Tôi tên Hưng, và những gì tôi sắp kể cho bạn là một câu chuyện mà tôi không thể quên, dù có muốn quên đến đâu đi chăng nữa. Câu chuyện này bắt đầu vào một đêm tối, khi tôi và nhóm bạn quyết định thử một trò chơi mà tôi chưa bao giờ nghĩ là có thể dẫn đến những điều khủng khiếp như vậy. Và nếu có một điều tôi muốn bạn nhớ, đó là: đừng bao giờ thử gọi hồn.
Chúng tôi, nhóm bạn gồm bốn người – tôi, Lan, Tuấn và Mai – đã quyết định tham gia vào một trò chơi mà chúng tôi nghĩ là thú vị. Một trò chơi mà tôi chỉ nghe nói qua nhưng chưa bao giờ tin là có thật: gọi hồn ác linh. Trò chơi này được cho là có thể giúp chúng tôi kết nối với thế giới bên kia, và mỗi lần gọi hồn thành công, chúng tôi sẽ có thể hỏi hồn về những điều chưa giải đáp trong cuộc sống. Mọi thứ nghe có vẻ thú vị, cho đến khi chúng tôi thực sự thử nghiệm.
Đêm đó, trời mưa như trút nước, khiến không gian xung quanh càng thêm lạnh lẽo và tĩnh mịch. Chúng tôi tụ tập ở nhà Mai, nơi mà cô ấy nói là có một căn phòng tối tăm, thích hợp cho việc thực hiện nghi lễ gọi hồn. Căn phòng này nằm ở tầng áp mái, có một bức tường cũ kỹ và những món đồ kỳ lạ mà Mai thu thập được từ những nơi xa lạ. Chúng tôi bắt đầu chuẩn bị: thắp nến, vẽ một vòng tròn, và đặt những đồ vật mà theo Mai là cần thiết cho nghi lễ. Tôi cảm thấy một chút lo lắng, nhưng cũng không thể phủ nhận sự tò mò.
Chúng tôi cầm tay nhau và bắt đầu đọc lời cầu nguyện mà Mai đã chuẩn bị. Lời cầu nguyện rít lên trong không khí, mỗi âm thanh đều vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng. Chúng tôi tiếp tục đọc, và khi câu cầu nguyện kết thúc, tôi cảm nhận một luồng gió lạnh bất ngờ thổi qua, dù không có cửa sổ nào mở. Ánh nến chập chờn, dường như không thể duy trì sự cháy sáng trong không gian ấy.
Chỉ vài giây sau, chúng tôi nghe thấy tiếng động nhẹ, như có ai đó đi lại trong phòng. Tôi quay sang Lan, nhưng cô ấy đang nhìn chăm chú vào vòng tròn, không nói một lời. Mọi thứ bỗng trở nên nặng nề và căng thẳng. Và rồi, một giọng nói vang lên, không phải từ một trong chúng tôi, mà từ phía sau lưng.
“Chúng mày muốn gì?” Giọng nói lạnh lùng và đầy oán hận, phát ra từ một người mà chúng tôi không nhìn thấy.
Tất cả chúng tôi đều giật mình, quay lại nhìn nhau, nhưng không ai dám lên tiếng. Đó không phải là giọng của Mai, cũng không phải của Tuấn, Lan hay tôi. Giọng đó, khàn đặc và đầy nguy hiểm, khiến cả cơ thể tôi run lên. Nhưng trước khi chúng tôi kịp phản ứng, bóng tối trong phòng dường như dày thêm. Những ngọn nến bỗng tắt ngóm, và căn phòng chỉ còn lại một màu đen kịt, đầy sự tĩnh lặng đáng sợ.
Lúc ấy, một hình bóng mờ mờ hiện ra giữa phòng, lơ lửng như một bóng ma. Đó là một người phụ nữ, mặc bộ đồ trắng bẩn thỉu, tóc dài xõa xuống che kín mặt. Nhưng không cần nhìn rõ mặt, tôi biết ngay đó là một linh hồn, và không phải là một linh hồn bình thường.
“Chúng mày đã gọi ta,” giọng cô ta vang lên một lần nữa, nhưng lần này, tôi cảm nhận rõ ràng sự thù địch trong từng chữ.
Chúng tôi hoảng loạn, nhưng không thể rời đi. Cô ta đã giữ chúng tôi lại trong cái vòng tròn kia, không thể thoát ra. Tôi cảm thấy bàn tay mình lạnh ngắt, dường như không còn sự sống. Mai run rẩy, nhưng vẫn cố gắng nói: “Cô là ai?”
“Ta là linh hồn bị lãng quên,” cô ta trả lời, “Và ta sẽ không để các ngươi ra đi dễ dàng.”
Bất ngờ, tôi cảm thấy một sức mạnh vô hình siết chặt lấy tôi. Tôi không thể thở, không thể di chuyển, nhưng tôi có thể cảm nhận được linh hồn đó đang đến gần hơn. Những lời cô ta nói đầy sự đe dọa: “Các ngươi sẽ phải trả giá vì đã gọi ta.”
Và rồi, đột nhiên, căn phòng bùng nổ một tiếng động như trời long đất lở. Ánh sáng lóe lên mạnh mẽ, và trước mắt tôi, hình bóng đó tan biến vào không khí. Tất cả chúng tôi ngã quỵ xuống, không thở nổi, như thể vừa thoát khỏi một sự đe dọa vô hình.
Khi mọi thứ trở lại bình thường, tôi và các bạn không dám nói thêm lời nào. Cửa phòng mở toang, và ánh sáng ngoài cửa sổ soi vào. Chúng tôi không còn cảm thấy sự hiện diện của linh hồn đó, nhưng nỗi ám ảnh của cô ta vẫn ở lại trong tâm trí mỗi người.
Chúng tôi không dám nhắc lại chuyện gọi hồn nữa. Tôi biết rằng tôi và các bạn đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng, và lần sau, nếu có cơ hội gặp lại linh hồn ấy, tôi sẽ không bao giờ dám tái phạm. Chúng tôi không chỉ chơi đùa với những gì không thể giải thích được, mà còn mở ra một cánh cửa mà không thể đóng lại được.
Câu chuyện này mang một thông điệp cảnh tỉnh. Đừng bao giờ gọi hồn. Vì một khi bạn làm vậy, bạn sẽ không thể biết được linh hồn nào bạn đang kêu gọi.









