Tiếng ồn quỷ dị

Tiếng ồn quỷ dị

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Updating...

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 4

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Tiếng ồn quỷ dị

Đánh giá post

Làng Cổ Sơn, nơi tôi sinh ra và lớn lên, vốn nổi tiếng với những câu chuyện kỳ bí mà người dân vẫn thường xì xào kể nhau mỗi khi đêm xuống. Những câu chuyện về những linh hồn lang thang, những tiếng động lạ trong đêm tối, và đặc biệt là một sự kiện kinh hoàng đã xảy ra từ nhiều năm trước, khi một gia đình bị xóa sổ không dấu vết trong chính ngôi nhà của họ.

Dù vậy, những câu chuyện này luôn bị tôi coi là hoang đường và dễ dàng bỏ qua, cho đến một ngày tôi phải đối mặt với một thứ mà tôi không thể lý giải bằng lý trí.

Một buổi tối, khi tôi, Minh, Lan và Duy cùng nhau quay về làng sau một chuyến đi dài, cả nhóm quyết định tạt qua ngôi nhà cũ nằm trên đỉnh đồi. Ngôi nhà đã bị bỏ hoang suốt bao năm, và những lời đồn về nó vẫn luôn là chủ đề bàn tán của dân làng. Tuy nhiên, với chúng tôi – những người trẻ, tò mò và không tin vào những điều siêu nhiên – đó chỉ là một ngôi nhà cũ, chẳng có gì đáng sợ cả.

“Chắc chỉ là mấy câu chuyện bịa đặt thôi mà,” Minh nói khi nhìn vào ngôi nhà, ánh mắt đầy sự thích thú. “Vào đó thử xem có gì không.”

Cả nhóm đồng ý và tiến lại gần. Ngôi nhà đứng lặng lẽ trong bóng tối, mái ngói mục nát, cửa sổ vỡ nát, nhưng vẫn có một cái gì đó kỳ lạ ở đó, như thể nó đang đợi chúng tôi. Khi chúng tôi bước vào trong, không gian trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Không khí lạnh lẽo và ẩm ướt bao trùm, khiến từng bước chân của chúng tôi vang lên rõ ràng như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của những thứ mà không thể nhìn thấy.

Xem Thêm:  Đêm kinh hoàng

“Đi vào trong, chắc không có gì đâu,” Lan nói, cố làm ra vẻ bình tĩnh, nhưng tôi có thể thấy được sự lo lắng trong ánh mắt của cô ấy.

Tiếng bước chân chúng tôi dần dần hòa vào không gian tĩnh mịch của ngôi nhà hoang. Mọi thứ xung quanh đều im lặng, chỉ có tiếng rít của gió ngoài cửa sổ và tiếng bước chân của chúng tôi vang lên đều đặn. Nhưng rồi, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau, rất nhỏ, nhưng lại rất rõ ràng. Như thể có ai đó đang đi theo chúng tôi. Mọi người dừng lại, không ai nói gì, chỉ có tiếng thở gấp của mỗi người trong chúng tôi.

“Nghe thấy gì không?” Duy thì thầm, giọng cậu ấy có chút hoang mang. Nhưng trước khi tôi kịp trả lời, tiếng động đó lại vang lên lần nữa, lần này rõ ràng hơn, như thể có ai đó đang lướt qua bức tường gần chúng tôi.

“Chắc là con chuột thôi,” Minh nói, nhưng tôi biết cậu ấy không hề chắc chắn. Cả nhóm bắt đầu đi nhanh hơn, như thể đang cố gắng chạy trốn khỏi cái gì đó vô hình. Đột nhiên, từ đâu đó trong ngôi nhà, một tiếng rầm rộ vang lên, như thể một cái gì đó vừa rơi xuống đất. Tiếng động ấy khiến tất cả chúng tôi giật mình, và khi quay lại nhìn, chỉ thấy bóng tối mịt mù.

Xem Thêm:  Ấn quỷ

“Chắc chúng ta nên đi thôi,” Lan nói, giọng cô ấy có vẻ lo lắng hơn. Nhưng khi chúng tôi quay lại hướng ra cửa, cánh cửa chính đã đóng sập lại, không thể mở được nữa. Chúng tôi thử đẩy cửa, nhưng chẳng có gì thay đổi. Cả nhóm bắt đầu hoảng loạn, không ai nói gì, chỉ có tiếng thở hổn hển và tiếng bước chân vang vọng trong căn nhà.

Rồi, một tiếng động khác vang lên, nhẹ nhưng rõ ràng. Lần này, nó không đến từ trong ngôi nhà, mà từ bên ngoài, tiếng vỗ cánh. Như thể có một sinh vật gì đó đang lượn quanh ngôi nhà, theo dõi chúng tôi. Chúng tôi nhìn nhau, không ai dám bước ra ngoài, cũng không ai dám nói gì. Tiếng động đó cứ liên tục vang lên, càng lúc càng gần hơn.

Cả nhóm quyết định quay lại và tìm cách mở cửa, nhưng khi vừa quay người, một ánh sáng mờ ảo bỗng xuyên qua khung cửa sổ vỡ, rọi sáng lên một hình bóng đang đứng im lặng ngoài cửa.

Cả nhóm im bặt, mắt mở lớn. Đó là một người phụ nữ mặc chiếc áo dài trắng, đứng bất động, nhìn chằm chằm vào chúng tôi. Tuy nhiên, khi chúng tôi nhìn kỹ, bóng dáng ấy dường như không hoàn toàn hiện diện – cô ta mờ nhạt, như thể được tạo thành từ khói và sương mù. Một cảm giác lạnh buốt bất ngờ chạy dọc sống lưng tôi, khiến tôi không thể nào thở được.

Xem Thêm:  Giếng ma

Minh, vốn là người dũng cảm nhất trong nhóm, bước ra trước, gọi lớn: “Này! Chị là ai?” Nhưng khi cậu ấy vừa dứt lời, bóng hình kia lập tức biến mất vào không khí, không để lại dấu vết gì.

Cả nhóm hoảng hốt, lập tức lao ra khỏi ngôi nhà. Nhưng khi chúng tôi quay lại, bóng hình ấy lại hiện diện ở cửa sổ, cười nhẹ nhàng với chúng tôi. Và rồi, một tiếng cười quái đản vang lên từ trong ngôi nhà, không phải của con người, mà là một tiếng cười ma quái, nhức óc.

Cả nhóm không thể đứng yên thêm nữa, chạy nhanh về phía cánh cửa chính. Khi chúng tôi ra đến ngoài, cơn mưa lại đổ xuống dữ dội, như thể ngôi nhà đang thở phào nhẹ nhõm vì chúng tôi đã rời đi.

Dù đã rời khỏi ngôi nhà, nhưng tôi không thể quên được tiếng cười đó, những ánh mắt đầy hận thù và lạnh lẽo của bóng hình ấy. Kể từ hôm đó, mỗi khi tôi nghe thấy tiếng cóc kêu trong đêm, tôi không còn nghĩ đó là một âm thanh bình thường nữa.

Đó là tiếng gọi của những linh hồn vất vưởng, của những bí mật chưa bao giờ được giải đáp, và tôi biết rằng chúng tôi đã vô tình mở cánh cửa dẫn vào thế giới mà không ai muốn chạm vào.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Tiếng ồn quỷ dị" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Tiếng ồn quỷ dị" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !