Làng Kỳ Lân vốn dĩ yên bình, chỉ có những cánh đồng xanh ngát, những ngôi nhà gỗ đơn sơ và cuộc sống giản dị của người dân nơi đây. Nhưng trong suốt nhiều năm, nơi đây lại chứa đựng một bí mật kinh hoàng mà không ai dám hé lộ.
Tất cả bắt đầu từ một nhóm bạn trẻ, những đứa trẻ tò mò và thích khám phá mọi điều kỳ lạ, nhưng không ai trong số chúng có thể tưởng tượng được rằng họ sẽ mở ra cánh cửa của một cơn ác mộng không thể thoát ra.
Tôi, An, cùng với ba người bạn thân nhất của mình là Hải, Lan và Quân, đều là những đứa trẻ lớn lên trong làng này. Chúng tôi đã chơi với nhau từ nhỏ và trải qua biết bao trò nghịch ngợm, nhưng có một trò chơi mà chúng tôi nghe được từ những người lớn trong làng, một trò chơi mà họ bảo rằng không ai được chơi, đó là “Trò chơi gọi hồn.”
Lúc đầu, tôi chỉ nghĩ rằng đó là một câu chuyện hoang đường, được truyền từ đời này sang đời khác. Nhưng một ngày, khi chúng tôi đang ngồi quây quần bên bếp lửa, Quân, với ánh mắt lấp lánh sự tò mò, đã đề xuất một thử thách lớn. Anh ta muốn chúng tôi thử chơi trò gọi hồn ngay trong căn phòng cũ của ông nội anh, nơi mà mọi người trong làng đều bảo rằng có một “hồn ma” lang thang quanh đó.
“Chúng ta sẽ dùng chiếc bảng gọi hồn, chỉ cần theo đúng quy tắc, linh hồn sẽ hiện lên,” Quân nói, tay cầm chiếc bảng gỗ cũ mèm mà anh ta vừa tìm được từ cái kho bỏ hoang của gia đình.
Hải và Lan nhìn nhau, rồi đồng ý tham gia. Dù có chút lo lắng, tôi lại không thể từ chối được sự hấp dẫn của trò chơi bí ẩn này. Thế là, chúng tôi đã quyết định sẽ chơi trò gọi hồn trong căn phòng tối tăm đó vào đêm hôm sau, khi mà không ai trong làng biết đến.
Đêm hôm đó, cả nhóm tụ tập trong căn phòng ông nội Quân, nơi chỉ có ánh đèn dầu mờ ảo. Cái không gian ấy mang một cảm giác lạnh lẽo, như thể cái lạnh đã thấm vào tận xương tủy. Chúng tôi đặt chiếc bảng lên bàn, đặt tay lên những ký tự và bắt đầu đọc câu thần chú mà Quân đã học được. Bàn tay run rẩy, chiếc bảng gỗ chao đảo một lúc rồi từ từ di chuyển.
Lúc đầu, không có gì xảy ra. Chúng tôi cứ nghĩ rằng chỉ là một trò đùa, cho đến khi chiếc bảng dừng lại đột ngột, chỉ vào một chữ cái: “C.”
Tiếng gió ngoài cửa sổ thổi qua khe hở, và chúng tôi đều cảm thấy như có một thứ gì đó đang thay đổi trong không khí. Bàn tay của tôi đổ mồ hôi, và tôi không dám thở mạnh. Quân tiếp tục hỏi: “Linh hồn nào đang muốn trò chuyện với chúng tôi?”
Lần này, chiếc bảng di chuyển nhanh hơn, chỉ vào một chuỗi ký tự kỳ lạ: “H-U-M-A-N.”
Chúng tôi nhìn nhau, ánh mắt lạc lõng, không ai biết nên làm gì tiếp theo. Đột nhiên, một tiếng thét vọng lên từ phía sau. Lan hét lên, tay buông thõng khỏi bảng. “Có cái gì đó đang ở sau tôi!” cô ấy la lên, đôi mắt mở to đầy sợ hãi.
Tất cả chúng tôi vội vã quay lại, nhưng không thấy gì. Căn phòng tối mờ, ngoài tiếng gió vẫn thổi rít qua cửa sổ, không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự hiện diện lạ lùng. Nhưng cảm giác sợ hãi đã chiếm lấy chúng tôi. Chúng tôi cố gắng đứng lên để rời đi, nhưng không ai trong chúng tôi có thể mở cửa. Cánh cửa chỉ khép lại, dường như bị ai đó giữ chặt từ bên ngoài.
Bất ngờ, chiếc bảng lại di chuyển một lần nữa. Lần này, nó chỉ vào một chữ cái duy nhất: “S.”
“Chúng ta phải dừng lại ngay!” tôi la lên, cảm giác trong lòng như có một thứ gì đó nghẹn lại. Nhưng Quân lại gắng gượng nói: “Không sao đâu, chúng ta chỉ đang làm theo đúng quy trình mà thôi.”
Ngay khi Quân vừa dứt lời, một tiếng động mạnh vang lên từ góc phòng, rồi đến một tiếng gõ cửa rầm rập. Cả nhóm quay lại, nhìn thấy một bóng người thấp thoáng trong bóng tối. Lan hét lên một tiếng nữa và ngã xuống đất. Tôi chạy lại nắm tay cô ấy, nhưng khi quay lại, tôi không còn nhìn thấy bóng dáng của người đó nữa.
Đúng lúc đó, một làn gió lạnh buốt thổi qua, và chúng tôi cảm nhận được sự hiện diện của một cái gì đó, như thể có một cái bóng vô hình đang đứng ngay cạnh. Tim tôi đập thình thịch, mọi giác quan như bị tê liệt. Mọi thứ trở nên mờ mịt, và tôi chỉ nghe thấy tiếng thì thầm văng vẳng từ đâu đó, như thể có ai đó đang nói chuyện trong bóng tối, nhưng không thể hiểu được lời.
Chúng tôi hoảng loạn, chạy vội ra khỏi căn phòng, và lúc đó, chiếc bảng bỗng dưng bay lên, vỡ thành từng mảnh, rơi xuống đất. Tất cả chúng tôi đều đứng thở dốc, mắt nhìn nhau, không dám nói thêm lời nào.
Chạy ra ngoài, chúng tôi chỉ còn nghe thấy tiếng cười ma quái vọng lại từ phía sau, từ trong căn phòng ông nội Quân. Không ai trong chúng tôi dám quay lại, như thể mỗi bước đi thêm một lần nữa sẽ kéo chúng tôi vào cơn ác mộng vô tận. Chúng tôi biết mình đã thức tỉnh một thứ gì đó, một thứ mà giờ đây, sẽ không bao giờ để chúng tôi yên.










