“Cạc… cạc… cạc…”
Âm thanh khàn đặc xé toang màn đêm, vang dội giữa núi rừng hoang vu. Tiếng quạ kéo dài như oán trách, như nài nỉ, lại như lời nguyền rủa vọng về từ nơi không thuộc về nhân gian. Gió đêm rít qua những tán cây, luồn thẳng xuống sống lưng khiến tôi bất giác rùng mình, mồ hôi lạnh rịn ra nơi trán.
Khi tiếng quạ bỗng im bặt, cả không gian chìm vào tĩnh lặng. Nhưng đó không phải sự bình yên vốn có. Trong cái tĩnh lặng ấy là tiếng gió hú triền miên, tiếng sột soạt của cỏ dại, tiếng lạo xạo mơ hồ từ lòng đất… và cả hơi thở gấp gáp của chính tôi.
Lũ người bản địa thật quá đáng! Nào là “đi đường này chỉ hai tiếng là xuống đến chân núi”. Vậy mà bây giờ đã hơn mười giờ rưỡi đêm, tôi lê bước suốt hơn ba tiếng đồng hồ vẫn luẩn quẩn trên con đèo chết tiệt này.
Một luồng khí lạnh táp thẳng vào mặt kéo tôi về thực tại. Tôi đưa đèn pin quét một vòng. Ngoài màn đêm dày đặc và những mảng sáng nhòe nhoẹt do ánh đèn phản chiếu vào sương mù, chẳng có gì hiện hữu rõ ràng. Sương dày đến mức tôi phải căng mắt hết cỡ mới nhận ra được vật thể cách mình vài mét.
Hối hận.
Tôi đã lẩm bẩm từ đó không biết bao nhiêu lần kể từ lúc mặt trời lặn. Hối hận vì nhận nhiệm vụ lên cái nơi khỉ ho cò gáy này viết ký sự. Hối hận vì nhìn nhầm giờ tàu cuối – sáu giờ sáng thành sáu giờ tối – để rồi phải cuống cuồng xuống núi giữa đêm. Hối hận vì tiếc vài trăm nghìn không thuê người dẫn đường, để giờ tự biến mình thành kẻ lạc lối giữa mê cung sương mù.
“Cạc… cạc…”
Tôi giật mình, rọi đèn lên cành cây gần đó. Một con quạ đen sì đang nhìn chằm chằm xuống tôi bằng đôi mắt sáng quắc. Con vật đáng ghét này đã bám theo tôi suốt quãng đường, thỉnh thoảng lại cất tiếng kêu nghe gai cả người.
Nó muốn gì?
Dọa tôi à?
Nghĩ đến chuyện dọa ma, tôi chợt nhớ tới đám trẻ bản hôm trước. Tối ấy, chúng tụ tập quanh đống lửa, vừa nướng ếch vừa cười nói rộn ràng. Tôi tò mò lại gần hỏi chuyện, thế là một thằng bé lớn nhất trong nhóm vừa nhai nhồm nhoàm vừa kể bằng giọng thần bí:
“Trên núi này có ma nữ. Anh họ tao từng gặp. Cô ta đẹp lắm… tóc dài… mặc váy đỏ…”
Nó nói đến đó thì làm bộ rùng mình, khiến lũ nhỏ xung quanh tròn mắt nghe.
Tôi khi ấy chỉ cười lớn, còn mạnh miệng đùa rằng nếu gặp ma nữ, biết đâu cô ta lại chịu cho tôi phỏng vấn để viết bài.
Giờ nghĩ lại…
Nếu thật sự gặp thì sao?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, lưng tôi lập tức lạnh buốt. Tôi nuốt nước bọt, lia đèn khắp nơi, miệng lẩm bẩm cầu khấn loạn xạ dù trước đó còn vỗ ngực tin vào khoa học.
Tôi tự trấn an, hít sâu mấy hơi. Bầu trời trên đầu tối đen như một tấm màn khổng lồ bịt kín mọi lối thoát. Tôi cố tỏ ra gan dạ, bước tiếp, trong khi con quạ vẫn bay lượn phía trên như cái bóng.
“Không có gì phải sợ… không có gì phải sợ…” – tôi tự nhủ.
Bỗng—
“Cạch!”
Đèn pin rơi khỏi tay. Tôi sững người hơn một giây rồi vội cúi xuống nhặt lên, chiếu thẳng về phía trước.
Trong màn sương mờ đục, có một bóng người.
Tim tôi đập thình thịch. Có thể chỉ là ai đó cũng lạc đường như tôi? Tôi cố ép mình nghĩ theo hướng tích cực, dù trong đầu lại hiện lên mấy cảnh kinh dị từng xem.
Rồi một giọng nữ vang lên, mềm mại mà rõ ràng:
“Đừng chiếu thẳng đèn vào mặt ta. Chói lắm.”
Tôi thở phào như vừa được ân xá.
Thì ra là người.
Khi ánh đèn dịch sang chỗ khác, tôi nhìn rõ khuôn mặt cô gái ấy… và trong một khoảnh khắc, tôi quên cả thở.
Cô đẹp đến mức phi lý.
Mái tóc dài buông xuống vai, gương mặt trắng mịn dưới ánh sáng mờ ảo, chiếc váy đỏ nổi bật giữa đêm tối.
Chúng tôi đi cạnh nhau trên con đường mòn dài tưởng như vô tận. Tôi bắt chuyện, cô đáp lại bằng giọng dịu dàng. Cô nói tên mình là Cúc Tịnh Y.
Tôi nói đùa, cười nói không ngớt, quên cả sợ hãi ban đầu. Không khí dường như bớt âm u đi phần nào.
Cho đến khi tôi phát hiện ra…
Chúng tôi đã quay về lại đúng chỗ cũ.
Con quạ lại cất tiếng.
Tôi còn chưa kịp mở lời thì Tịnh Y khẽ hỏi:
“Ngươi có tin trên núi này có ma không?”
Tôi cười gượng, nhắc lại câu chuyện lũ trẻ kể – về ma nữ xinh đẹp, tóc dài, váy đỏ…
Nói đến đó, giọng tôi chợt nghẹn lại.
Cô gái trước mặt tôi—
Đẹp.
Tóc dài.
Váy đỏ.
Mặt tôi tái nhợt.
“Ngươi… là ma?”
Cô mỉm cười, bình thản đến lạ.
“Đúng vậy.”
Hai chân tôi như hóa đá.
“Nhưng ngươi cũng đâu phải người sống.”
Câu nói ấy khiến tôi sững sờ.
Cô vung tay. Sương mù trước mặt tản ra, để lộ vực sâu bên dưới.
Ở đó… có một thân người nằm bất động trên tảng đá. Ba lô, áo khoác xanh, đôi giày quen thuộc… và vệt máu khô nơi trán.
Đó là tôi.
Ký ức ập về như thước phim quay chậm. Trượt chân. Lăn xuống dốc. Mất thăng bằng. Rơi xuống vực.
Hóa ra…
Tôi đã chết từ lúc ấy.
Con quạ trên cành cây vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lùng. Giờ thì tôi hiểu rồi.
Hai ngày sau, người ta tìm thấy thi thể của nữ phóng viên xấu số dưới chân núi. Chiếc đèn pin được phát hiện cách đó một quãng xa, dựng ngay ngắn trên mặt đất, không hề có dấu vân tay nào khác.
Một thời gian sau, bên đống lửa quen thuộc, lũ trẻ lại xì xào kể chuyện.
Ông trưởng làng nói đã nghe thấy tiếng hai người phụ nữ trò chuyện trong đêm. Một người thở dài. Người kia cười khẽ:
“Chẳng phải trước kia ngươi nói gặp được ta, chết cũng không hối tiếc sao?”
Ở đâu đó trong màn đêm—
“Cạc… cạc… cạc…”
Tiếng quạ lại vang lên.
Và bóng tối khép lại.










