Chú hề ma quái

Chú hề ma quái

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 7

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Chú hề ma quái

Đánh giá post

Tôi chưa bao giờ thích chú hề.

Ngay cả khi còn nhỏ, tôi đã thấy nụ cười vẽ bằng sơn trắng và đỏ ấy có gì đó sai sai. Quá rộng. Quá cố định. Như thể nó không phải để biểu lộ niềm vui… mà để che giấu thứ gì khác phía sau.

Nhưng tôi không ngờ rằng có một ngày, chính nụ cười ấy lại xuất hiện trong căn nhà của tôi.

Tên tôi là Minh, hai mươi chín tuổi, làm thiết kế đồ họa tự do. Sau khi ly hôn, tôi dọn về một căn nhà nhỏ ở rìa thành phố – nơi yên tĩnh đến mức ban đêm có thể nghe rõ tiếng gió luồn qua khe cửa.

Tôi nghĩ mình cần sự yên tĩnh đó.

Cho đến khi tôi bắt đầu nghe thấy tiếng cười.

Căn nhà tôi thuê có một phòng kho nhỏ ở cuối hành lang. Chủ cũ để lại vài thùng đồ lặt vặt, nói rằng nếu không cần thì cứ vứt đi.

Tối thứ ba, trong lúc dọn dẹp, tôi mở một thùng carton cũ kỹ. Bên trong là một bộ đồ hề.

Áo liền quần nhiều màu, đã bạc. Một đôi găng tay trắng. Và một chiếc mặt nạ hề bằng nhựa.

Tôi nhấc chiếc mặt nạ lên.

Nó có nụ cười rộng đến tận mang tai. Hai chấm má đỏ chói. Đôi mắt đen khoét sâu, không có tròng trắng.

Tôi bật cười khẽ.

“Gu thẩm mỹ kỳ lạ thật.”

Tôi định vứt đi, nhưng rồi nghĩ có thể giữ lại làm đạo cụ chụp ảnh hoặc ý tưởng thiết kế. Tôi treo nó lên móc áo trong phòng kho.

Đêm đó, lúc 2 giờ 17 phút sáng, tôi tỉnh giấc vì một âm thanh lạ.

Kẽo kẹt.

Như tiếng ai đó bước trên sàn gỗ.

Tôi nằm im vài giây, tự trấn an rằng đó chỉ là nhà cũ co giãn vì nhiệt độ.

Rồi tôi nghe thấy tiếng cười.

Ha… ha… ha…

Không lớn. Không vang dội.

Mà khẽ khàng, kéo dài, như tiếng ai đó cố nén lại.

Tôi bật dậy, tim đập mạnh.

Căn nhà tối om.

Tôi bước ra hành lang, bật đèn.

Xem Thêm:  Tầng Bốn không có ca trực

Không có ai.

Nhưng cửa phòng kho đang hé mở.

Tôi nhớ rất rõ mình đã đóng nó lại.

Tôi tiến đến, đẩy cửa ra.

Bộ đồ hề vẫn treo đó.

Nhưng chiếc mặt nạ… không còn trên móc.

Tôi đứng chết lặng.

Nó nằm trên sàn.

Quay mặt về phía cửa.

Như đang nhìn tôi.

Tôi không phải người dễ hoảng loạn.

Tôi tự nhủ có thể mình treo không chắc, nó rơi xuống.

Tôi nhặt chiếc mặt nạ lên, đặt lại vào thùng, đóng nắp thật chặt, dán băng keo quanh mép.

“Thế là xong.”

Tôi quay lại phòng ngủ.

Đêm đó, tôi mơ thấy mình đứng giữa một rạp xiếc cũ kỹ.

Ghế trống.

Ánh đèn chớp tắt.

Ở trung tâm sân khấu là một chú hề.

Mặc đúng bộ đồ tôi tìm thấy.

Hắn quay lưng về phía tôi.

“Anh đến rồi à?” – Giọng hắn vang lên the thé.

Tôi cố đáp lại, nhưng môi mấp máy mà chẳng thốt ra nổi lời nào.

Hắn quay lại.

Nhưng dưới lớp sơn trắng không phải khuôn mặt người.

Chỉ là khoảng tối sâu hun hút.

Tôi choàng tỉnh.

Mồ hôi ướt đẫm lưng.

Tiếng cười ấy vẫn lởn vởn bên tai tôi, dai dẳng không dứt.

Sáng hôm sau, tôi kiểm tra camera an ninh gắn ở phòng khách và hành lang.

Khoảng 2 giờ 16 phút, đèn hành lang tự bật.

Không có ai trong khung hình.

Nhưng cửa phòng kho từ từ mở ra.

Tôi nuốt khan.

Và rồi, trong khung hình xuất hiện một bóng người.

Mặc bộ đồ hề.

Chậm rãi bước ra hành lang.

Cái đầu hắn lệch sang một bên, như đang quan sát đầy hiếu kỳ.

Nhưng thứ khiến sống lưng tôi buốt lạnh chính là…

Hắn không có bóng.

Camera ghi lại rõ ràng bộ đồ nhiều màu đó.

Nhưng dưới chân hắn, sàn nhà trống trơn.

Tôi tua nhanh.

Hắn đứng trước cửa phòng ngủ của tôi.

Giơ tay lên.

Nhẹ nhàng gõ ba cái.

Cộc. Cộc. Cộc.

Trong khi tôi đang ngủ bên trong.

Tôi tắt màn hình.

Tay tôi run bần bật, đến mức chiếc điện thoại cũng suýt tuột khỏi tay.

Tối đó, tôi quyết định mang bộ đồ hề ra bãi rác đốt.

Xem Thêm:  Tấm vải đỏ

Tôi không quan tâm đến chuyện mê tín nữa.

Tôi quăng cả thùng vào thùng kim loại, châm lửa.

Ngọn lửa bùng lên, nuốt chửng lớp vải cũ.

Chiếc mặt nạ cong lại, méo mó trong sức nóng.

Tôi thở phào.

Nhưng ngay khi lửa gần tàn, tôi nghe thấy tiếng vỗ tay phía sau.

Chậm rãi.

Tôi quay lại.

Không có ai.

Chỉ có khoảng sân tối.

Rồi tiếng cười vang lên.

Gần hơn.

Ngay sát tai.

“Anh nghĩ vậy là xong sao?”

Tôi quay phắt lại lần nữa.

Và tôi nhìn thấy hắn.

Đứng ngay sau lưng.

Nó không phải thứ tồn tại bằng máu thịt con người.

Mà như một vệt màu lòe loẹt nổi bật giữa bóng tối.

Khuôn mặt trắng bệch.

Nụ cười kéo dài bất thường.

“Buổi diễn chỉ mới bắt đầu.”

Những ngày sau đó, tôi bắt đầu mất ngủ.

Mỗi đêm đúng 2 giờ 17 phút, tôi đều nghe tiếng gõ cửa.

Ba cái.

Cộc. Cộc. Cộc.

Nếu tôi không mở, tiếng gõ chuyển thành tiếng cào.

Rít rít trên gỗ.

Tôi dán bùa, thay khóa, thậm chí ngủ ở nhà bạn.

Nhưng dù ở đâu, đến 2 giờ 17 phút, tôi vẫn nghe tiếng cười.

Có một đêm, tôi không thể chịu đựng thêm được nữa.

Khi tiếng gõ vang lên, tôi bật dậy, lao ra mở cửa.

Hành lang trống rỗng.

Nhưng trên tường đối diện, có một dòng chữ mới.

Viết bằng thứ gì đó đỏ sẫm.

“Đến lượt anh.”

Tôi lùi lại.

Và tôi cảm thấy da mặt mình căng ra.

Như có lớp sơn khô đang nứt.

Tôi lao vào phòng tắm và nhìn chằm chằm vào gương.

Trên môi tôi là một vệt đỏ.

Kéo dài.

Như nụ cười.

Tôi cố lau đi.

Nhưng càng lau, nó càng rõ.

Tiếng cười vang lên trong đầu.

Không còn ở bên ngoài nữa.

Mà ở trong tôi.

Tôi bắt đầu thấy hắn ở khắp nơi.

Trong kính xe.

Trong màn hình tivi tắt.

Trong bóng tối góc phòng.

Nhưng không ai khác thấy.

Bác sĩ nói tôi bị ảo giác do căng thẳng.

Họ kê thuốc.

Nhưng thuốc chỉ làm tiếng cười nhỏ lại, không biến mất.

Xem Thêm:  Ngôi mộ hai xác

Một tuần sau, có đoàn xiếc nhỏ về diễn ở thị trấn.

Tôi không định đi.

Nhưng tối đó, chân tôi tự đưa mình đến lều xiếc.

Bên trong đông người.

Ánh đèn chớp nháy.

Trẻ con cười đùa.

Và rồi, chú hề bước ra sân khấu.

Mặc bộ đồ nhiều màu.

Nhưng khi hắn ngẩng mặt lên…

Đó là tôi.

Chính khuôn mặt tôi.

Sơn trắng.

Má đỏ.

Nụ cười kéo dài đến tận mang tai.

Khán giả vỗ tay rầm rầm.

Tôi đứng giữa đám đông, đông cứng.

Chú hề trên sân khấu chỉ tay về phía tôi.

“Anh kia! Lên đây!”

Tất cả ánh nhìn xung quanh đều dồn về phía tôi.

Tôi muốn bỏ chạy.

Nhưng chân không nhúc nhích.

Tôi bị kéo lên sân khấu.

Không ai chạm vào.

Nhưng tôi bị đẩy đi.

Chú hề – tôi – thì thầm:

“Anh đã nghe tiếng cười. Anh đã mở cửa. Anh đã tham gia.”

“Tham gia cái gì?” – Tôi run rẩy.

“Buổi diễn.”

Ánh đèn vụt tắt.

Trong bóng tối, tôi nghe thấy tiếng cười của hàng trăm người.

Không phải vui vẻ.

Mà méo mó.

Điên loạn.

Khi đèn bật lại, tôi đứng một mình trên sân khấu.

Khán phòng trống rỗng.

Ghế phủ bụi.

Lều xiếc rách nát.

Không có đoàn xiếc nào cả.

Chỉ có tôi.

Mặc bộ đồ hề.

Tôi nhìn xuống tay mình.

Găng trắng.

Tôi chạy ra ngoài.

Nhưng cửa lều đã biến mất.

Chỉ còn bóng tối bao quanh.

Một giọng nói chợt vang lên ngay trong tâm trí.

“Cười đi.”

Tôi cố ngậm miệng.

Nhưng môi tôi tự kéo lên.

Một tiếng cười bật ra.

Ha.

Rồi thêm một tiếng nữa.

Ha.

Tiếng cười của tôi vang vọng giữa không gian trống rỗng.

Và tôi hiểu.

Chú hề không ám tôi.

Hắn tìm người thay thế.

Một kẻ đã nghe thấy tiếng cười đó.

Một người mở cửa.

Một người sợ hãi.

Nếu một đêm nào đó bạn tỉnh giấc lúc 2 giờ 17 phút và nghe ba tiếng gõ cửa…

Đừng mở.

Vì nếu bạn mở…

Buổi diễn sẽ bắt đầu.

Và khán giả… luôn cần một chú hề mới.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Chú hề ma quái" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Chú hề ma quái" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !