Đừng nhìn lại

Đừng nhìn lại

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 2

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Đừng nhìn lại

Đánh giá post

Câu chuyện này bắt đầu vào một đêm mưa tầm tã, khi tôi cùng nhóm bạn quyết định thực hiện một chuyến đi dọc theo con đường núi hẻo lánh mà chẳng ai trong chúng tôi thực sự biết rõ về nó. Chúng tôi đều yêu thích khám phá, và khi nghe người dân trong vùng kể về một ngôi làng cổ, nơi bị bỏ hoang và bị đồn là có những sự kiện kỳ lạ xảy ra, chúng tôi không thể cưỡng lại được sự tò mò.

Nhóm chúng tôi gồm có bốn người: tôi, Minh, Tú, và Hân. Chúng tôi đã lên kế hoạch cho chuyến đi này từ vài tuần trước, nhưng không ai nghĩ rằng nó lại trở thành một chuyến đi đáng sợ đến vậy. Ngôi làng mà chúng tôi tìm đến nằm sâu trong một khu rừng rậm, nơi mà ánh sáng không thể xuyên qua được tán lá. Những người dân địa phương không ai dám đến gần, và họ luôn nhắc nhở chúng tôi một điều duy nhất: “Đừng nhìn lại.”

Lúc đầu, chúng tôi chỉ coi đó là một câu chuyện huyền bí mà người dân đồn đại để dọa những người tò mò như chúng tôi. Chúng tôi cười cợt và nghĩ rằng đó chỉ là những lời nhắc nhở vô nghĩa. Nhưng khi chúng tôi đến gần ngôi làng, cảm giác kỳ lạ bắt đầu dâng lên trong lòng tôi.

Con đường mòn dẫn vào làng càng lúc càng hẹp lại, và bầu không khí cũng trở nên nặng nề hơn. Không có tiếng chim, không có tiếng động nào ngoài tiếng bước chân của chúng tôi. Mọi thứ xung quanh đều im lặng một cách đáng sợ.

Xem Thêm:  Sa đọa

Khi đến gần cổng làng, tôi cảm nhận một luồng gió lạnh thổi qua. Ngôi làng này trông như thể đã bị bỏ hoang từ lâu. Những ngôi nhà cổ, mái ngói rêu phong, cửa gỗ mục nát, tất cả đều mang một vẻ hoang vu, u ám. Nhưng điều kỳ lạ là, dù không có ai sống ở đây, tôi lại cảm thấy có sự hiện diện của ai đó. Một cảm giác như thể chúng tôi đang bị theo dõi. Tôi cố gắng xua đi cảm giác đó, nhưng nó vẫn không chịu rời đi.

“Chúng ta vào thôi,” Minh nói, giọng có vẻ khẩn trương. Cả nhóm bước vào ngôi làng, nhưng không ai trong chúng tôi dám mở miệng. Chúng tôi chỉ bước đi, từng bước chân vang vọng trên con đường đất vắng lặng, giữa những ngôi nhà hoang phế. Mọi thứ đều tối tăm, và tôi không thể hiểu nổi tại sao bầu không khí ở đây lại nặng nề đến thế.

Khi chúng tôi đi qua một ngôi nhà cũ kỹ, Tú đột ngột dừng lại và chỉ vào một chiếc gương treo trên tường, “Các cậu nhìn kìa, cái gì phản chiếu trong gương vậy?” Tôi và Minh quay lại, nhưng không thấy gì ngoài những bức tường vỡ vụn và bóng tối. Chúng tôi nghĩ đó chỉ là một ảo giác, nhưng cái cảm giác lạnh lẽo, mờ ám đó lại càng rõ rệt hơn. “Đi thôi,” tôi nói, cố gắng giữ bình tĩnh.

Chúng tôi tiếp tục đi qua những con đường nhỏ, những ngôi nhà hoang vắng. Một cảm giác kỳ quái bao trùm lên toàn bộ nhóm. Cứ mỗi lần quay lại nhìn về phía sau, tôi lại thấy bóng dáng của ai đó đứng giữa những ngôi nhà. Mỗi lần như vậy, tôi lại tự nhủ mình phải tiếp tục đi, không được dừng lại. Nhưng càng lúc, tôi lại cảm thấy như có ai đó đang đứng sau lưng mình, theo sát từng bước đi.

Xem Thêm:  Cổ mộ

Bỗng nhiên, một tiếng động lạ đột ngột vang lên phía sau. Tôi quay lại, nhưng không thấy gì ngoài bóng tối mờ mịt. “Cái gì vậy?” Hân hoảng hốt hỏi. Mặt cô ấy tái mét, ánh mắt lướt qua những ngôi nhà xung quanh như thể sợ hãi điều gì đó. “Không nhìn lại,” tôi nói, cố gắng trấn an cô ấy. “Chúng ta chỉ cần đi tiếp.”

Tuy nhiên, sự im lặng càng lúc càng dày đặc, và mỗi lần tôi quay lại nhìn về phía sau, tôi lại thấy bóng hình mờ ảo của một người đứng đó, không rõ ràng nhưng rất thật. Đó là hình dáng của một người phụ nữ mặc bộ đồ cũ, tóc dài, mặt mũi không rõ. Một cơn lạnh buốt chạy dọc theo sống lưng tôi, khiến tôi tê dại. “Đừng nhìn lại,” tôi tự nhủ, nhưng rồi không kìm được, quay lại nhìn.

Và ngay lúc ấy, mọi thứ bắt đầu trở nên tồi tệ. Trong khoảnh khắc tôi quay lại, tất cả mọi thứ xung quanh tôi thay đổi. Cả ngôi làng dường như bỗng nhiên trở nên sống động. Cửa các ngôi nhà cũ kêu cọt kẹt, và bóng hình người phụ nữ kia bắt đầu tiến lại gần, từng bước chậm rãi, như thể muốn kéo tôi vào bóng tối. “Cậu đã nhìn lại, cậu không thể thoát được nữa,” giọng nói ấy vang lên, lạnh lùng và thâm trầm.

Tôi muốn chạy, nhưng đôi chân tôi như bị đóng băng, không thể di chuyển. Minh, Tú và Hân cũng đứng chết lặng, không thể phản ứng. Mọi thứ xung quanh bắt đầu xoay chuyển, không gian trở nên mờ ảo và không thể xác định được đâu là thực, đâu là ảo. Những hình ảnh kỳ lạ xuất hiện xung quanh chúng tôi. Những linh hồn lơ lửng, những bóng dáng mờ ảo lướt qua trong bóng tối, tất cả đều hướng về phía chúng tôi.

Xem Thêm:  Ma chải đầu

Và rồi, tôi nhận ra điều khủng khiếp: cái giá phải trả khi một người dám “nhìn lại” ở nơi này là sự vĩnh viễn mắc kẹt trong vòng lặp của thời gian, không thể thoát ra. Những linh hồn ở đây, những bóng hình không thể siêu thoát, tất cả đều từng là những người như chúng tôi – những người tò mò, những người dám nhìn lại.

Khi tôi tỉnh lại, tôi không còn ở ngôi làng ấy nữa, nhưng cảm giác lạnh lẽo và u ám vẫn đeo bám tôi. Và tôi hiểu rằng, nếu tôi không thể thoát khỏi những gì tôi đã nhìn thấy, tôi sẽ mãi mãi là một phần trong thế giới đó, một linh hồn không thể siêu thoát, mãi mãi đi theo lời cảnh báo: Đừng nhìn lại.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Đừng nhìn lại" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Đừng nhìn lại" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !