Bóng ma trên ngọn cây

Bóng ma trên ngọn cây

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 7

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Bóng ma trên ngọn cây

Đánh giá post

Tôi chưa từng tin vào những câu chuyện về “thứ gì đó” ngồi trên ngọn cây nhìn xuống con người.

Cho đến mùa hè năm tôi hai mươi chín tuổi, khi tôi trở về quê ngoại ở một vùng trung du heo hút sau gần mười lăm năm xa cách.

Tên tôi là Minh. Tôi làm quay dựng video cho một kênh chuyên khám phá những địa điểm hoang vắng. Công việc của tôi vốn quen với nghĩa địa, nhà bỏ hoang, bệnh viện cũ… Tôi luôn tự nhận mình đủ tỉnh táo để phân biệt giữa tiếng gió và tiếng bước chân, giữa trí tưởng tượng và thực tại.

Nhưng ở quê ngoại tôi, có một cái cây mà đến người lớn cũng không dám lại gần khi trời tối.

Đó là cây gạo cổ thụ đứng một mình giữa cánh đồng sau làng. Thân cây to đến mức ba người ôm không xuể, rễ nổi lên như những con trăn khổng lồ bò ngoằn ngoèo trên mặt đất. Người ta đồn rằng cái cây ấy đã đứng đó hơn một thế kỷ. Còn bà ngoại tôi thì nói, nó “giữ thứ gì đó” trên ngọn.

Tôi cười khi nghe điều đó.

Tôi về quê vì bà ngoại vừa mất. Căn nhà cũ nằm cuối làng, lưng tựa vào đồi, trước mặt là cánh đồng và cây gạo đứng chơ vơ giữa khoảng trời rộng.

Đêm đầu tiên ngủ lại, tôi mở cửa sổ phòng cũ của mình. Từ đây có thể nhìn thẳng ra cái cây. Trăng tháng bảy treo lơ lửng trên cao, ánh sáng bạc phủ lên thân cây một lớp mỏng lạnh lẽo.

Tôi đang chỉnh lại mấy tấm ảnh cũ trong máy tính thì chợt nghe tiếng “cộc”.

Tựa hồ có vật gì vừa từ trên cao rơi thẳng xuống nền đất.

Tôi ngẩng đầu.

Không có ai ngoài kia.

Chỉ có bóng cây đổ dài, đen đặc như vệt mực loang.

Tôi tự trấn an mình: chắc là cành khô gãy.

Rồi tôi tiếp tục làm việc.

Nhưng chỉ vài phút sau, tôi có cảm giác rất rõ ràng rằng… có ai đó đang nhìn mình.

Xem Thêm:  Tiền yểm bùa

Tôi ngẩng lên lần nữa.

Trên ngọn cây, giữa những chùm lá đen kịt, có một điểm tối hơn cả bóng đêm.

Một khối đen mơ hồ, như hình người đang ngồi chồm hổm.

Tim tôi khựng lại.

Tôi dụi mắt. Khi nhìn lại, chỉ còn những tán lá rung nhẹ trong gió.

Tôi tự cười mình.

“Minh, mày quay phim kinh dị riết rồi ảo giác.”

Tôi đóng cửa sổ.

Đêm đó, tôi mơ.

Tôi mơ mình đứng dưới gốc cây gạo. Ngước lên, tôi thấy rõ một người phụ nữ tóc dài rũ xuống, ngồi vắt vẻo trên cành cao nhất. Mặt cô ta cúi xuống, tóc che kín, chỉ lộ ra hai bàn chân trắng bệch đung đưa.

Cô ta thì thầm.

“Lên đây…”

Tôi choàng tỉnh giữa đêm, lưng áo ướt đẫm mồ hôi.

Bên ngoài cửa sổ, có tiếng lá xào xạc.

Nhưng không có gió.

Sáng hôm sau, tôi sang nhà bác Tư – người hàng xóm lớn tuổi nhất làng.

Khi tôi nhắc đến cây gạo, bác im lặng một lúc lâu rồi mới nói:

“Hồi xưa, có con bé treo cổ trên đó.”

Tôi cười nhạt:

“Chuyện đó ở đâu mà chẳng có.”

Bác Tư lắc đầu.

“Nó không chết ngay. Người ta phát hiện nó còn thoi thóp. Nhưng khi đưa xuống… cổ nó gãy rồi. Mắt nó vẫn mở. Nhìn chằm chằm lên ngọn cây.”

Tôi không hỏi thêm.

Những câu chuyện làng quê thường được thêm thắt qua nhiều năm. Tôi đã nghe câu chuyện đó với đủ mọi dị bản khác nhau.

Nhưng đêm thứ hai, khi tôi đặt máy quay hướng ra cửa sổ – chỉ để chứng minh với bản thân rằng chẳng có gì cả – thì mọi thứ bắt đầu vượt khỏi lý trí.

Khoảng hai giờ sáng, camera tự bật.

Không phải do tôi cài đặt.

Màn hình hiển thị hình ảnh cây gạo trong bóng đêm.

Tôi đang ngủ gật thì tiếng “tách” khẽ vang lên từ máy tính.

Tôi mở mắt.

Trên màn hình, giữa những tán lá, có một bóng đen đang di chuyển.

Xem Thêm:  TRẠM DỪNG KM 47

Không phải do gió.

Nó bò.

Chậm rãi.

Từ cành này sang cành khác.

Tôi chết lặng.

Khối đen ấy dừng lại ngay chính giữa ngọn cây, rồi từ từ… quay mặt về phía cửa sổ phòng tôi.

Dù khoảng cách rất xa, tôi vẫn có cảm giác nó đang nhìn thẳng vào mình.

Màn hình nhiễu sóng.

Một tiếng rè kéo dài.

Rồi tắt phụt.

Cùng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng “bịch”.

Lại thêm một âm thanh như vật nặng chạm đất.

Tôi không dám lại gần cửa sổ.

Nhưng rồi… một ý nghĩ điên rồ xuất hiện trong đầu tôi:

Phải quay được nó.

Tôi cầm đèn pin, mở cửa, bước ra ngoài.

Không khí đêm đặc quánh, nặng mùi đất ẩm.

Từng bước chân tôi lún nhẹ trên con đường đất dẫn ra cánh đồng.

Cây gạo hiện ra trước mặt, cao sừng sững, tán lá đen ngòm che kín cả bầu trời.

Tôi chiếu đèn lên.

Ánh sáng quét qua thân cây, qua những cành lớn ngoằn ngoèo.

Không có gì.

Tôi thở phào.

Rồi đột nhiên… đèn pin vụt tắt.

Trong bóng tối dày đặc, tôi nghe tiếng thở.

Không phải của tôi.

Nó ở trên cao.

Tôi ngẩng lên.

Giữa bóng đêm, hai đốm trắng mở ra.

Như đôi mắt.

Chúng chớp một cái.

Rồi bóng đen lao xuống.

Tôi ngã ngửa ra sau.

Thế nhưng chẳng có thứ gì thực sự chạm vào tôi cả.

Chỉ có gió quét mạnh qua mặt.

Khi tôi run rẩy bật lại được đèn pin, ngọn cây hoàn toàn trống rỗng.

Tôi bỏ chạy.

Sáng hôm sau, tôi mở lại đoạn ghi hình từ camera để kiểm tra.

Đoạn ghi hình lúc hai giờ sáng biến mất.

Chỉ còn một file duy nhất, quay đúng khoảnh khắc tôi rời khỏi phòng.

Trong video, tôi thấy mình mở cửa, bước ra ngoài.

Nhưng sau lưng tôi… có một cái bóng khác.

Nó không có đầu.

Và nó trèo lên tường, bám trần nhà như con thằn lằn, rồi chui ra ngoài qua cửa sổ.

Tôi đóng sập laptop lại.

Xem Thêm:  Nhà trọ nuôi quỷ

Tay tôi run rẩy đến nỗi chiếc cốc cũng không giữ nổi.

Tối hôm đó, tôi quyết định rời khỏi làng.

Nhưng khi xách vali ra cổng, tôi chợt nghe tiếng trẻ con cười khúc khích.

Từ phía cánh đồng.

Tôi quay lại.

Trên ngọn cây, không chỉ có một bóng.

Có nhiều bóng.

Chúng ngồi chen chúc trên các cành cao, đầu cúi xuống, tóc rũ dài.

Tất cả cùng quay mặt về phía tôi.

Tôi không thấy rõ mặt chúng.

Chỉ thấy những khoảng trắng mờ nơi lẽ ra phải có mắt.

Một trong số đó bắt đầu trèo xuống.

Chậm rãi.

Ngược đầu.

Tay chân bẻ gập kỳ dị.

Tôi muốn chạy nhưng chân như bị ghim chặt xuống đất.

Rồi tôi hiểu.

Không phải cây giữ chúng.

Mà chúng giữ cây.

Giữ lấy thứ đứng dưới.

Giữ lấy tôi.

Cổ tôi bỗng lạnh buốt như bị ai áp sát.

Như thể một sợi dây vô hình đang từ từ siết chặt quanh cổ.

Tầm nhìn tối dần.

Trước khi mọi thứ chìm vào đen kịt, tôi nghe rõ một giọng thì thầm sát bên tai:

“Đến lượt mày ngồi trên đó rồi.”

Ba ngày sau, người ta tìm thấy tôi.

Treo lơ lửng trên cành cao nhất của cây gạo.

Cảnh sát kết luận là tự tử.

Máy quay của tôi không còn dữ liệu.

Chỉ có một tấm ảnh duy nhất còn sót lại.

Trong ảnh, trên ngọn cây, có một bóng người ngồi vắt vẻo.

Đầu gục xuống.

Tóc che kín mặt.

Và nếu phóng to lên thật kỹ, sẽ thấy đôi mắt mở trừng trừng… nhìn xuống.

Nhưng điều khiến dân làng khiếp sợ không phải là cái xác của tôi.

Mà là từ đêm đó, cứ mỗi khi trăng lên, người ta lại thấy trên ngọn cây có thêm một chỗ trống nhỏ.

Như thể… vẫn còn đang chờ ai đó lên ngồi.

Và nếu một đêm nào đó bạn đi ngang cánh đồng ấy, cảm thấy có ánh mắt dõi theo từ trên cao…

Đừng ngẩng lên.

Vì có thể, nó đang tìm người thế chỗ.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Bóng ma trên ngọn cây" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Bóng ma trên ngọn cây" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !