Tôi không nhớ mình đã lái xe bao lâu trước khi nhìn thấy tấm biển đó.
KM 47.
Con số trắng trên nền xanh phản chiếu trong màn mưa lất phất. Tuyến cao tốc này tôi đi không dưới chục lần, nhưng tôi chưa từng thấy một trạm dừng chân ở đây.
Xăng sắp cạn. Đèn báo nhấp nháy đỏ từ mười phút trước.
Tôi không có lựa chọn.
Lối rẽ xuất hiện đột ngột. Một con đường nhỏ tách khỏi cao tốc, dẫn vào khoảng tối sâu hun hút giữa rừng cao su. Không có đèn đường. Không có xe khác.
Tôi nhìn gương chiếu hậu.
Cao tốc phía sau trống trơn.
Trạm dừng nằm lọt thỏm giữa khoảng đất trống.
Một cây xăng duy nhất. Một cửa hàng tiện lợi nhỏ. Bảng hiệu nhấp nháy ánh đèn trắng lạnh.
Không có nhân viên.
Không có xe.
Tôi tắt máy, bước xuống.
Không khí ở đây khác hẳn ngoài cao tốc. Nặng và ẩm. Gió gần như không thổi.
Tiếng cửa xe đóng lại vang lên quá lớn.
Tôi tự nhủ chỉ cần đổ xăng rồi đi ngay.
Trụ bơm vẫn sáng đèn, màn hình nhảy số đều đặn như chưa từng có điều gì bất thường xảy ra.
Màn hình điện tử sáng lên khi tôi nhấc vòi bơm.
Nhưng khi nhìn kỹ, tôi khựng lại.
Số km trên trụ bơm hiển thị: 47.
Số tiền: 47.000.
Số lít: 4.7.
Tôi lắc đầu.
Chắc chỉ là trùng hợp.
Tôi đẩy cửa bước vào cửa hàng tiện lợi để trả tiền.
Cửa tự mở.
Ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt phủ khắp không gian, nhưng không có lấy một bóng người.
Quầy thu ngân không có người.
Tủ lạnh chạy rè rè.
Tôi đặt tiền lên quầy.
“Có ai không?”
Không tiếng trả lời.
Chỉ có tiếng rè đều đều của bóng đèn huỳnh quang.
Tôi quay ra.
Và nhận ra cửa kính đã đóng lại.
Tôi kéo cửa.
Không mở.
Tôi đập mạnh.
Không có tiếng vọng.
Cảm giác như thế giới bên ngoài đã bị xóa sạch, chỉ còn lại khoảng tối vô tận bủa vây lấy nơi này.
Tôi nhìn qua lớp kính.
Cây xăng biến mất.
Bãi đất trống biến mất.
Chỉ còn bóng tối đặc quánh.
Tôi nuốt khan.
Điện thoại trong túi không có sóng.
0 vạch.
Tôi hít sâu.
Chỉ là sự cố. Bình tĩnh.
Có tiếng bước chân phía sau.
Rất nhẹ.
Tôi quay phắt lại.
Không có ai.
Nhưng một kệ hàng vừa đổ nghiêng.
Gói mì rơi xuống sàn.
Tôi cúi nhặt.
Trên bao bì in hạn sử dụng.
12/7/2016.
Tôi nhìn đồng hồ.
Hôm nay là 12/7.
Nhưng năm nay là 2026.
Tôi bắt đầu thấy lạnh.
Một chiếc radio cũ trên kệ bỗng tự bật.
Âm thanh nhiễu sóng xé tai.
Rồi một giọng nói vang lên.
“… xe mất lái tại km 47… tài xế tử vong tại chỗ…”
Tôi chết lặng.
Đó là bản tin giao thông.
Nhưng ngày phát sóng hiện trên màn hình radio:
12/7/2016.
“… nạn nhân là nam, 28 tuổi…”
Tôi 28 tuổi.
“… chiếc xe cháy hoàn toàn…”
Radio tắt phụt.
Tôi lùi lại.
Tim đập dồn dập.
Tôi chạy về phía cửa.
Lần này, cửa bật mở.
Không còn cửa hàng.
Không còn đèn.
Tôi đứng giữa cao tốc.
Xe tôi đậu giữa làn đường.
Đèn pha tắt.
Không có trạm dừng nào cả.
Không có lối rẽ.
Chỉ là dải phân cách và hàng cây đen ngòm.
Tôi nhìn đồng hồ.
02:47.
Tôi chưa từng dừng xe lúc 2 giờ 47.
Tôi nhớ rõ mình vào trạm lúc 1 giờ 30.
Gần một tiếng rưỡi đã biến mất.
Đèn pha phía xa bỗng lóe lên.
Một chiếc container lao tới.
Tôi vội vã mở cửa xe.
Không mở được.
Tay nắm như bị khóa cứng.
Container tiến lại gần.
Tôi đập kính.
Vô ích.
Đèn pha phủ trắng toàn bộ tầm nhìn.
Tôi nhắm mắt.
Tôi mở mắt.
Mùi khét lẹt.
Khói mù mịt.
Tiếng kim loại biến dạng.
Tôi đang đứng bên ngoài xe.
Chiếc xe của tôi bốc cháy giữa cao tốc.
Cảnh sát.
Xe cứu thương.
Người ta vây quanh.
Tôi chạy lại.
“Có ai trong đó không?!”
Không ai trả lời tôi.
Không ai nhìn tôi.
Họ kéo một thi thể cháy đen khỏi ghế lái.
Tôi thấy rõ gương mặt đó.
Dù biến dạng, tôi vẫn nhận ra.
Đó là tôi.
Có tiếng động cơ phía sau.
Tôi quay lại.
Con đường tách khỏi cao tốc lại xuất hiện.
Tấm biển xanh phản chiếu ánh lửa:
KM 47.
Trạm dừng sáng đèn trong đêm.
Cửa hàng tiện lợi mở cửa.
Chờ một chiếc xe khác rẽ vào.
Tôi hiểu rồi.
Nó không phải nơi để nghỉ.
Nó là nơi để những người chết vì tai nạn… dừng lại.
Và ở lại.
Bảng hiệu nhấp nháy lần cuối.
Tôi nghe tiếng xe từ xa.
Một chiếc sedan chậm lại vì đèn báo xăng.
Nó rẽ vào lối tối.
Tôi bước ra khỏi bóng đêm.
Đứng cạnh cây xăng.
Chờ người tiếp theo bước xuống xe.
Vì trạm dừng KM 47…
không bao giờ thiếu khách.










