Vách tường nhà bên

Vách tường nhà bên

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 12

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Vách tường nhà bên

Đánh giá post

Đêm đó tôi không bật đèn. Tôi ngồi trong bóng tối, lưng tựa vào bức tường chung giữa hai căn nhà, cảm nhận hơi lạnh thấm qua áo như một thứ ẩm mốc đang len vào da thịt. Căn phòng hoàn toàn không có gió, vậy mà rèm cửa vẫn lay động rất khẽ, giống như có ai đó vừa lướt ngang qua sau lưng tôi. Kim đồng hồ chỉ 2 giờ sáng. Tôi nghe rõ từng nhịp tích tắc, đều đặn và vô cảm.

Đúng lúc kim phút chạm vào con số 12, tiếng gõ vang lên. Không mạnh, không dồn dập, chỉ ba tiếng khô khốc, vừa đủ để khiến lồng ngực tôi thắt lại.

Tôi không đáp. Tôi chỉ ngồi yên, nhưng tiếng gõ không dừng ở một chỗ. Nó bắt đầu di chuyển, chậm rãi bò dọc theo bức tường như có ai đó đang dùng đầu ngón tay lần tìm một khe hở.

Từ phía đầu giường, nó trượt qua tủ quần áo, rồi dừng ngay phía sau lưng tôi. Tôi đặt bàn tay lên tường. Lạnh. Ẩm. Nhưng dưới lớp vữa cứng ấy, tôi cảm nhận được một nhịp rung rất khẽ, không giống tiếng gõ mà giống như một hơi thở bị kìm nén.

Tôi áp tai vào tường. Ban đầu chỉ là tiếng máu chảy trong tai mình, sau đó, từ rất sâu trong lớp xi măng dày đặc ấy, một giọng nói vang lên, mơ hồ như vọng qua nước.

Nó gọi tên tôi. Không phải từ bên ngoài, mà từ trong bức tường, như thể ai đó đang mắc kẹt giữa hai lớp vật chất và cố trườn qua để chạm đến tôi. Giọng nói đó giống tôi đến rợn người, chỉ khác ở chỗ nó khàn hơn, rỗng hơn, như phát ra từ một cái lồng ngực đã lâu không còn không khí.

Xem Thêm:  CA TRỰC CUỐI CÙNG Ở TẦNG 7

Tôi đứng dậy mà không nhận ra mình đã làm thế từ lúc nào. Căn phòng dường như thu hẹp lại, trần nhà thấp xuống, không khí trở nên đặc quánh khiến tôi khó thở.

Khi tôi lùi lại một bước, lưng tôi va vào thứ gì đó. Không phải tường, không phải đồ đạc, mà là một bề mặt ấm và mềm, giống như lồng ngực của một người đang đứng sát phía sau. Tôi không dám quay đầu. Hơi thở lạnh phả lên gáy tôi, chậm rãi và kiên nhẫn. Giọng nói ấy lại vang lên, lần này ở ngay sát tai tôi, thì thầm rằng đừng quay lại.

Tôi vẫn quay lại.

Phía sau không có ai, nhưng bức tường trước mặt tôi đã thay đổi. Lớp sơn bong tróc từng mảng, lộ ra lớp xi măng xám đục bên dưới, và ở giữa bức tường, ngay tầm mắt tôi, có một vệt lõm hình người, như thể ai đó từng bị ép chặt vào đó rất lâu, lâu đến mức cơ thể in hằn lên bề mặt.

Tôi đưa tay chạm vào. Lớp vữa mềm đi dưới đầu ngón tay tôi, không phải cứng như vật liệu xây dựng mà giống như đất ẩm sau mưa. Khi ngón tay tôi lún sâu hơn, tôi cảm nhận được thứ gì đó co giật bên dưới, giống da thịt.

Tôi giật tay ra, nhưng những đường nứt đã bắt đầu lan ra từ vệt lõm ấy, tỏa đi như mạng nhện. Tiếng cào vang lên từ bên trong tường, kéo dài và lạnh lẽo, kèm theo tiếng thở gấp và tiếng ai đó cố phát ra âm thanh khi miệng đầy bụi vữa. Một mảng tường rơi xuống, để lộ phía sau không phải khoảng trống mà là một lớp bóng tối đặc quánh đến mức ánh đèn đường hắt vào cũng bị nuốt mất.

Xem Thêm:  Nghi lễ đoạt hồn

Từ trong bóng tối ấy, một bàn tay thò ra, gầy guộc, đầu ngón tay trầy xước, quờ quạng trong không khí như kẻ chết đuối tìm mặt nước.

Tôi lùi lại nhưng căn phòng dường như kéo dài ra vô tận. Cửa sổ méo mó, trần nhà nghiêng đi, mọi thứ quanh tôi biến dạng như một giấc mơ đang mục rữa. Và rồi ký ức ập về, lạnh buốt như nước đá đổ thẳng vào đầu. Không hề có căn nhà nào bên cạnh. Cuối hẻm chỉ là một bức tường cụt. Tôi đã từng được nói điều đó.

Vậy người đàn ông tôi vẫn gọi là ông Lâm là ai? Những lần tôi thấy ông đứng trước cửa, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi dưới ánh đèn vàng nhạt, những tiếng gõ tôi nghe mỗi đêm… tôi đã gõ vào cái gì?

Bàn tay từ trong bóng tối túm lấy cổ tay tôi. Cảm giác lạnh buốt xuyên thẳng vào xương. Nó không kéo tôi vào bên trong mà kéo tôi về phía nó, về phía vệt lõm hình người đang mở rộng như một cái miệng.

Lớp tường mềm ra như bùn lầy, chân tôi lún xuống, và tôi nhìn thấy chính mình đứng ở phía bên kia, trong bóng tối, với khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt sâu hoắm. Phiên bản đó mỉm cười, môi nứt nẻ, giọng nói vang lên không cần mở miệng, rằng tôi đã gõ lại trước, và giờ đến lượt tôi ở đây.

Xem Thêm:  Búp bê không bóng

Khi lớp vữa lạnh dần nuốt lấy lưng tôi, tôi hiểu rằng thứ ở bên kia không cần một căn nhà. Nó chỉ cần một bức tường và một kẻ đủ tò mò để trả lời tiếng gõ. Sáng hôm sau, người ta thấy tôi đứng trước bức tường cuối hẻm, trán áp vào đó, hai tay đặt lên mặt xi măng, mắt mở to nhưng trống rỗng. Họ nói tôi bị rối loạn tâm thần, rằng tôi đã tưởng tượng ra mọi thứ.

Nhưng đêm xuống, đúng 2 giờ sáng, nếu ai đó đủ liều lĩnh đứng ở cuối hẻm và đặt tai lên bức tường ấy, họ sẽ nghe thấy ba tiếng gõ khô khốc vọng ra từ bên trong, và sau đó là một giọng nói rất quen, rất gần, thì thầm đừng bao giờ gõ lại.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Vách tường nhà bên" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Vách tường nhà bên" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !