Tầng bốn không có ca trực

Tầng Bốn không có ca trực

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 15

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Tầng Bốn không có ca trực

Đánh giá post

Tôi nhận quyết định chuyển lên khoa Hồi sức tích cực vào một buổi chiều mưa lất phất. Bệnh viện tỉnh không lớn, nhưng khu nhà B – nơi tôi sắp trực đêm – lại là tòa nhà mới nhất, xây trên nền khu cũ từng bị cháy cách đây bảy năm. Người ta bảo vụ cháy khi đó làm chết bốn bệnh nhân và một điều dưỡng trực đêm. Hồ sơ ghi là chập điện.

Tôi chưa từng đặt niềm tin vào những điều siêu nhiên hay lời đồn đại về ma quỷ. Tôi khi ấy chỉ là một bác sĩ nội trú năm thứ hai, còn non kinh nghiệm nhưng đầy tự tin vào y học. Tôi tin vào bệnh lý, vào số liệu, vào những gì đo được bằng máy móc.

Nhưng ngay tối đầu tiên lên tầng bốn, điều dưỡng trưởng Hạnh đã đưa cho tôi một tờ giấy A4 gấp làm đôi.

“Bác sĩ đọc đi,” chị nói. “Nhớ kỹ. Ở đây… đêm khác ban ngày.”

Chị Hạnh ngoài bốn mươi, tóc búi gọn, ánh mắt lúc nào cũng như thiếu ngủ. Tôi mở tờ giấy ra. Bên trong là những dòng chữ đánh máy:

– Sau 23h không vào phòng 407.
– Nếu nghe ai đó gọi tên mình từ phòng 407, đừng trả lời.
– Không chạm vào bệnh nhân giường số 3 phòng 402 sau 1h sáng.
– Nếu máy monitor phòng 404 báo động nhưng chỉ số vẫn bình thường, hãy rời khỏi phòng ngay.
– Không nhìn vào gương cuối hành lang sau 2h sáng.
– Nếu thấy vòng tay bệnh nhân màu đen, báo ngay cho điều dưỡng trưởng.

Tôi bật cười. “Chị in mấy cái này để hù bác sĩ mới hả?”

Chị không cười. “Cứ làm theo là được.”

Đêm đầu tiên trôi qua tương đối yên ả. Mùi thuốc sát trùng, tiếng máy thở đều đặn, ánh đèn huỳnh quang vàng nhạt khiến hành lang dài như không có điểm kết thúc. Tôi quen với âm thanh monitor – tiếng bíp đều đặn như nhịp tim của cả tầng lầu.

Xem Thêm:  Nấm mồ sau vườn

Khoảng 0h30, khi tôi đang ghi bệnh án ở phòng trực, tôi nghe tiếng gõ cửa.

Ba tiếng. Nhẹ nhưng rõ ràng.

Tôi nhìn lên bảng phòng. Hướng đó là phòng 407.

Phòng này trống.

Ít nhất theo hồ sơ là vậy.

Tôi bước ra hành lang. Cửa 407 đóng kín. Không ánh đèn bên trong. Tôi vừa quay đi thì nghe thấy tiếng gọi rất khẽ, như ai đó ghé sát tai mình.

“Bác sĩ Khánh…”

Tôi đông cứng người.

Giọng nói không phát ra từ phía trước. Nó như đến từ ngay phía sau gáy tôi.

Tôi không trả lời.

Tim tôi dội liên hồi, mạnh đến mức từng nhịp đập như va vào lồng ngực, vang lên rõ ràng trong tai. Hành lang vẫn trống. Tiếng gọi lặp lại lần nữa, rõ hơn, kéo dài hơn.

“Khánh…”

Tôi quay phắt lại.

Cửa phòng 407 đang hé mở.

Tôi chắc chắn khi nãy nó đóng.

Từ bên trong vang ra tiếng monitor bíp đều.

Có bệnh nhân ở đó sao?

Tôi tiến lại gần, bàn tay đặt lên tay nắm cửa. Lạnh buốt.

Nhưng trước khi đẩy cửa, tôi nhớ đến tờ giấy. Sau 23h không vào phòng 407.

Tôi rút tay lại.

Ngay lập tức, tiếng monitor dừng.

Hành lang chìm vào im lặng tuyệt đối.

Đêm đó, tôi không ngủ.

Ba hôm sau, điều dưỡng Minh trực chung với tôi. Cậu ta trẻ, mới ra trường, hay cười và không tin vào mấy điều luật kỳ quái đó.

“Em nghe nói phòng 407 không có trong sơ đồ gốc của tòa nhà đâu anh,” Minh nói khi chúng tôi kiểm tra phòng 404. “Sau vụ cháy người ta mới xây lại.”

“Đừng nói linh tinh trong ca trực,” tôi đáp.

1h17 sáng, monitor phòng 404 đột nhiên ré lên chói tai.

Chúng tôi chạy vào. Màn hình hiển thị nhịp tim ổn định, huyết áp bình thường. Không có lý do gì để báo động.

Xem Thêm:  Nhật ký của quỷ

“Chắc lỗi máy,” Minh lẩm bẩm rồi bước vào sâu hơn.

Tôi nhớ đến điều luật, nhưng chưa kịp nói thì cậu ta đã chạm vào màn hình.

Tiếng báo động dừng lại.

Căn phòng im phăng phắc.

Bệnh nhân nằm trên giường – một người đàn ông hôn mê ba ngày – đột nhiên mở mắt.

Không phải kiểu tỉnh dậy.

Mà là mở to, đột ngột, tròng trắng lộ rõ, không chớp.

Ánh mắt ông ta khóa chặt lấy Minh, không chớp, không rời, như muốn ghim cậu ấy xuống sàn.

Môi ông ta mấp máy, nhưng không phát ra âm thanh.

Minh lùi lại một bước.

Monitor chuyển thành một đường thẳng.

Một âm thanh kéo dài, buốt lạnh như xé toạc không khí, vang lên khiến sống lưng tôi tê dại.

Minh chết ba tiếng sau đó vì xuất huyết não cấp tính. Không tiền sử bệnh. Không dấu hiệu báo trước.

Tôi bắt đầu đọc lại tờ giấy mỗi đêm.

Một tuần sau, một bệnh nhân nữ được chuyển vào phòng 402, giường số 3. Tai nạn giao thông. Hôn mê sâu. Khi tôi kiểm tra cổ tay cô ấy, tôi thấy một chiếc vòng màu đen.

Không phải vòng định danh của bệnh viện.

Tôi gọi chị Hạnh.

Chị bước vào, nhìn cổ tay người phụ nữ, sắc mặt tái nhợt.

“Sau 1h sáng, đừng chạm vào cô ta,” chị nói.

“Tại sao?”

“Vì vòng đen là của người… đang chờ.”

“Chờ cái gì?”

Chị nhìn tôi rất lâu, rồi chỉ đáp: “Người thay thế.”

Đêm đó, 2h đúng, tất cả monitor trong khoa đồng loạt phát ra một âm thanh trầm thấp. Không phải tiếng báo động. Mà như tiếng thở dài tập thể.

Không khí nơi hành lang bỗng hạ xuống vài độ, cái lạnh len lỏi qua lớp áo blouse mỏng.

Cuối hành lang là chiếc gương lớn để nhân viên chỉnh lại đồng phục.

Tôi nhớ điều luật cuối cùng. Không nhìn vào gương sau 2h sáng.

Nhưng tôi đã nhìn.

Xem Thêm:  Đào mộ

Trong gương, hành lang phía sau tôi chật kín người.

Họ đứng im, chen chúc, mặc áo bệnh nhân, cổ tay đeo vòng đen.

Mắt mở trừng trừng.

Tất cả đều nhìn tôi.

Tôi quay phắt lại.

Hành lang trống rỗng.

Khi tôi nhìn lại vào gương, họ đã tiến gần hơn.

Sát ngay sau lưng tôi.

Tôi chạy.

Chạy về phòng trực.

Chị Hạnh đứng đó như thể đã đợi sẵn.

Trên bàn là một chiếc vòng tay màu đen.

“Đến lúc rồi,” chị nói.

“Cái gì đến lúc?”

“Minh chết rồi. Phòng 407 cần người mới.”

“Không có bệnh nhân nào ở đó cả!”

Chị nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.

“Phòng 407 không dành cho người bệnh. Nó dành cho người giữ cửa.”

Cửa phòng 407 từ từ mở ra.

Tiếng monitor đều đều vang lên, nhịp nhàng như một trái tim máy móc không biết mệt.

Và tôi nghe thấy giọng nói thì thầm quen thuộc.

“Khánh…”

Tôi nhìn xuống cổ tay mình.

Không biết từ bao giờ, da tôi đã lạnh toát.

Một chiếc vòng đen nằm gọn quanh cổ tay.

Sáng hôm sau, khoa Hồi sức hoạt động bình thường.

Có một bệnh nhân mới nằm phòng 407.

Nam. Hai mươi bảy tuổi. Bệnh nhân rơi vào trạng thái hôn mê sâu, nguyên nhân không thể xác định dù đã làm đủ xét nghiệm.

Monitor bên cạnh tôi kêu đều đặn.

Bíp.

Bíp.

Bíp.

Qua lớp kính mờ, tôi thấy một bác sĩ trẻ được phân công lên khoa. Cậu ta cầm trên tay một tờ giấy A4 gấp làm đôi, nét mặt hoang mang.

Chị Hạnh nói với cậu ta bằng giọng bình thản:

“Ở đây, đêm khác ban ngày.”

Tôi muốn đập vào cửa kính. Muốn nói cậu ta đừng bao giờ nhìn vào gương.

Dù bất cứ chuyện gì xảy ra, tuyệt đối đừng đáp lại tiếng gọi đó.

Nhưng tôi không thể cử động.

Tôi chỉ có thể nằm đó.

Mở mắt.

Và chờ người thay thế tiếp theo. |

Nghe audio Oneshot kinh dị "Tầng Bốn không có ca trực" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Tầng Bốn không có ca trực" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !