoảnh khắc họ gọi là “đường thẳng”.

Nhưng tôi không tối đi.

Tôi vẫn nghe được.

Tôi vẫn nghĩ được.

Tôi mở mắt.

Và tôi đang đứng.

Tôi đứng ngay bên cạnh chiếc giường nơi cơ thể mình nằm bất động. Da tái nhợt, môi tím lại. Hạnh ở ngoài cửa kính bỗng hét lên. Tôi quay lại nhìn cô ấy, định gọi, nhưng cổ họng tôi không phát ra tiếng.

Tôi nhìn xuống tay mình.

Trong suốt.

Không hoàn toàn, nhưng như có một lớp sương mỏng phủ lên.

“Ảo giác,” tôi tự nhủ. “Não đang chơi trò.”

Tôi thử bước.

Tôi không chạm đất.

Tôi lướt.

Cánh cửa kính không hề mở, nhưng tôi xuyên qua nó như đi qua màn khói. Hạnh đang khóc, hai tay đập vào cửa. Tôi đứng ngay trước mặt cô ấy, chỉ cách một bước chân.

Cô ấy không nhìn thấy tôi.

Tôi quay lại phòng.

Bác sĩ Phan và hai y tá đang làm hồi sức. Sốc điện. Ép tim. Tiếng máy móc hỗn loạn.

Tôi nhìn chính mình bị giật lên theo từng cú sốc.

Ngay sau đó, tôi bắt đầu nghe thấy một giọng nói – không rõ phát ra từ đâu, chỉ biết nó ở rất gần.

“Đừng nhìn lâu quá.”

Giọng nói không phát ra từ ai trong phòng.

Nó ở ngay sau lưng tôi.

Tôi quay lại.

Hành lang bệnh viện kéo dài vô tận, đèn huỳnh quang nhấp nháy. Ở cuối hành lang là một cánh cửa đen kịt, không biển hiệu. Trước cửa, có một người đàn ông đứng quay lưng về phía tôi.

Ông ta mặc áo bệnh nhân cũ kỹ, chân trần.

“Đừng nhìn lâu quá,” ông ta lặp lại.

“Tôi… tôi đang mơ,” tôi nói.

“Không,” ông ta đáp. “Anh đang ở chỗ giữa.”

“Giữa cái gì?”

“Giữa việc quay lại… và ở lại.”

Tôi cảm thấy một lực kéo từ phía sau – nơi phòng hồi sức đang diễn ra. Nhưng đồng thời, từ cánh cửa đen kia cũng tỏa ra một sức hút khác, âm ấm, mời gọi.

Xem Thêm:  Gương chiếu hậu

“Tôi phải về,” tôi nói. “Vợ tôi… con tôi…”

Người đàn ông bật cười khẽ.

“Anh nghĩ ai cũng được chọn sao?”

Ông ta quay mặt lại.

Và tôi nhận ra khuôn mặt đó.

Là tôi.

Nhưng già hơn, hốc hác hơn, mắt sâu và đen như hai hố rỗng.

“Anh là—?”

“Phiên bản đã ở lại,” hắn đáp. “Mỗi người đến đây đều để lại một bản sao. Một cái bóng. Nếu anh quay lại… tôi sẽ tiếp tục chờ.”

Tôi lùi lại.

Hành lang bắt đầu méo mó, như thể đang bị kéo giãn. Từ các cánh cửa hai bên, những cánh tay tái nhợt thò ra, bám vào không khí.

“Tại sao?” tôi hét.

“Vì có chỗ cần lấp đầy.”

Một tiếng “bíp” đột ngột vang lên phía sau tôi, gấp gáp.

Tôi quay lại.

Cơ thể tôi trên giường bật mạnh, rồi rơi xuống.

Tôi cảm nhận lực kéo mạnh hơn.

Nhưng khi tôi chuẩn bị lao về phía nó, một bàn tay lạnh ngắt túm lấy cổ tay tôi.

Phiên bản kia.

“Ở lại,” hắn thì thầm. “Ở lại thay tôi.”

Tôi giằng ra, nhưng tay hắn như sắt.

“Tôi có gia đình!” tôi gào lên.

“Và tôi đã từng có.”

Cánh cửa đen phía sau hắn bật mở.

Bên trong không phải bóng tối.

Mà là một căn phòng trắng khác.

Trên giường, một người đàn ông khác đang nằm – bất động. Xung quanh là bác sĩ, tiếng khóc, tiếng máy.

Mọi thứ trước mắt lặp lại chính xác như những gì tôi vừa trải qua, như thể thời gian bị bẻ cong và phát lại.

“Chu kỳ,” hắn nói. “Không ai thực sự quay lại nguyên vẹn.”

Tôi thấy hoảng loạn dâng lên. Nếu tôi quay về… thứ gì sẽ quay cùng tôi?

Tiếng “bíp” bỗng dồn dập, chói gắt, hỗn loạn đến mức khiến tim tôi như muốn nổ tung trong lồng ngực.

“Chúng tôi mất anh ấy rồi!” ai đó hét.

Một cú sốc điện nữa.

Tôi nhìn Hạnh gục xuống sàn.

Xem Thêm:  Đừng về nhà

Tôi không suy nghĩ nữa.

Tôi lao thẳng về phía cơ thể mình.

Cảm giác như rơi từ tầng cao xuống vực sâu. Ánh sáng trắng lóa. Đau. Đau đến mức tôi tưởng ngực mình nổ tung.

Rồi—

Tôi hít vào.

Không khí tràn vào phổi như lửa.

Tiếng người reo lên.

“Có nhịp lại rồi!”

Tôi mở mắt.

Trần phòng trắng toát.

Hạnh lao đến, nắm tay tôi, khóc nức nở.

Tôi còn sống.

Mọi thứ kết thúc ở đó… đáng lẽ phải vậy.

Tôi xuất viện sau ba ngày.

Bác sĩ Phan nói thử nghiệm thành công ngoài mong đợi. Ông ta hỏi tôi có “nhìn thấy gì” không. Tôi lắc đầu.

Tôi không kể.

Tôi không muốn ai biết rằng ở đâu đó có một phiên bản của tôi đang chờ.

Đêm đầu tiên về nhà, tôi không ngủ được.

Khoảng 3 giờ 17 phút sáng, tôi nghe thấy tiếng bước chân trong phòng khách.

Tôi nghĩ là Hạnh, nhưng cô ấy đang nằm cạnh tôi, thở đều.

Tiếng bước chân dừng trước cửa phòng ngủ.

Tay nắm cửa khẽ xoay.

Tôi cứng người.

Cửa mở ra một khe nhỏ.

Bóng tối tràn vào.

Và trong bóng tối đó, tôi thấy một dáng người quen thuộc đứng lặng.

Giống tôi.

Nhưng ướt sũng, như vừa bước ra từ một nơi không có không khí.

Hắn không vào.

Chỉ đứng đó.

Nhìn tôi.

Rồi môi hắn cong lên, rất chậm.

Tôi cảm nhận nhịp tim mình đập mạnh.

Một nhịp.

Hai nhịp.

Rồi—

Tôi nghe thêm một nhịp nữa.

Không phải từ ngực tôi.

Mà từ phía cửa.

Bíp.

Một âm thanh kéo dài vang lên trong đầu tôi, quen thuộc đến rợn người.

Hắn thì thầm, dù môi không hề cử động:

“Anh đã quay lại… nhưng không phải một mình.”

Tôi muốn hét, nhưng cổ họng nghẹn cứng.

Hạnh trở mình, khẽ gọi tên tôi.

Khi tôi chớp mắt, cánh cửa đã đóng.

Phòng ngủ lại tối đen.

Chỉ còn tiếng tim đập.

Hai nhịp.

Không bao giờ hòa làm một.

Và tôi biết—

Thử nghiệm chưa kết thúc.

Nó chỉ mới bắt đầu.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Giữa ranh giới sinh tử" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Giữa ranh giới sinh tử" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !