Có khách đến

Có khách đến

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 3

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Có khách đến

Đánh giá post

Câu chuyện này bắt đầu vào một đêm khuya, khi mọi thứ xung quanh dường như lắng lại trong sự tĩnh mịch. Tôi sống một mình trong một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô, nơi mà hầu như chẳng ai qua lại. Làng tôi là một nơi hẻo lánh, nơi những ngôi nhà đều cũ kỹ và mọc xen kẽ với những cây cối rậm rạp, tạo nên một không gian vừa bình yên, vừa ma quái.

Đã nhiều năm tôi sống ở đây, và tôi bắt đầu cảm thấy mình là một phần của cảnh vật, hòa nhập với sự cô độc này.

Một buổi tối, khi đang ngồi trên ghế bành, đọc sách như thường lệ, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa. Ban đầu, tôi nghĩ có thể là gió, nhưng tiếng gõ đó lại vang lên đều đặn, không ngừng. Tôi hơi giật mình, vì ở đây chẳng có ai ghé qua vào giờ này.

Chắc chắn không phải là người quen, bởi họ sẽ không đến mà không báo trước. Một nỗi bất an dâng lên trong tôi, không thể giải thích được. Tôi đứng dậy, tiến về phía cửa, tay nắm chặt chùm chìa khóa. Khi tôi nhìn qua mắt cửa, không thấy ai đứng ngoài. Chỉ có bóng tối, và một con đường vắng lặng.

Tôi mở cửa, và điều khiến tôi càng hoang mang hơn: không có ai ngoài đó. Nhưng khi tôi vừa định quay vào, một người đàn ông từ phía sau bước đến, khiến tôi giật mình lùi lại. Anh ta không nói gì, chỉ đứng im lặng trước mặt tôi, khuôn mặt ẩn trong chiếc mũ rộng và chiếc áo choàng đen. “Tôi tìm một nơi trú ngụ qua đêm,” anh ta nói, giọng trầm và không hề có chút cảm xúc. Tôi nhìn anh ta, cảm giác như có điều gì đó không đúng, nhưng không biết phải làm sao.

Xem Thêm:  Tiếng than

Dù có chút sợ hãi, tôi vẫn bước lùi vào trong và mở cửa rộng hơn. “Vào đi,” tôi nói, giọng cố gắng giữ bình tĩnh. Anh ta bước vào mà không nói thêm lời nào. Tôi đưa anh ta đến phòng khách và mời anh ngồi xuống, nhưng anh ta chỉ lặng lẽ ngồi đó, đôi mắt đen sâu hoắm không rời khỏi tôi.

Trong lúc tôi đi ra bếp chuẩn bị nước uống, tôi không khỏi cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm khắp căn nhà. Cảm giác như có một ai đó đang quan sát tôi từ trong bóng tối, nhưng khi tôi quay lại, chẳng có gì lạ cả.

Khi trở lại phòng khách, tôi thấy anh ta đã đứng dậy, đi dọc theo hành lang. Tôi không nhớ mình đã nghe thấy anh ta di chuyển, nhưng có cảm giác như mọi thứ đều im lặng, cho đến khi tôi nhìn thấy anh ta đang đứng trước một bức tranh treo trên tường. Ánh sáng từ chiếc đèn bàn không đủ làm sáng cả căn phòng, chỉ đủ để tạo ra những bóng đen dài vặn vẹo trên sàn nhà. Tôi tiến lại gần và hỏi, “Anh đang tìm gì à?”

Anh ta quay lại, đôi mắt đen láy nhìn tôi chằm chằm, rồi khẽ mỉm cười. “Không tìm gì cả, chỉ là tôi nhớ một điều gì đó.” Anh ta không nói gì thêm, chỉ tiếp tục đứng đó, nhìn vào bức tranh. Tôi cảm thấy một nỗi sợ lạ lùng dâng lên, nhưng không thể nói ra lời. Chỉ có sự im lặng kéo dài, như thể cả căn nhà đang dõi theo anh ta, chờ đợi điều gì đó xảy ra.

Xem Thêm:  Linh cảm

Lúc này, tôi nghe thấy tiếng thì thầm lạ lùng, giống như những lời nói từ một nơi rất xa vọng lại. Tôi cố gắng lắng nghe, nhưng không thể hiểu được. Anh ta vẫn đứng đó, bất động, như thể anh ta không hề nhận ra tôi đang ở ngay bên cạnh. “Anh có muốn ăn gì không?” Tôi cố gắng phá vỡ sự im lặng, nhưng câu hỏi của tôi chỉ làm không khí càng thêm căng thẳng.

Đột nhiên, anh ta quay lại nhìn tôi với ánh mắt lạnh lẽo. “Cô không cảm thấy lạnh sao?” Anh ta hỏi, nhưng giọng nói không phải là của người đang đứng trước mặt tôi. Câu hỏi ấy khiến tôi rùng mình, như có gì đó lạnh lẽo lướt qua. Tôi chỉ kịp đáp lại một câu lúng túng, “Không, tôi ổn.”

Ngay khi tôi quay đi để chuẩn bị đồ uống, tôi cảm thấy một sự thay đổi trong không khí. Không phải là một thay đổi vật lý, mà là sự thay đổi trong cảm nhận của tôi. Dường như có một bóng tối đen kịt đang bao trùm căn nhà, và tôi không còn cảm thấy an toàn nữa. Cánh cửa phòng khách bỗng dưng đóng sập lại, khiến tôi giật mình. Tôi vội vàng quay lại, nhưng không thể thấy anh ta đâu. Căn phòng rộng lớn bỗng chốc trở nên ngột ngạt, như thể không còn không khí để thở.

Tôi đi tìm anh ta, nhưng chỉ thấy những dấu vết mờ nhạt trên sàn nhà. Dường như anh ta không hề rời đi, mà đang ẩn mình trong một góc nào đó. Tôi gọi tên anh ta, nhưng không nhận được phản hồi. Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng thở của anh ta, như thể anh ta đang đứng gần tôi, ngay sau lưng. Khi tôi quay lại, chỉ thấy một bóng người mờ ảo đang đứng im lặng ở cửa sổ, đôi mắt đen láy vẫn không rời khỏi tôi.

Xem Thêm:  Hình nộm

“Có khách đến,” anh ta nói, và câu nói ấy vang lên một cách kỳ lạ, không giống như lời của một người bình thường. Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng không phải anh ta là khách mà là tôi, người đang bị mắc kẹt trong căn nhà này, trong một thế giới không thể hiểu được. Và trước khi tôi kịp phản ứng, bóng người ấy tiến lại gần, đưa tay ra như muốn chạm vào tôi.

Một tiếng động vang lên mạnh mẽ khiến tôi giật mình tỉnh lại, nhưng khi tôi mở mắt, tôi nhận ra rằng tôi không còn ở trong căn nhà ấy nữa. Tất cả chỉ là một ảo giác? Hay tôi đã thực sự bị kéo vào một nơi nào đó mà tôi không thể thoát ra?

Nghe audio Oneshot kinh dị "Có khách đến" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Có khách đến" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !