Câu chuyện này bắt đầu vào một buổi tối lạnh lẽo, khi tôi quyết định quay lại ngôi làng nhỏ nơi tôi đã sinh ra và lớn lên. Sau nhiều năm xa cách, tôi nghĩ mình đã sẵn sàng đối mặt với những ký ức, những nỗi ám ảnh mà tôi đã cố gắng chôn vùi suốt thời gian qua. Ngôi làng, với những con đường mòn và những ngôi nhà cũ kỹ, giờ đây không còn như xưa. Vẻ đẹp tĩnh lặng và hoang sơ của nó khiến tôi cảm thấy vừa thân thuộc, vừa xa lạ.
Ngay khi tôi trở về, mẹ tôi đã đón tôi ở cổng làng, gương mặt bà mệt mỏi và đầy lo lắng. “Con về rồi à? Mẹ lo quá.” Bà nắm chặt tay tôi, nhưng ánh mắt bà lại hướng về phía con đường vắng. “Có chuyện gì sao mẹ?” Tôi hỏi, nhưng mẹ chỉ lắc đầu, không nói gì thêm. Tôi nhận ra rằng không khí ở đây khác hẳn so với khi tôi còn ở làng. Một nỗi u ám bao trùm, như thể có một bóng ma nào đó luôn dõi theo mỗi bước đi của người dân trong làng.
Tối hôm đó, khi tôi đang ngồi ăn cơm cùng mẹ trong ngôi nhà cũ, bà bắt đầu kể lại câu chuyện mà tôi không bao giờ quên – câu chuyện về những cô hồn dã quỷ, những linh hồn lang thang không nơi nương tựa, và cái chết kỳ lạ của cha tôi.
Bà kể rằng cha tôi, một người mạnh mẽ và gan dạ, đã từng tìm cách giải thoát cho những linh hồn vất vưởng trong làng, những linh hồn bị mắc kẹt vì những nghi thức chưa hoàn thành, những tội ác không thể xóa bỏ. Nhưng rồi một ngày, ông đột ngột biến mất. Không ai biết đi đâu, không để lại chút dấu vết nào.
“Mẹ nghĩ rằng cha con đã bị những hồn ma đó kéo đi,” bà nói, giọng bà thấp, như thể đang sợ hãi điều gì đó. “Và giờ đây, chúng đã trở lại.”
Tôi không biết phải tin vào lời mẹ hay không. Dù sao, tôi đã rời làng từ lâu, không quan tâm nhiều đến những câu chuyện này. Tuy nhiên, ngay khi bóng đêm buông xuống, tôi bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn. Những tiếng động kỳ lạ vang lên từ ngoài cửa sổ, những âm thanh như bước chân, như tiếng thở dài. Khi tôi đứng dậy để kiểm tra, tôi nhìn thấy một bóng đen lướt qua khung cửa sổ, nhanh đến mức tôi không thể xác định đó là gì.
Ngay lúc đó, mẹ tôi kéo tôi lại, gương mặt bà tái mét. “Đừng ra ngoài! Chúng đã đến rồi!” Bà nói với giọng run rẩy. Tôi không hiểu những gì mẹ nói, nhưng khi nhìn vào mắt bà, tôi thấy sự sợ hãi. Bà không bao giờ sợ hãi như thế, ngoại trừ khi có chuyện gì đó thật sự khủng khiếp.
Vào đêm thứ hai, khi tôi đang nằm trong phòng, một cảm giác lạ lùng khiến tôi tỉnh giấc. Bóng tối dày đặc và tĩnh lặng đến nghẹt thở. Tôi lắng nghe một lúc, và rồi, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là cơn gió, nhưng tiếng gõ đó càng lúc càng rõ ràng. Tôi không dám mở cửa, nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy như có ai đó đang đứng ngay ngoài cửa, gọi tên tôi.
Khi tôi không thể chịu đựng được nữa, tôi đứng dậy và mở cửa. Ngay lập tức, một luồng gió lạnh thổi vào, khiến tôi rùng mình. Đứng ngay trước cửa là một bóng người, mờ mịt và không rõ hình dạng. Tôi muốn hét lên, nhưng tiếng thét không thoát ra khỏi cổ họng. Đột nhiên, bóng hình đó biến mất, để lại sau lưng một mùi tanh nồng, như mùi của đất ẩm ướt và sự chết chóc.
Sáng hôm sau, tôi quyết định tìm hiểu về những điều mà mẹ tôi đã nói. Tôi đến gặp một người trong làng, ông Lâm, người mà tôi nhớ đã từng là bạn thân của cha tôi. Ông ngồi một mình trong quán trà, gương mặt ông đầy những vết nhăn và sự mệt mỏi.
Khi tôi hỏi về cha mình, ông im lặng một lúc rồi nhìn tôi bằng ánh mắt u ám. “Cha mày đã làm điều không nên làm,” ông Lâm nói, giọng ông nặng trĩu. “Ông ấy đã cố gắng cứu những linh hồn đã chết, nhưng trong quá trình đó, ông ấy đã đánh thức một con quỷ cổ xưa, một con quái vật trong bóng tối.”
Theo lời ông Lâm, cha tôi đã vô tình giải phóng một con quỷ cổ xưa, một linh hồn bị giam cầm từ lâu. Quái vật đó không chỉ là một linh hồn, mà là một thực thể có thể điều khiển các cô hồn dã quỷ, những linh hồn không được siêu thoát. Chúng là những vong hồn lang thang, tìm kiếm sự sống để có thể tồn tại.
Chúng đi theo những người có thể nghe thấy chúng, có thể nhìn thấy chúng, và chúng sẽ không buông tha cho những ai dám xâm phạm vào thế giới của chúng.
Cảm giác lạnh lẽo lại quay trở lại khi tôi nghe những lời này. Cả làng đã sống trong sợ hãi, nhưng mọi thứ dường như đã bị che đậy quá lâu. Cha tôi đã chết vì những linh hồn này, và giờ, chúng quay lại để trả thù.
Đêm đó, tôi và mẹ ngồi trong nhà, không dám ra ngoài. Một làn gió lạnh thổi qua những khe cửa, mang theo những tiếng thở dài, những tiếng thì thầm không thể nghe rõ. Tôi không dám ngủ, vì tôi biết, lần này không có sự trốn chạy. Những cô hồn dã quỷ đang dần bao phủ ngôi làng này, và tôi không thể tránh khỏi số phận của mình. T
ôi thấy một bóng hình mờ ảo xuất hiện trong góc phòng. Đôi mắt đỏ lửa của nó nhìn chằm chằm vào tôi, ánh sáng mờ mịt phản chiếu trên gương mặt thối rữa. Đó chính là những linh hồn mà cha tôi đã giải phóng, và giờ chúng đã tìm đến tôi.
Cô hồn đó tiến lại gần tôi, đôi tay dài và xương xẩu chạm vào vai tôi, khiến tôi cảm thấy một cơn lạnh buốt xâm nhập vào cơ thể. “Chúng tôi không thể rời đi,” nó thì thầm, “và giờ, đến lượt mày phải thay thế những gì cha mày đã làm.”
Ngay khi tôi nghĩ rằng mình đã không còn đường thoát, một tiếng động mạnh vang lên từ bên ngoài. Mẹ tôi la lên, giọng bà đầy hoảng loạn. “Chạy đi! Chúng đến rồi!” Nhưng trước khi tôi kịp làm gì, bóng tối đã nuốt chửng tôi, và tôi bị kéo vào một thế giới mà tôi không thể thoát ra được.









