Đêm kinh hoàng

Đêm kinh hoàng

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 6

Nghe truyện audio Đêm kinh hoàng

Đánh giá post

Tôi không tin vào linh cảm.

Những thứ mơ hồ kiểu “có gì đó không ổn” với tôi trước đây chỉ là phản ứng sinh lý của cơ thể khi quá mệt. Tôi làm kỹ sư điện lạnh, quen với việc leo lên những tầng thượng chật hẹp, chui vào phòng máy tối om, nghe tiếng mô-tơ gầm gừ như thú bị nhốt. Tiếng ồn, bóng tối, mùi ẩm mốc… chẳng có gì khiến tôi sợ.

Cho đến đêm hôm đó.

Tên tôi là Khánh, hai mươi chín tuổi. Tôi sống cùng vợ – Linh – và con gái bốn tuổi – bé Thỏ – trong một căn nhà thuê nằm sâu trong con hẻm cụt. Hẻm nhỏ, chỉ đủ hai chiếc xe máy tránh nhau. Ban ngày còn có tiếng trẻ con nô đùa, tối đến là im lìm như nuốt mất mọi âm thanh.

Tối hôm ấy, tôi nhận một cuộc gọi lúc gần mười một giờ.

“Sửa gấp giúp anh cái kho lạnh. Hàng mai giao rồi, hư là chết.” – giọng ông chủ bên đầu dây gấp gáp.

Tôi ngần ngừ. Linh đang sốt nhẹ, con bé Thỏ vừa ngủ. Nhưng tiền công sửa ban đêm gấp đôi. Tôi nhìn ví tiền mỏng dính trên bàn rồi nhìn sang vợ.

“Anh đi chút rồi về.”

Linh nắm tay tôi, lòng bàn tay cô ấy nóng ran.

“Đừng đi… Em không biết sao, em thấy bồn chồn lắm.”

Tôi cười xòa, xoa đầu cô ấy.

“Chắc tại em sốt. Ngủ đi, anh về ngay.”

Tôi không biết đó là lần cuối cùng tôi nghe giọng Linh trong trạng thái bình thường.

Kho lạnh nằm ở cuối khu công nghiệp cũ, nơi phần lớn nhà xưởng đã bỏ hoang. Đèn đường chập chờn. Gió lùa qua những khung sắt han gỉ, tạo ra thứ âm thanh như tiếng ai đó thở dài.

Ông chủ – anh Tài – đứng đợi tôi trước cửa. Mặt anh ta tái mét.

“Sao nhìn anh căng thế?” – tôi đùa.

Anh Tài liếc vào trong kho rồi hạ giọng:

Xem Thêm:  Ma chải đầu

“Tự nhiên điện nhảy liên tục. Mở cửa vào là lạnh bất thường, mà máy lại không chạy.”

Tôi nhún vai. “Để tôi xem.”

Cửa kho mở ra. Hơi lạnh phả vào mặt tôi như một cú tát. Không phải kiểu lạnh máy nén tạo ra – mà là thứ lạnh ẩm, buốt tận xương.

Tôi bật đèn pin.

Bên trong là những kệ sắt cao quá đầu người, xếp đầy thùng hàng bọc nilon trắng đục. Ánh sáng hắt lên khiến mọi thứ trông nhợt nhạt như trong phòng xác.

Tôi bắt đầu kiểm tra tủ điện. Dây dẫn vẫn nguyên vẹn. Không có dấu cháy nổ. Nhưng khi tôi chạm tay vào cầu dao, một cảm giác tê rần chạy dọc sống lưng.

Tiếng “cạch”.

Đèn trong kho bật sáng.

Và ngay lập tức, tôi nghe thấy tiếng gì đó.

“Cộp… cộp… cộp…”

Như tiếng gõ từ bên trong một thùng hàng.

Tôi khựng lại.

“Anh Tài?” – tôi gọi lớn.

Không có tiếng trả lời.

Tôi bước ra cửa kho. Bên ngoài trống trơn. Xe của anh Tài vẫn đậu đó, chìa khóa còn cắm.

“Anh Tài?” – tôi gọi lần nữa.

Chỉ có gió.

Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn. Tôi quay lại trong kho.

Tiếng “cộp… cộp…” vang lên lần nữa. Rõ ràng hơn. Đến từ dãy kệ bên phải.

Tôi tự nhủ chắc chuột. Kho lạnh cũ, chuột chui vào là chuyện bình thường.

Nhưng khi tôi tiến lại gần, tiếng gõ dừng hẳn.

Một thùng hàng ở tầng giữa rung nhẹ.

Tôi nuốt nước bọt. Đặt tay lên mép thùng.

Nó lạnh ngắt.

Tôi kéo lớp nilon.

Bên trong… không phải thịt đông lạnh.

Là một cánh tay người.

Da tái nhợt, móng tay tím bầm. Cổ tay bị cắt cụt gọn gàng.

Tôi lùi lại, trượt chân ngã xuống sàn.

“Không… không thể…”

Tôi lẩy bẩy móc điện thoại ra, toan bấm số cầu cứu. Nhưng màn hình tối đen. Không có sóng.

Đèn trong kho chớp tắt.

Và rồi tất cả các thùng hàng bắt đầu rung lên.

Xem Thêm:  Cánh cửa sắt rỉ sét

“Cộp! Cộp! Cộp!”

Hàng chục tiếng gõ dồn dập như có ai đó bị nhốt bên trong, đang cố thoát ra.

Tôi bật dậy, lao ra cửa.

Cửa kho… đã đóng.

Tôi giật tay nắm.

Không mở được.

Phía sau lưng, tiếng nilon rách toạc.

Tôi không dám quay đầu.

Nhưng tôi nghe rất rõ.

Tiếng thứ gì đó rơi xuống sàn.

Tiếng lết.

Tiếng móng tay cào trên nền xi măng.

Tôi từ từ quay lại.

Những thùng hàng đã vỡ tung.

Từng mảnh cơ thể người nằm ngổn ngang – tay, chân, đầu… tất cả đang co giật như cá mắc cạn.

Rồi chúng… bắt đầu bò.

Cánh tay lết về phía tôi. Những ngón tay cong lại, kéo thân nó đi.

Một cái đầu lăn đến trước chân tôi. Mắt mở trừng trừng, miệng há ra như muốn nói gì đó.

Và tất cả đồng loạt thì thầm.

“Lạnh quá…”

Tôi hét lên, đập mạnh vào cửa.

“Có ai không?!”

Một bàn tay lạnh ngắt chộp chặt lấy mắt cá chân tôi.

Lạnh buốt.

Tôi đá mạnh, lao về phía tủ điện. Nếu cúp điện toàn bộ, có khi—

Một luồng khí lạnh thổi sát gáy tôi.

“Anh… về nhà đi…”

Giọng Linh.

Tôi cứng người.

Tôi quay lại.

Cô ấy đứng ngay sau lưng tôi.

Tóc xõa dài, ướt sũng. Mắt đỏ hoe.

“Linh? Sao em ở đây?”

Cô ấy không trả lời. Chỉ đưa tay lên bụng.

Máu thấm qua lớp váy ngủ trắng.

“Anh đi rồi… có người vào nhà…”

Tôi không thở nổi.

“Thỏ đâu?” – tôi hỏi, cổ họng nghẹn cứng.

Linh ngẩng mặt lên.

Miệng cô ấy rách toạc đến tận mang tai.

“Con đang lạnh lắm.”

Tất cả đèn vụt tắt.

Tôi cảm thấy hàng chục bàn tay bám lấy người mình.

Tiếng thì thầm vang khắp nơi.

“Về đi…”

“Về đi…”

“Về mà nhìn…”

Tôi mở mắt.

Tôi đang nằm trước cửa kho.

Trời đã sáng.

Anh Tài đứng bên cạnh, lay tôi.

“Ông ngủ ở đây làm gì? Tôi chờ mãi không thấy ông tới.”

Xem Thêm:  Gọi hồn ác linh

Tôi ngồi bật dậy.

“Kho… trong kho…”

Anh ta dán ánh mắt vào tôi, như thể tôi vừa nói điều hoang đường lắm.

“Kho nào? Tôi hủy kèo rồi mà. Tối qua tôi có gọi đâu.”

Tôi lục điện thoại.

Không có cuộc gọi nào.

Tôi chạy về nhà.

Con hẻm đông người.

Xe cảnh sát đậu trước cửa.

Tôi lao tới.

Một cảnh sát bước tới, giơ tay ngăn tôi lại.

“Anh là chủ nhà?”

Tôi gật đầu.

Ông ta nhìn tôi bằng ánh mắt khó nói.

“Vợ anh… bị sát hại đêm qua. Còn con gái… chúng tôi đang tìm.”

Tai tôi ù đi.

Tôi lách qua đám đông.

Bên trong nhà, Linh nằm trên sàn.

Cổ bị cắt.

Mắt mở trừng trừng.

Nhưng không có máu.

Da cô ấy lạnh như đá.

Giống hệt những mảnh cơ thể trong kho.

Tôi khuỵu xuống.

Sát bên tai, tiếng thì thào mơ hồ bất chợt cất lên.

“Lạnh quá…”

Tôi quay phắt lại.

Bé Thỏ đứng ở cuối hành lang.

Con bé vẫn mặc bộ đồ ngủ hồng, ôm con gấu bông.

“Ba ơi…”

Tôi lao tới ôm con.

Nhưng khi chạm vào, cơ thể nó mềm nhũn rơi xuống sàn.

Chỉ là bộ quần áo rỗng.

Từ trong phòng ngủ, tiếng “cộp… cộp…” vang lên.

Như có ai đó đang gõ từ bên trong tủ quần áo.

Tôi bước từng bước nặng nề lại gần.

Mở cửa tủ.

Bên trong tối om.

Rồi một bàn tay nhỏ xíu thò ra.

Móng tay tím bầm.

“Ba ơi… lạnh quá…”

Cánh cửa phía sau tôi bất ngờ khép lại đánh sầm một tiếng.

Và tôi hiểu.

Đêm kinh hoàng ấy… chưa hề kết thúc.

Vì khi tôi quay đầu nhìn vào gương cạnh tủ quần áo—

Tôi không thấy mình.

Chỉ thấy phía sau lưng tôi là hàng chục mảnh cơ thể đang ghép lại thành một hình người.

Khuôn mặt cuối cùng được lắp vào.

Là mặt tôi.

Nó mỉm cười.

Còn tôi… thì không còn cảm giác lạnh nữa.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Đêm kinh hoàng" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Đêm kinh hoàng" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !