Câu chuyện này bắt đầu vào một đêm không trăng, khi tôi và vài người bạn quyết định tham gia một chuyến đi mà chẳng ai trong nhóm thực sự hiểu rõ. Chúng tôi chỉ biết rằng có một ngôi nhà hoang nằm sâu trong một khu rừng, nơi từng xảy ra một vụ án kỳ lạ nhiều năm trước.
Ngôi nhà này không chỉ nổi tiếng vì những sự kiện bí ẩn mà còn vì một chiếc đèn dầu cũ kỹ, luôn sáng rực dù không ai biết ai thắp. Người ta gọi nó là “Đèn Âm Hồn”, vì theo lời kể, ánh sáng của chiếc đèn đó chẳng phải là của người sống, mà là của những linh hồn không thể siêu thoát.
Ban đầu, chúng tôi nghĩ đó chỉ là một câu chuyện dị đoan, một thứ huyền thoại để dọa những người sợ hãi. Nhưng khi nghe tin về ngôi nhà đó, lòng hiếu kỳ đã lấn át mọi lo lắng. Chúng tôi chuẩn bị hành trang, chuẩn bị đầy đủ đồ đạc và một chiếc đèn pin. Một trong số chúng tôi – Tâm, người có đam mê với những điều huyền bí – đã đặc biệt hứng thú với câu chuyện này. “Chúng ta phải đi và tự mình chứng kiến,” Tâm nói, mắt sáng rực vẻ háo hức.
Rừng sâu vây quanh ngôi nhà hoang, không có dấu hiệu của sự sống. Những cây cổ thụ mọc dày đặc, như thể đang bao bọc, giữ kín mọi thứ trong vòng xoáy của quá khứ. Cảm giác u ám, nặng nề, bao trùm lấy chúng tôi ngay từ khi bước vào khu rừng.
Bầu không khí dường như ngưng đọng, không một tiếng động, chỉ có tiếng bước chân của nhóm chúng tôi lấn át sự tĩnh lặng kỳ quái. Một cảm giác như có ai đó đang theo dõi, nhưng khi quay lại, chỉ thấy khoảng không mờ ảo.
Khi đến được ngôi nhà, cảnh vật trước mắt khiến tôi rùng mình. Cánh cửa sổ vỡ vụn, những chiếc cửa gỗ cũ kỹ gần như rơi ra khỏi bản lề. Tường nhà nứt nẻ, phủ đầy rêu mốc, nhưng điều khiến tôi cảm thấy bất an hơn cả chính là ánh sáng từ chiếc đèn dầu đỏ rực trong căn phòng tối om phía trong ngôi nhà. Nó không nhấp nháy như đèn bình thường mà sáng đều, như thể có một nguồn năng lượng siêu nhiên đang phát ra từ đó.
Chúng tôi bước vào ngôi nhà. Không khí lạnh lẽo bao trùm, nhưng cái lạnh đó không giống với sự lạnh lẽo mà chúng tôi từng biết. Nó là một thứ lạnh nhạt, vô hồn, như thể không có sự sống tồn tại ở đây. Ánh sáng từ chiếc đèn dầu khiến bóng tối trong phòng càng trở nên dày đặc, ám ảnh. Tôi cố gắng di chuyển gần chiếc đèn, nhưng bước đi của tôi lại nghe như tiếng vọng, như có ai đó đang đi theo tôi từ phía sau.
“Đây là chiếc đèn ấy sao?” Tâm hỏi, ánh mắt không giấu được sự tò mò. Cả nhóm đứng yên, nhìn vào chiếc đèn đang cháy sáng. Không ai trong chúng tôi dám lại gần. Tôi không biết tại sao, nhưng có một cảm giác mãnh liệt rằng chiếc đèn không chỉ là một vật vô tri. Nó như một cánh cửa, một lối vào giữa hai thế giới.
Đột nhiên, một âm thanh phát ra từ trong căn phòng tối – những tiếng thì thầm. Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là sự tưởng tượng, nhưng khi lắng nghe kỹ hơn, tôi nhận ra đó không phải là tiếng gió hay tiếng động tự nhiên. Đó là tiếng nói của ai đó, rất nhẹ, như thể đang gọi tên tôi.
“Không phải tên tôi,” tôi thầm nhủ. “Đừng để ý.”
Nhưng khi ánh sáng của chiếc đèn dầu bỗng nhiên bùng lên dữ dội, cả căn phòng trở nên sáng rực, tôi chợt thấy bóng người đứng giữa căn phòng. Không rõ là ai, chỉ thấy một hình dáng mờ ảo, cao lớn, bóng đen như một cái bóng không có hình thù rõ ràng. Tôi sững sờ, không thể thốt lên lời. Bóng hình đó bắt đầu di chuyển, chậm rãi tiến lại gần chúng tôi.
Đột ngột, tiếng cười vang lên, không phải từ ai trong nhóm, mà từ bóng đen đó. Đó là một tiếng cười khàn đặc, lạnh lẽo, như thể đã tồn tại từ hàng thế kỷ. “Các ngươi… không thể rời đi,” giọng nói vang lên, và tất cả chúng tôi đều cảm thấy như bị đóng băng, không thể nhúc nhích.
Chúng tôi chạy vội ra ngoài, nhưng khi đến cửa, không thể mở được. Cánh cửa gỗ bị khóa chặt, và bóng tối xung quanh chúng tôi dường như càng lúc càng dày đặc hơn. Mọi người trong nhóm bắt đầu hoảng loạn, tìm cách thoát ra. Tôi quay lại nhìn chiếc đèn dầu, và bỗng thấy ánh sáng từ nó lan tỏa ra khắp căn phòng, như thể nó đang hút tất cả sự sống vào trong.
“Chạy đi!” Tâm gào lên, kéo tay tôi, nhưng khi chúng tôi quay lại, cả căn phòng đã biến mất. Chúng tôi không còn đứng trong ngôi nhà nữa, mà lạc vào một không gian khác, một thế giới đầy sương mù và u ám. Mặt đất dưới chân chúng tôi không vững vàng nữa, mà như thể đang trôi nổi trong một hố sâu, không đáy.
Chúng tôi không còn cách nào khác ngoài việc tiếp tục chạy, nhưng mỗi bước đi như kéo dài vô tận. Mỗi khi chúng tôi quay lại, chỉ thấy ánh sáng từ chiếc đèn dầu lấp lánh, không bao giờ tắt. Và rồi, từng người trong nhóm lần lượt biến mất, không để lại dấu vết gì.
Cuối cùng, tôi cũng chỉ còn lại một mình, đứng trước chiếc đèn ấy, ánh sáng mạnh mẽ soi rọi vào mắt tôi. Tôi hiểu ra rằng mình không thể thoát khỏi đây. Đèn âm hồn không chỉ là vật chiếu sáng, mà chính là chiếc bẫy đã kéo tôi vào một thế giới mà tôi không thể rời đi, nơi những linh hồn bị mắc kẹt và không thể siêu thoát.









