Quỷ sai

Quỷ sai

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 4

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Quỷ sai

Đánh giá post

Tôi gặp hắn vào một đêm mưa, khi thành phố ngập trong thứ ánh sáng nhợt nhạt của đèn đường và những vũng nước đen ngòm như miệng giếng.

Đó là ca trực thứ ba liên tiếp của tôi ở nhà xác bệnh viện tỉnh. Làm pháp y chưa đầy hai năm, tôi đã quen với mùi formol, quen với tiếng kéo lướt trên da thịt lạnh ngắt. Nhưng đêm ấy, có thứ gì đó khác hẳn. Không khí đặc quánh, nặng đến mức mỗi lần hít thở, tôi có cảm giác như đang nuốt phải khói.

Tên tôi là Trần Minh. Hai mươi chín tuổi. Sống một mình trong căn phòng trọ cách bệnh viện chừng năm phút đi bộ. Người thân duy nhất của tôi là em gái – Hân – đang học đại học ở Hà Nội. Tôi chọn nghề này không phải vì đam mê, mà vì… tôi không sợ người chết.

Tôi chỉ sợ người sống.

Xác được chuyển xuống lúc gần một giờ sáng.

Nạn nhân là nam, khoảng bốn mươi lăm tuổi. Không giấy tờ tùy thân. Được phát hiện nằm giữa ngã tư, không có vết thương ngoài da, không tai nạn, không dấu hiệu đột quỵ. Nhưng gương mặt ông ta méo mó như vừa trải qua cơn hoảng loạn tột cùng.

“Chết vì sợ à?” – anh bảo vệ cười gượng khi giúp tôi đẩy cáng vào.

Tôi không đáp. Chỉ khi cánh cửa phòng mổ khép lại, tôi mới nhận ra… mắt ông ta chưa nhắm.

Đồng tử giãn to, ánh nhìn đục ngầu nhưng như vẫn đang dõi theo thứ gì đó phía sau tôi.

Tôi kéo tấm vải trắng lên ngang cổ, đeo găng tay, bắt đầu khám nghiệm.

Tim.

Không có.

Khoang ngực trống rỗng.

Không phải bị móc ra theo cách thô bạo. Không xương sườn gãy, không vết cắt. Như thể trái tim chưa từng tồn tại trong lồng ngực đó.

Tôi đứng lặng hồi lâu.

Một trò đùa? Một sai sót hiếm gặp của tự nhiên? Không. Không thể.

Khi tôi còn đang cúi sát xuống kiểm tra lần nữa, đèn trong phòng chớp tắt.

Xem Thêm:  Đoàn tàu cõi âm

Và tiếng bước chân vang lên bên tai tôi.

Rõ ràng. Nặng nề. Lạch cạch trên nền gạch.

“Tôi biết anh nhìn thấy rồi.”

Giọng nói vang lên sau lưng tôi, khàn và trầm như gió lùa qua hốc mộ.

Tôi quay phắt lại.

Không có ai.

Chỉ có bóng tôi kéo dài trên tường, méo mó dưới ánh đèn chập chờn.

“Anh là người thứ ba trong tháng này.”

Giọng nói lại cất lên, lần này ngay sát tai tôi.

Tôi giật mình, lùi lại, va vào bàn dụng cụ.

“Anh… là ai?” – cổ họng tôi khô khốc.

Một bóng đen dần hiện ra ở góc phòng. Không rõ mặt. Chỉ thấy hình dáng một người đàn ông cao gầy, mặc thứ gì đó như áo dài cổ xưa, tà áo quét xuống nền nhà.

“Ta là kẻ đi thu nợ.”

Hắn bước ra ánh sáng.

Khuôn mặt tái nhợt, hai hốc mắt sâu hoắm như không có tròng đen. Da hắn xám như tro. Trên ngực áo, có một vết thêu hình trái tim – nhưng bị khâu chỉ đen chằng chịt.

“Ngươi có thể gọi ta là Quỷ sai.”

Tôi bật cười, dù bàn tay run bần bật.

“Ảo giác. Tôi thiếu ngủ.”

“Thiếu ngủ không khiến anh nhìn thấy khoang ngực rỗng.”

Hắn nghiêng đầu, nhìn về phía cái xác trên bàn mổ.

“Ông ta vay một sinh mạng cách đây mười năm. Cứu con trai mình khỏi chết đuối, bằng cách hiến một phần thọ mệnh của kẻ khác.”

“Hoang đường.” – tôi lắc đầu.

“Không hoang đường bằng việc em gái anh sẽ chết vào tháng tới.”

Cả người tôi lạnh toát.

“Hân?”

“Ung thư máu. Giai đoạn cuối. Anh chưa dám nói với nó rằng kết quả xét nghiệm đã có.”

Tôi chưa từng kể với ai. Chỉ mình tôi biết, khi lén xem hồ sơ bệnh án của em qua mối quan hệ ở Hà Nội.

“Ngươi… là ai?”

“Ta đã nói rồi. Ta là kẻ thu hồi những gì con người đánh cắp từ định mệnh.”

Hắn giơ tay. Từ lòng bàn tay, một vật rơi xuống sàn.

Xem Thêm:  Trò chơi gọi hồn

Một trái tim.

Đen sẫm. Vẫn còn đập thoi thóp.

Tôi nôn khan, lùi sát vào tường.

“Ông ta đã sống thêm mười năm nhờ trái tim này. Nhưng nợ phải trả.”

Hắn ngẩng đầu nhìn tôi.

“Còn anh… anh có muốn vay không?”

Tôi không nhớ mình đã về phòng trọ bằng cách nào.

Chỉ nhớ tiếng mưa đập vào mái tôn, và lời hắn vang vọng trong đầu:

“Một mạng đổi một mạng.”

Hân gọi cho tôi vào sáng hôm sau. Giọng nó yếu hơn mọi khi.

“Anh Minh… nếu em có chuyện gì, anh đừng buồn nhé.”

Tôi cắn răng.

Tôi không tin vào quỷ thần.

Nhưng tôi tin vào tuyệt vọng.

Ba ngày sau, tôi gặp hắn lại trong phòng mổ.

Thêm một cái xác. Lại không tim.

“Anh đã quyết định chưa?” – Quỷ sai hỏi.

“Nếu tôi đồng ý… em tôi sẽ sống?”

“Mười năm.”

“Và tôi phải trả bằng gì?”

Hắn mỉm cười.

“Một trái tim khác.”

Tôi hiểu.

“Ngẫu nhiên?”

“Không. Người có nợ. Người từng ước ai đó chết thay mình.”

Tôi nghĩ đến bao nhiêu kẻ ngoài kia – những kẻ ích kỷ, tàn nhẫn.

“Ta sẽ chỉ cho anh.”

Danh sách hiện lên trong đầu tôi mỗi khi nhìn vào mắt một ai đó. Như một vết mực đen loang trong đồng tử họ.

Người đàn ông từng nguyền rủa bạn mình chết để chiếm hợp đồng.

Người mẹ mong con dâu sảy thai.

Gã thanh niên ước đối thủ tai nạn giao thông.

Tôi theo dõi họ.

Và mỗi lần tôi chạm vào ngực họ… trái tim biến mất.

Không máu.

Không vết thương.

Chỉ còn cái xác méo mó vì kinh hãi.

Tin tức dày đặc những cái chết bí ẩn.

Tôi không ngủ được. Nhưng Hân khỏe lên trông thấy. Kết quả xét nghiệm cải thiện kỳ diệu.

Mười năm.

Tôi tự nhủ chỉ cần mười năm.

Cho đến nạn nhân thứ bảy.

Tôi chạm vào ngực cô ta trong bãi đỗ xe bệnh viện.

Nhưng khi trái tim rơi vào tay tôi… tôi nhìn thấy khuôn mặt.

Xem Thêm:  Cạm bẫy ma quỷ

Là Hân.

Tôi giật mình.

“Không!” – tôi thét lên.

Cô gái trước mặt ngã xuống. Ngực trống rỗng.

Điện thoại tôi reo.

Số của Hân.

Tôi run rẩy bắt máy.

Giọng nó vang lên, nhưng méo mó, xa xăm:

“Anh Minh… em lạnh quá…”

Tôi quay lại.

Quỷ sai đứng sau lưng tôi từ lúc nào.

“Anh nghĩ ta không tính lãi sao?”

“Tôi đã làm theo thỏa thuận!”

“Không.” – hắn lắc đầu. “Anh không đọc kỹ.”

Một tờ giấy cháy xém hiện ra trong tay hắn.

“Mỗi mạng anh lấy… sẽ chuyển một phần nghiệp sang người anh muốn cứu.”

Tôi khuỵu xuống.

“Không… không thể…”

“Con người các ngươi luôn nghĩ mình khôn hơn định mệnh.”

Hắn bước tới gần.

“Tám mạng. Em gái anh gánh đủ rồi.”

Tôi lao tới, định đấm hắn.

Tay tôi xuyên qua thân thể hắn như xuyên qua khói.

“Ta không giết ai.” – hắn thì thầm. “Chính anh mới là quỷ sai.”

Mặt đất dưới chân tôi nứt ra. Bóng tối nuốt chửng mọi thứ.

Tôi tỉnh dậy trên bàn mổ.

Đèn phòng sáng choang.

Đồng nghiệp của tôi – anh Duy – đang tái mét nhìn vào lồng ngực tôi.

“Minh… tim cậu…”

Tôi cố ngẩng đầu.

Khoang ngực tôi trống rỗng.

Không đau.

Chỉ lạnh.

Ở góc phòng, Quỷ sai đứng đó, mờ dần như khói.

“Vòng lặp hoàn tất.”

Tôi nghe tiếng tim đập.

Thình thịch.

Nhưng không phải từ ngực mình.

Từ hành lang.

Từ những người đang bước qua.

Từ bất kỳ ai từng thầm ước một sinh mạng khác biến mất.

Và tôi hiểu.

Tôi không chết.

Tôi chỉ… được tuyển dụng.

Đêm xuống, khi bệnh viện chìm trong tĩnh lặng, tôi bước ra khỏi phòng mổ.

Không ai nhìn thấy tôi.

Nhưng tôi nhìn thấy họ.

Những trái tim đập sau lớp xương sườn mỏng manh.

Và tiếng thì thầm vang lên trong đầu tôi – giọng nói của chính mình, nhưng trầm và rỗng như mộ sâu:

“Ta là kẻ đi thu nợ.”

Bên ngoài, mưa lại lặng lẽ rơi xuống, nhấn chìm mọi thứ trong bóng tối ẩm ướt.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Quỷ sai" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Quỷ sai" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !