Câu chuyện bắt đầu vào một ngày cuối thu, khi tôi, một sinh viên năm nhất, chuyển đến học tại một trường đại học khá nổi tiếng trong thành phố. Trường này không chỉ nổi bật bởi danh tiếng mà còn bởi những câu chuyện kỳ bí mà sinh viên hay kể cho nhau nghe về các hiện tượng siêu nhiên kỳ lạ. Nhưng lúc đó, tôi chỉ nghĩ đó là những câu chuyện hoang đường, chỉ dành cho những ai thích hù dọa nhau.
Trong tuần đầu tiên ở ký túc xá, tôi gặp Linh, một cô gái hòa đồng và dễ mến. Linh là một trong những người đầu tiên tôi làm quen trong môi trường mới, và cô ấy luôn luôn là người tạo ra không khí vui vẻ trong nhóm bạn. Dần dần, chúng tôi trở thành bạn thân, cùng chia sẻ những buồn vui, và thậm chí cả những bí mật riêng tư. Linh không chỉ là một người bạn tốt, mà còn luôn giúp đỡ tôi trong những ngày đầu tiên mơ hồ tại trường.
Một buổi chiều, khi chúng tôi cùng ngồi ở căn tin, Linh bắt đầu kể cho tôi nghe về một câu chuyện kỳ lạ. Cô ấy bảo rằng, vào mỗi kỳ nghỉ dài, trường sẽ tổ chức một buổi lễ kết bạn đặc biệt, nơi các sinh viên được kết đôi với nhau để cùng trải qua một trò chơi, một cuộc thử thách để xây dựng tình bạn. Nhưng Linh nói thêm rằng, không phải ai tham gia cũng đều quay lại sau buổi lễ đó.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” tôi hỏi, cảm giác hơi hoang mang.
Linh chỉ cười nhẹ. “Chỉ là trò chơi thôi mà. Nhưng người ta nói rằng, trong những buổi kết bạn này, có những người không bao giờ trở lại…”
Tôi chỉ cười khẩy và nghĩ rằng Linh chỉ muốn đùa giỡn với tôi, nhưng lòng tôi không thể không cảm thấy rờn rợn. Đó chỉ là một câu chuyện thôi mà, tôi tự nhủ.
Vài tuần sau, tôi nhận được một lời mời tham gia buổi lễ kết bạn mà Linh đã nhắc đến. Mọi người nói rằng, nếu tham gia, bạn sẽ được kết đôi với một người bạn mới, cùng nhau vượt qua những thử thách thú vị. Cả trường dường như háo hức chờ đón buổi lễ này, và tôi cũng không ngoại lệ. Thế là tôi đồng ý tham gia mà không suy nghĩ nhiều.
Khi buổi lễ bắt đầu, chúng tôi được dẫn đến một căn phòng tối tăm, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đèn leo lét. Từng cặp đôi được chia ra, và tất cả chúng tôi được yêu cầu không được nói chuyện với bất kỳ ai ngoài bạn đồng hành của mình. Cảm giác kỳ lạ dường như lan tỏa khắp không gian xung quanh. Mọi người đều lặng lẽ, chỉ có tiếng bước chân vang lên từ các hành lang dài, u ám.
Tôi và Linh được dẫn đến một căn phòng riêng biệt, nơi chỉ có hai chiếc ghế và một chiếc bàn nhỏ ở giữa. “Đây là nơi các bạn sẽ thực hiện thử thách,” một giọng nói vang lên từ loa, nhưng không ai thấy người nói. “Cùng nhau, các bạn sẽ phải đối mặt với nỗi sợ của mình.”
Với mỗi người, thử thách có vẻ khác nhau, nhưng mục tiêu chung là vượt qua nỗi sợ hãi đó. Tuy nhiên, càng tham gia vào trò chơi, tôi càng cảm thấy bất an. Những bức tường xung quanh chúng tôi dường như siết chặt lại, không gian bắt đầu trở nên ngột ngạt. Linh cũng không thoải mái, nhưng cô ấy luôn cố gắng trấn an tôi.
“Chắc chắn chỉ là trò chơi thôi, đừng lo,” cô ấy nói, nhưng giọng nói của cô ấy bắt đầu có chút gì đó khác lạ.
Khi tôi nhìn vào mắt Linh, tôi bỗng nhận ra có một điều gì đó không đúng. Đôi mắt của cô ấy mờ đục, và khuôn mặt cô ấy cũng không còn sự tươi sáng như trước. Linh cười một cách gượng gạo và lùi lại một bước. “Em… em không cảm thấy ổn lắm,” cô ấy thì thầm. Tôi vội chạy đến nắm tay cô ấy, nhưng khi vừa chạm vào tay Linh, tôi cảm nhận được một cơn lạnh buốt toát ra từ người cô ấy. Linh bỗng chốc trở nên cứng đờ, và rồi cô ấy bắt đầu lùi lại về phía tường, đôi mắt không còn nhìn tôi nữa.
“Linh! Cậu sao vậy?” Tôi hét lên, nhưng không có lời đáp. Linh không còn là Linh nữa. Cô ấy trở thành một hình bóng kỳ quái, mắt không còn ánh sáng, và cơ thể thì không còn mềm mại nữa. Dường như cô ấy đang biến thành một thứ gì đó khác.
Bất chợt, tôi nghe thấy một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía sau. Một bóng người bước ra từ bóng tối, không rõ là nam hay nữ, nhưng có vẻ như họ đang quan sát tôi một cách thâm độc. Họ bước đến gần tôi, và một giọng nói vang lên trong đầu tôi. “Cô ấy không phải là người bạn của bạn. Cô ấy đã thuộc về chúng tôi.”
Tôi giật mình tỉnh lại, nhưng tất cả xung quanh tôi đều mờ ảo. Linh đã biến mất, và căn phòng này chỉ còn lại tôi, với những bóng hình vô hồn xung quanh. Cảm giác như tôi đang rơi vào một hố sâu vô tận, và không có cách nào thoát ra.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” tôi thì thầm, nhưng chỉ có sự im lặng đáp lại.
Đột ngột, mọi thứ tối sầm lại, và tôi không còn nghe thấy gì nữa. Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đã ở trong một căn phòng khác, với những bức tường đầy máu và những tiếng rên rỉ kỳ lạ vang lên từ các góc tối.
“Chúc mừng, bạn đã hoàn thành thử thách,” một giọng nói lạnh lẽo vang lên, nhưng tôi không thể xác định được từ đâu.
Tôi nhận ra rằng mình không chỉ tham gia một trò chơi bình thường. Đây không phải là thử thách mà tôi tưởng tượng. Đây là một lời kết bạn chết chóc – nơi những người bạn mới thực sự sẽ không bao giờ quay lại.










