Tôi không bao giờ nghĩ có ngày mình phải chạy ra ga tàu lúc gần nửa đêm.
Cuộc gọi đến vào 9 giờ tối.
Giọng dì tôi run run:
“Ba con… chắc không qua khỏi. Nếu muốn gặp thì đi ngay.”
Tôi không kịp hỏi gì thêm.
Không kịp suy nghĩ.
Tôi chỉ biết mình phải đến đó.
Ngoài trời mưa lất phất. Những giọt nước mỏng như kim châm lên mặt khi tôi lao ra đường. Tôi siết chặt tay lái, nhấn ga mạnh hơn thường lệ như thể chỉ cần chậm một giây thôi là sẽ đánh mất điều gì đó không thể cứu vãn.
Trong đầu chỉ có một ý nghĩ: đừng trễ.
Ga tàu đêm vắng đến mức nghe rõ tiếng bước chân của chính mình.
Bảng điện tử trên cao nhấp nháy ánh sáng lạnh lẽo:
Tuyến S3 – 23:40
Chuyến cuối cùng trong ngày.
Tôi mua vé.
Người phụ nữ trong quầy không ngẩng lên nhìn tôi. Khi tôi cầm vé, tay cô ta lạnh đến bất thường.
“Chuyến này đông không chị?”
Cô ta khẽ lắc đầu.
“Gần như không có ai.”
Không hiểu sao câu trả lời đó khiến tim tôi chùng xuống.
Con tàu trượt vào sân ga mà không phát ra tiếng còi.
Nó đến như một cái bóng.
Cửa mở.
Không ai bước xuống.
Không một ai theo sau, không một bóng người chen lấn, chỉ mình tôi đặt chân lên bậc cửa toa tàu lạnh lẽo.
Bên trong toa sáng đèn, nhưng ánh sáng nhợt nhạt như phủ một lớp bụi mỏng. Dãy ghế dài nối nhau, trống trơn. Không hành khách. Không nhân viên.
Tôi chọn ghế cạnh cửa sổ.
Cửa đóng.
Tàu chuyển bánh.
Chỉ đến khi thành phố phía ngoài bắt đầu lùi dần, tôi mới nhận ra một điều kỳ lạ.
Không ai kiểm tra vé của tôi.
Không ai nhìn thấy tôi.
Ngoài cửa kính, ánh đèn thành phố loang dài thành những vệt mờ. Rồi dần dần, tất cả chìm vào bóng tối.
Tôi nhìn lên bảng hiển thị trong toa.
Điểm đến: BỆNH VIỆN TRUNG TÂM
Tôi khựng lại.
Tuyến S3 không đi qua bệnh viện.
Tôi đã đi tuyến này nhiều lần.
Nó dừng ở ga cuối, cách bệnh viện vài cây số.
Tôi đứng dậy, bước về phía cửa nối giữa các toa.
Khóa.
Kính cửa phản chiếu hình tôi.
Nhưng phía sau tôi… có một bóng người vừa lướt qua.
Tôi quay lại.
Không có ai.
Đèn trong toa chớp nhẹ.
Rồi tối sầm.
Chỉ còn ánh sáng mờ mờ từ bên ngoài hắt vào.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân.
Chậm.
Đều.
Rất gần.
Tiếng bước chân dừng lại phía sau ghế tôi.
Tôi không dám quay đầu.
“Con đến rồi à?”
Giọng nói ấy khiến ngực tôi nghẹn lại.
Đó là giọng của ba.
Tôi quay phắt lại.
Hàng ghế phía sau trống không.
Không một ai.
Tôi bắt đầu thở gấp.
“Tôi đang ở đâu?”
Câu hỏi bật ra trong khoang tàu rỗng.
Loa phát thanh bất ngờ vang lên, âm thanh rè rè như từ nơi rất xa:
“Chuyến tàu này chỉ có một hành khách.”
Tôi nhìn quanh.
“Vui lòng ngồi yên.”
Giọng nói phát ra từ loa phẳng lặng và khô khốc, đều đến mức nghe như chẳng thuộc về một con người.
“Chuyến tàu này không dừng lại… cho đến khi hành khách chấp nhận.”
Chấp nhận điều gì?
Tôi không hiểu.
Tôi nhìn vào cửa sổ.
Phản chiếu trong kính không còn giống tôi.
Khuôn mặt tái nhợt.
Một vệt máu khô kéo dài từ thái dương xuống má.
Tôi đưa tay lên sờ.
Da tôi vẫn nguyên vẹn.
Bên ngoài cửa sổ, bóng tối biến mất.
Thay vào đó là ánh đèn đỏ xanh chớp nháy.
Âm thanh còi xe cứu thương xé toạc màn đêm, kéo dài trong không khí như một lời báo tử không thể rút lại.
Tôi thấy một chiếc ô tô nát bét ở đường ngang.
Đầu xe móp méo, khói bốc lên nghi ngút.
Tôi thấy người ta kéo một thi thể ra khỏi ghế lái.
Khuôn mặt bê bết máu.
Mắt mở trừng trừng.
Giống hệt tôi.
Ký ức ập về như một cú va chạm.
Mưa.
Đèn cảnh báo nhấp nháy ở đoạn chắn tàu.
Tôi nhìn đồng hồ. 23:32.
Nếu dừng lại, tôi sẽ trễ chuyến tàu.
Tôi đạp ga.
Một ánh sáng trắng lao tới từ bên phải.
Tiếng kim loại vỡ vụn.
Rồi bóng tối.
Tôi chưa từng đến ga.
Tôi chưa từng mua vé.
Tôi đã chết trước khi bước lên chuyến tàu này.
Tàu giảm tốc.
Tiếng bánh sắt nghiến lên đường ray nghe như tiếng rên dài.
Hệ thống loa lại rè lên, âm thanh kim loại vang vọng khắp khoang tàu một lần nữa:
“Ga cuối.”
Cửa mở.
Không phải sân ga.
Là một hành lang trắng kéo dài vô tận.
Ở cuối hành lang ấy, có một người đàn ông.
Ba tôi.
Ông đứng đó, không bệnh tật, không đau đớn.
Chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
“Con đến trễ rồi.”
Giọng ông không trách móc.
Chỉ đầy mỏi mệt.
Tôi bước xuống tàu.
Mỗi bước chân nhẹ đến kỳ lạ.
Tôi quay lại.
Con tàu trống rỗng.
Những hàng ghế im lìm.
Chờ đợi.
“Chuyến tàu tiếp theo sắp đến.”
Giọng loa vang lên phía sau.
Tôi quay lại.
Một sân ga khác đã hiện ra.
Một người đàn ông trẻ đứng đó.
Quần áo ướt mưa.
Gương mặt hoảng loạn.
Anh ta nhìn con tàu đang dừng lại trước mặt.
“Đây là tuyến S3 đúng không?”
Tôi nhìn anh ta.
Nhìn chính mình của vài giờ trước.
Tôi hiểu rồi.
Chuyến tàu này không chở người sống.
Nó chở những kẻ chưa kịp tin rằng mình đã chết.
Tôi bước sang một bên.
Nhường lối.
Cửa tàu mở ra.
Anh ta bước lên.
Cửa khép lại.
Con tàu lặng lẽ rời ga.
Không còi.
Không tiếng ồn.
Chỉ còn tôi đứng lại trong ánh sáng trắng mờ nhạt.
Và ở đâu đó trong bóng tối,
một chuyến tàu khác
đang chuẩn bị khởi hành.










