Vụ án không lời giải

Vụ án không lời giải

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 5

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Vụ án không lời giải

Đánh giá post

Tôi không tin vào những vụ án “không lời giải”.

Tôi là Lâm – điều tra viên của đội trọng án thành phố. Mười hai năm trong nghề, tôi đã xử lý đủ loại hiện trường: từ những vụ giết người vì tiền, vì ghen tuông, cho đến những kẻ sát nhân máu lạnh không cần lý do. Tôi tin rằng mọi tội ác đều để lại dấu vết. Chỉ là chúng ta có đủ kiên nhẫn để tìm ra hay không.

Cho đến khi tôi nhận vụ án số 47.

Người ta gọi nó như vậy vì đó là hồ sơ thứ 47 trong năm – nhưng rồi cái tên ấy dần mang một ý nghĩa khác.

Nạn nhân là một người đàn ông trung niên tên Hoàng, sống một mình trong căn nhà hai tầng ở ngoại ô. Hàng xóm báo cảnh sát vì ba ngày không thấy ông ta ra ngoài, trong khi đèn phòng khách vẫn bật sáng suốt đêm.

Khi chúng tôi phá cửa vào, mọi thứ trong nhà vẫn nguyên vẹn.

Không có dấu hiệu cạy khóa.

Không đồ đạc xáo trộn.

Không cửa sổ nào bị mở.

Hoàng nằm giữa phòng khách, trên ghế sofa. Hai tay ông đặt ngay ngắn trên bụng, như thể đang ngủ yên. Mắt ông mở trừng trừng, nhìn lên trần nhà, vô hồn.

Không có vết thương.

Không máu.

Không dấu hiệu vật lộn.

Bác sĩ pháp y kết luận: tim ngừng đập đột ngột.

Nhưng điều khiến tôi khó chịu không phải nguyên nhân tử vong.

Mà là biểu cảm trên khuôn mặt ông ta.

Đó không phải vẻ đau đớn.

Cũng không phải sợ hãi.

Mà là… kinh hoàng.

Như thể ông ta đã nhìn thấy thứ gì đó trước khi chết.

Chúng tôi kiểm tra camera an ninh quanh khu vực.

Không ai ra vào căn nhà trong suốt bốn ngày trước khi phát hiện thi thể.

Hệ thống camera trong nhà cũng không ghi lại gì bất thường.

Tôi xem lại đoạn ghi hình cuối cùng.

Hoàng ngồi một mình trên sofa, xem tivi.

Đột nhiên, ông ta khựng lại.

Nhìn thẳng về phía góc phòng.

Camera không bắt được thứ gì ở đó.

Xem Thêm:  Trộm hồn giấu vía

Nhưng ông ta đứng dậy, lùi lại từng bước.

Môi ông mấp máy, như thể đang trò chuyện với ai đó vô hình.

Rồi… ông ta ngã xuống.

Màn hình vẫn quay thêm hai ngày sau đó.

Không có ai bước vào.

Không có gì thay đổi.

Chỉ có xác ông ta nằm đó.

Vụ án được phân loại là “đột tử”, không có gì bất thường.

Tôi không đồng ý.

Tôi xin giữ hồ sơ lại để điều tra thêm.

Đêm đầu tiên tôi mang tập hồ sơ về nhà.

Tôi sống một mình trong căn hộ nhỏ ở tầng sáu. Tôi pha cà phê, mở máy tính, bắt đầu xem lại từng chi tiết.

Nhưng càng xem xét, tôi càng cảm thấy có điều gì đó không đúng.

Ở phút 02:17:43 của đoạn ghi hình cuối cùng, khi Hoàng nhìn về góc phòng…

Có một khung hình bị nhiễu.

Chỉ đúng một khung.

Tôi tua lại.

Phóng to.

Trong tích tắc, tôi thấy một vệt tối lướt qua phía sau ông ta.

Không rõ hình dạng.

Chỉ là một mảng đen đậm hơn bóng tối xung quanh.

Tôi tự nhủ đó chỉ là lỗi kỹ thuật.

Nhưng tối hôm đó, khi tắt máy tính, tôi vô thức nhìn về góc phòng khách nhà mình.

Nơi bóng đèn không chiếu tới.

Ngày hôm sau, một vụ án tương tự xảy ra.

Nạn nhân là một phụ nữ trẻ, chết trong căn hộ khóa kín từ bên trong.

Không vết thương.

Không dấu hiệu đột nhập.

Camera an ninh ghi lại đúng cùng một kiểu hành vi:

Cô ấy đang làm việc miệt mài trên laptop, không có gì lạ.

Bỗng nhiên dừng lại.

Ngẩng đầu.

Nhìn về phía góc phòng.

Rồi lùi lại.

Rồi ngã xuống.

Phút 03:05:11 – khung hình nhiễu.

Nhưng tôi cảm thấy da đầu mình tê dại, như thể có gì đó rình rập.

Hai vụ án.

Cùng một kiểu chết.

Cùng một điểm nhìn.

Cùng một khung hình nhiễu.

Tôi bắt đầu tổng hợp dữ liệu từ những ca đột tử tương tự trong năm năm qua.

Con số hiện lên trên màn hình khiến tôi rùng mình, ớn lạnh.

Xem Thêm:  Nhịp tim thứ hai

Bốn mươi sáu.

Hoàng là người thứ bốn mươi bảy.

Tất cả đều chết một mình.

Tất cả đều có camera trong nhà.

Và tất cả… đều có một khung hình bị nhiễu ngay trước khi tử vong.

Tôi yêu cầu truy xuất toàn bộ đoạn nhiễu để phân tích.

Phòng kỹ thuật nói không có gì bất thường.

“Chỉ là lỗi tín hiệu,” họ nói.

Tôi không tin.

Tôi sao chép toàn bộ dữ liệu về ổ cứng cá nhân.

Đêm đó, tôi ở lại đồn một mình.

Tôi phát đồng thời cả bốn mươi bảy đoạn ghi hình trên màn hình lớn.

Bốn mươi bảy căn phòng.

Bốn mươi bảy con người.

Cùng một khoảnh khắc.

Tất cả họ… cùng nhìn về phía sau lưng tôi.

Tôi không dám quay đầu lại.

Mồ hôi lạnh từ từ chảy dọc sống lưng tôi, không thể kiểm soát.

Trên màn hình, những khung hình nhiễu đồng loạt xuất hiện.

Không còn là một vệt mờ.

Mà là một bóng người.

Cao, gầy.

Không có gương mặt.

Chỉ là một khoảng tối hình người.

Đứng trong góc phòng của từng nạn nhân.

Tôi tắt màn hình.

Căn phòng chìm vào im lặng.

Rồi tôi nghe thấy tiếng động nhẹ phía sau mình.

Tôi quay lại.

Góc phòng lưu trữ hồ sơ tối hơn thường lệ.

Ánh đèn huỳnh quang chập chờn.

Tôi bước chậm lại gần.

Tim đập dồn dập.

Không có ai.

Nhưng khi tôi quay đi, bóng của tôi trên tường… không khớp với chuyển động của cơ thể.

Bóng vẫn đứng yên.

Đầu nó nghiêng sang một bên.

Như đang quan sát tôi.

Tôi lùi lại.

Bóng cũng lùi.

Nhưng chậm hơn nửa nhịp.

Tôi bỏ chạy khỏi phòng.

Từ hôm đó, tôi bắt đầu thấy nó ở khắp nơi.

Nhìn vào màn hình tắt của điện thoại, tôi thấy…

Trong kính cửa sổ.

Trong góc phòng ngủ.

Luôn ở phía sau tôi.

Luôn trong góc nhìn.

Không bao giờ trực diện.

Tôi không ngủ.

Tôi không dám tắt đèn.

Ngày thứ ba kể từ khi phát hiện ra sự thật, tôi nhận ra điều kinh khủng nhất.

Xem Thêm:  Bóng đè

Vụ án số 47 không phải là cuối cùng.

Nó là kế tiếp.

Và tôi…

Là số 48.

Tôi lắp camera trong căn hộ của mình.

Tôi muốn ghi lại nó.

Nếu tôi chết, ít nhất cũng có bằng chứng.

Tôi đặt camera ở mọi góc phòng.

Bật ghi hình liên tục.

Đêm đó, tôi ngồi giữa phòng khách, nhìn thẳng vào một trong những góc tối.

“Ra đây,” tôi nói, giọng khản đặc. “Nếu mày tồn tại.”

Không có gì.

Cho đến khi đèn chớp tắt.

Không gian như bị bóp méo.

Nhiệt độ giảm đột ngột.

Tôi nghe thấy tiếng thở.

Không phải của tôi.

Rất gần.

Phía sau lưng.

Tôi không quay lại.

Tôi nhớ tất cả nạn nhân đã quay lại.

Và họ chết.

Tôi nhìn thẳng về phía trước.

Mồ hôi rơi xuống sàn.

Tiếng thở sát lại gần hơn.

Một bàn tay lạnh chạm vào gáy tôi.

Cả cơ thể tôi tê liệt.

Camera trước mặt tôi bắt đầu nhiễu.

Tôi thấy trên màn hình – phía sau lưng mình – một bóng người đang cúi xuống.

Không có mặt.

Chỉ có một khoảng tối mịt mù, sâu thẳm.

Nó nghiêng đầu.

Như đang quyết định.

Tôi nhắm mắt.

Nếu tôi quay lại, tôi sẽ chết.

Nếu tôi không quay lại…

Tôi vẫn cảm nhận được hơi thở đó.

Ngay bên tai.

Một giọng nói thì thầm, không âm sắc:

“Anh đã nhìn thấy.”

Màn hình nổ tung thành tuyết trắng.

Sáng hôm sau, đồng nghiệp phá cửa căn hộ của tôi.

Họ tìm thấy tôi ngồi trên ghế, mắt mở trừng trừng.

Tim ngừng đập.

Không vết thương.

Không dấu hiệu đột nhập.

Camera trong nhà ghi lại khoảnh khắc cuối cùng.

Tôi ngồi một mình.

Rồi đột nhiên… tôi khựng lại.

Nhìn về phía góc phòng.

Phút 01:48:22 – khung hình nhiễu.

Vụ án được đóng lại.

Nguyên nhân: đột tử.

Không lời giải.

Nhưng nếu ai đó đủ tò mò để tua chậm đoạn ghi hình cuối cùng…

Họ sẽ thấy, trong đúng một khung hình.

Phía sau tôi.

Có một bóng người.

Đang nhìn thẳng vào ống kính.

Như thể biết…

Nạn nhân tiếp theo sẽ là ai.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Vụ án không lời giải" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Vụ án không lời giải" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !