Ngôi nhà hoang bên hàng rào

Ngôi nhà hoang bên hàng rào

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 19

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Ngôi nhà hoang bên hàng rào

Đánh giá post

Tôi chưa từng nghĩ thứ khiến mình mất ngủ suốt ba tháng qua lại chỉ cách phòng ngủ chưa đầy mười mét.

Ngôi nhà đó nằm ngay bên cạnh nhà tôi. Chung một hàng rào lưới B40 cũ kỹ, dây leo chằng chịt, chỉ cần với tay là có thể chạm sang ban công bên kia.

Nó bị bỏ hoang từ khi tôi còn học cấp hai.

Tôi tên Phong, hai mươi chín tuổi, làm thiết kế tự do nên thường thức khuya. Ba mẹ tôi chuyển về quê ở, để lại căn nhà này cho tôi trông coi. Khu phố không phải quá hẻo lánh, nhưng từ ngày ngôi nhà bên cạnh bị niêm phong, không ai dám mua lại. Người ta đồn chủ nhà – một gia đình ba người – chết trong một vụ tự tử tập thể. Cũng có người bảo đó không phải tự tử.

Tôi không tin mấy lời đồn.

Cho đến đêm tôi nhìn thấy ánh đèn bật lên trong căn nhà đó.

Lần đầu tiên là vào khoảng gần một giờ sáng. Tôi đang ngồi chỉnh bản vẽ thì ánh sáng vàng hắt qua rèm cửa phòng tôi.

Ban đầu tôi nghĩ đèn đường.

Nhưng ánh đèn đó chập chờn, như bóng người đi qua đi lại.

Tôi kéo rèm ra.

Căn nhà bên cạnh – vốn tối đen suốt hơn mười năm – đang sáng đèn phòng khách.

Tôi nhìn chằm chằm vài giây.

Rồi ánh đèn tắt phụt.

Bóng tối ập xuống đặc quánh, như thể ánh sáng khi nãy chưa từng tồn tại.

Tôi đứng đó rất lâu, tự trấn an rằng chắc mình hoa mắt vì nhìn màn hình quá lâu.

Nhưng đêm hôm sau, ánh đèn lại bật lên.

Lần này tôi nhìn thấy rõ hơn.

Trong phòng khách có một bóng người đứng quay lưng về phía cửa sổ.

Không cử động.

Chỉ đứng yên.

Tôi gọi điện cho Tuấn – bạn thân tôi, làm bên điện lực.

“Có khi nào nhà đó vẫn còn điện không?” tôi hỏi.

Tuấn cười: “Cắt từ đời nào rồi ông nội. Hóa đơn điện mười năm không phát sinh đồng nào.”

Tôi không kể cho nó chuyện bóng người.

Hai tuần sau, tôi bắt đầu nghe thấy tiếng động.

Xem Thêm:  Búp bê gọi hồn

Đó không phải âm thanh của chuột chạy hay gió lùa qua khe cửa.

Là tiếng kéo ghế.

Két…

Két…

Chậm rãi, nặng nề, như ai đó đang kéo một chiếc ghế gỗ trên nền gạch.

Tiếng đó phát ra từ sát bức tường phòng ngủ tôi – bức tường chung với nhà bên.

Tôi áp tai vào tường.

Im lặng.

Rồi đúng lúc tôi quay đi —

KÉT…

Lần này rõ hơn.

Tôi đập tay vào tường.

“Có ai không?”

Không tiếng trả lời.

Chỉ có tiếng thở.

Rất khẽ.

Như ai đó đứng sát phía bên kia.

Tôi bắt đầu chú ý nhiều hơn đến ngôi nhà.

Ban ngày nó vẫn bình thường – cửa sắt gỉ sét, cỏ mọc cao đến đầu gối, cửa kính vỡ vài ô. Không dấu hiệu ai sinh sống.

Nhưng cứ sau 12 giờ đêm, ánh đèn phòng khách lại bật.

Và bóng người vẫn đứng đó.

Tôi cố nhìn rõ mặt, nhưng mỗi lần tôi tập trung, bóng đó lại xoay lưng đi chỗ khác.

Như thể nó biết tôi đang nhìn.

Một tối, tôi quyết định trèo lên sân thượng.

Từ đó có thể nhìn thẳng vào cửa sổ tầng hai nhà bên.

Tôi mang theo đèn pin.

Gió thổi mạnh, dây điện kêu vo ve.

1h03 sáng.

Đèn phòng khách bật.

Nhưng lần này, không chỉ một bóng người.

Có hai.

Một người lớn.

Một đứa trẻ.

Đứa trẻ đứng sát cửa sổ tầng hai.

Nó ngẩng đầu lên.

Và nhìn thẳng vào tôi.

Tôi thề rằng khoảng cách đó không thể thấy rõ mặt.

Dù không thấy rõ khuôn mặt, tôi vẫn cảm nhận rõ ràng rằng nó đang dõi theo mình.

Tôi lùi lại một bước.

Chân vấp vào mép tường.

Khi tôi giữ được thăng bằng và nhìn lại —

Cửa sổ tầng hai đã mở.

Trước đó nó đóng kín.

Và đứa trẻ… không còn trong phòng.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân trên sân thượng nhà bên.

Chậm.

Nặng.

Tiến dần về phía bức tường ngăn cách giữa hai nhà.

Sáng hôm sau tôi tìm gặp bác Tư – người sống ở đây lâu nhất khu.

Bác nhìn sang căn nhà bên cạnh rất lâu trước khi nói.

“Nhà đó không nên nhìn lâu quá.”

Xem Thêm:  Khế ước ma quỷ

“Tại sao ạ?”

“Con bé nhà đó chết trước. Người ta nói nó hay đứng nhìn qua cửa sổ nhà khác.”

“Rồi sao nữa?”

“Rồi một ngày, người ta thấy cả nhà treo cổ trong phòng khách.”

Tôi nuốt khan.

“Có ai từng vào lại không bác?”

“Có chứ. Hai người môi giới. Một người phát điên. Một người tự tử.”

Tối hôm đó, tôi quyết định thử một chuyện ngu ngốc.

Tôi đặt một chiếc gương lớn sát cửa sổ phòng mình, hướng sang nhà bên.

Nếu có gì xuất hiện, tôi sẽ không nhìn trực tiếp – chỉ nhìn qua gương.

1h.

Đèn bật.

Tôi đứng sau gương.

Trong phản chiếu, phòng khách nhà bên sáng mờ.

Bóng người đứng đó.

Rồi từ từ…

Nó quay mặt lại.

Tôi không nhìn trực tiếp.

Chỉ nhìn qua gương.

Khuôn mặt đó không có mắt.

Chỉ là hai hốc đen sâu hoắm.

Hàm nó kéo dài dị dạng, nứt toác thành một nụ cười ngoác đến tận mang tai.

Nó đưa tay lên.

Chỉ về phía tôi.

Không — không phải tôi.

Mà là phía sau tôi.

Tôi cứng người.

Trong gương, phía sau lưng tôi…

Có một đứa trẻ đứng trong phòng tôi.

Tóc ướt.

Cổ nghiêng sang một bên.

Đôi chân không chạm đất.

Tôi quay phắt lại.

Phòng tôi trống rỗng.

Khi tôi nhìn lại gương —

Nó đã sát ngay sau lưng tôi.

Tôi không nhớ mình ngất bao lâu.

Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy dưới sàn, gương vỡ tung.

Nhưng điều thực sự khiến sống lưng tôi tê cứng lại là…

Cửa sổ phòng tôi đang mở.

Và trên sàn có những dấu chân ướt.

Nhỏ.

Giống dấu chân trẻ con.

Dẫn từ cửa sổ…

Vào sâu trong nhà tôi.

Tôi không ngủ nữa.

Tôi chuyển xuống phòng khách, bật đèn suốt đêm.

Nhưng ánh đèn nhà bên vẫn bật đúng giờ.

Tiếng kéo ghế vẫn vang lên.

Và mỗi sáng, tôi lại thấy những dấu hiệu nhỏ trong nhà mình: cửa tủ hé mở, ghế xê dịch, bức ảnh gia đình tôi bị úp mặt xuống.

Đêm thứ chín kể từ khi tôi thấy đứa trẻ trong gương, tôi nghe tiếng gõ cửa.

Không phải từ tường.

Mà từ cửa chính nhà tôi.

Cộc.

Cộc.

Xem Thêm:  Vong nhi

Cộc.

Ba tiếng.

Tôi không mở.

Tiếng gõ dừng lại.

Rồi tôi nghe tiếng thì thầm qua khe cửa.

“Anh ơi… cho em vào…”

Giọng con nít.

Rất nhỏ.

Rất gần.

Tôi bịt tai.

Tiếng thì thầm chuyển thành tiếng cười.

Khúc khích.

Rồi im bặt.

Sáng hôm sau, tôi thấy cửa chính nhà mình mở hé.

Chốt khóa bị bật.

Tôi quyết định bán nhà.

Tôi chẳng còn bận tâm căn nhà đó bán được bao nhiêu tiền nữa.

Nhưng trước khi dọn đi, tôi muốn nhìn căn nhà bên cạnh lần cuối.

Ban ngày.

Tôi trèo qua hàng rào.

Cửa sắt không khóa.

Bên trong phủ đầy bụi.

Nhưng có một điều khiến tôi đứng chết lặng.

Ngay chính giữa phòng khách, lặng lẽ và trơ trọi, đặt một chiếc ghế gỗ cũ kỹ.

Dưới chân ghế là vết hằn tròn trên trần nhà.

Như từng có dây thừng treo xuống.

Và đối diện ghế —

Là một chiếc gương lớn.

Hướng thẳng sang cửa sổ nhà tôi.

Tôi chậm rãi bước lại gần.

Trong gương phản chiếu phòng khách trống rỗng.

Nhưng phía sau tôi…

Là phòng ngủ nhà tôi.

Rõ ràng.

Như thể bức tường giữa hai căn nhà không tồn tại.

Tôi thấy mình.

Đang đứng trong phòng ngủ.

Nhìn ra cửa sổ.

Nhưng tôi đang ở đây.

Trong nhà bên cạnh.

“Không…” tôi lùi lại.

Phiên bản “tôi” trong gương từ từ quay đầu.

Mỉm cười.

Rồi đưa tay lên.

Gõ vào mặt gương từ phía bên kia.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Ba tiếng.

Đúng như tiếng gõ cửa tối qua.

Tôi quay người bỏ chạy.

Nhưng cửa sắt đã đóng.

Phòng khách tối sầm lại.

Tôi nghe tiếng kéo ghế.

Két…

Ngay phía sau lưng.

Một bàn tay nhỏ nắm lấy tay tôi.

Lạnh buốt.

“Anh ở lại chơi với em đi.”

Tôi hét lên.

Sáng hôm sau, người ta thấy cửa nhà tôi mở toang.

Không có dấu hiệu đột nhập.

Không có dấu hiệu đánh nhau.

Chỉ có một căn nhà trống.

Còn căn nhà bên cạnh…

Đèn phòng khách vẫn bật.

Trong gương lớn giữa phòng, có hai bóng người đứng cạnh nhau.

Một người lớn.

Một đứa trẻ.

Và cả hai…

Đang nhìn sang ngôi nhà đối diện.

Chờ một ánh đèn bật lên.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Ngôi nhà hoang bên hàng rào" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Ngôi nhà hoang bên hàng rào" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !